NẾU MỸ MẠO LÀ TỘI, TA KHÔNG GẢ NỮA

CHƯƠNG 9



13

Sau khi Tần Húc và tộc tỷ định hôn, Tần phu nhân đi khắp nơi tuyên dương, nói bà ta cực kỳ hài lòng với nàng dâu này, gia thế tốt, có phẩm cách, hiền huệ, đoan trang, bớt lo, nghe lời, là hiền thê thắp đèn cũng khó tìm.

Rồi lại âm thầm nói ta không nghe lời, không hiền huệ, không đoan trang, không bớt lo.

Những lời đồn bên ngoài căn bản không thể làm tổn thương ta mảy may.

So với những lời mắng của Tần Húc, những thứ này căn bản chẳng là gì.

Sau khi chính thức định hôn với Cố Trường Ninh, tháng ngày bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Cách dăm ba hôm hắn lại đến hẹn ta.

Ban đầu ta còn hơi do dự, sợ ra ngoài lại gây thị phi, bèn hỏi hắn: “Ta mặc gì đi?”

Hắn đánh giá ta từ trên xuống dưới một lượt, đương nhiên nói: “Thích mặc gì thì mặc. Nàng mặc gì cũng đẹp, mặc bao gai cũng đẹp.”

Ta bị hắn chọc cười, lại hỏi: “Vậy lỡ lại gặp kẻ háo sắc thì sao?”

Hắn hất cằm, cười phóng khoáng: “Nàng mang theo ta, để xem kẻ không có mắt nào dám sáp lại. Vương thị Thái Nguyên cộng thêm Cố thị Lâm An, còn có hoàng hậu nương nương và cữu phụ ta chống lưng, ta ngược lại mong có một kẻ không có mắt đến, vừa khéo để ta giãn gân cốt.”

Ta nhìn dáng vẻ hăng hái của hắn, tảng đá đã đè trong lòng rất lâu bỗng nhẹ đi rất nhiều.

Hôm ấy chơi mã cầu, ta mặc một bộ kỵ trang đỏ thạch lựu, trên tóc cài bộ diêu vàng ròng, dưới ánh mặt trời rực rỡ như ráng chiều.

Ngay cả chính ta cũng hơi bất an, sợ quá phô trương. Hắn lại đi quanh ta ba vòng, tấm tắc khen: “Đẹp, thật đẹp. Cố Trường Ninh ta kiếp trước tu được phúc gì, mới có thể cưới được mỹ nhân như thế?”

Đến sân mã cầu, quả nhiên thu hút không ít ánh mắt.

Có kinh diễm, có tò mò, cũng có chua lòm.

Có người sáp lại, nửa thật nửa đùa nói: “Cố công tử thật có phúc, mỹ nhân như Vương nhị cô nương, phải trông kỹ đấy, đừng để người ta bắt cóc mất.”

Cố Trường Ninh cười lớn, một tay ôm vai ta, cất giọng vang vang: “Trông kỹ? Ta chỉ mong nàng ra ngoài đi lại nhiều hơn, để mọi người đều nhìn xem vị hôn thê của ta đẹp đến mức nào. Những kẻ chua lòm kia chẳng qua là đỏ mắt mà thôi, không ăn được nho thì chê nho chua, ta hiểu.”

Hắn nói thẳng thắn vô tư, trái lại khiến mấy kẻ nói lời chua ngoa ngượng ngùng ngậm miệng.

Trên đường về nhà, ta không nhịn được hỏi hắn: “Chàng thật sự không để ý người khác nhìn ta sao?”

“Để ý gì?” Hắn ngồi trên lưng ngựa, nghiêng đầu nhìn ta, ánh nắng phủ lên mặt hắn một tầng vàng nhạt. “Nàng là vị hôn thê của ta, lại không phải tù nhân của ta. Người khác nhìn nàng, đó là họ có mắt nhìn; nàng bằng lòng gả cho ta, đó là phúc khí của ta. Có gì đáng để ý?”

Hắn lại bổ sung: “Hơn nữa, nàng xinh đẹp đâu phải lỗi của nàng. Nếu có người vì nàng xinh đẹp mà nảy ý xấu, lỗi là của người khác, không phải nàng. Đạo lý này, năm tuổi ta đã hiểu.”

Gông xiềng vô hình trên người ta, không hiểu sao liền biến mất.

14

Sau khi Tần Húc và tộc tỷ định hôn, còn được người ngoài khen quả nhiên là quân tử đoan phương.

“Tần gia cưới phụ, quả nhiên trọng phẩm hạnh không trọng sắc đẹp.”

Trong lòng ta nghẹn lại, cảm thấy mắt nhìn của những người này cũng chỉ có thế.

Loại ngụy quân tử giả thanh cao như Tần Húc mà cũng đáng được truy phủng?

Nhưng tộc tỷ lại cười nói: “Đây là chuyện tốt mà. Như vậy hắn vì danh tiếng, cũng không dám chê gương mặt bình thường không có gì lạ của ta.”

Ta có chút chấn kinh, trên đời này thật sự có nam nhân không trọng ngoại mạo sao?

Cố Trường Ninh khẽ khịt mũi: “Ta là nam nhân, nam nhân hiểu nam nhân nhất. Tần Húc, sớm muộn gì hắn cũng hối hận.”

Tần Húc có hối hận hay không ta không biết, dù sao gần đây ra vào các trường hợp khác nhau, số lần gặp mặt hắn ngược lại nhiều hơn.

Ánh mắt hắn nhìn ta như con mèo bị giẫm phải đuôi.

Nhất là khi thấy ta và Cố Trường Ninh sóng đôi ra vào, lửa ghen trong mắt hắn cách ba con phố cũng nhìn thấy được.

Lần đầu chạm mặt là trong yến tiệc ở nhà một vị các lão.

Hôm ấy ta cùng Cố Trường Ninh đi dự tiệc, ngồi cạnh nhau, nói cười vui vẻ.

Tần Húc vừa khéo cũng có mặt trong tiệc, ngồi đối diện, ánh mắt âm trầm như ngâm độc.

Rượu qua ba tuần, hắn bỗng đứng dậy, bưng chén rượu đi tới, âm dương quái khí mở miệng: “Vương nhị cô nương thật có nhã hứng, mới đổi hôn chưa được mấy ngày đã vội vàng xuất đầu lộ diện rồi? Vội vàng như thế, trái lại khiến người ta nghi ngờ, có phải đã sớm cùng Cố công tử có gì…”

Lời còn chưa dứt.

Chương trước Chương tiếp
Loading...