NGÀY ĐẾ HẬU BAN HÔN, TA QUỲ XIN GẢ CHO NGƯỜI KHÁC

CHƯƠNG 13



“Cái đồ bệnh tật kia, đáng lẽ ngươi phải tuyệt tử tuyệt tôn từ lâu, đáng lẽ ngươi phải chết sớm rồi! Sao ngươi còn chưa đi chết đi? Sao ngươi vẫn chưa chịu chết?!”

Chát!

Ả gào thét điên dại. Và ngay lập tức, bị ta tát cho một cái.

Âm thanh cực giòn, lực tát cực mạnh.

Không một ai ngờ được người vốn dĩ hiền lành ngoan ngoãn như ta lại đột ngột động thủ. Bàn tay ta run rẩy, nhưng ta không lùi bước, cũng không tỏ vẻ yếu thế mà trừng mắt đáp trả ả:

“Không được…” Giọng nói cũng run run, nhưng lại vô cùng kiên định: “… Không được nói xấu huynh ấy nửa lời!”

Ả sửng sốt, thấy nhục nhã: “Ngươi dám đánh ta?”

Nhưng đây cũng đâu phải lần đầu ta đánh ả. Kiếp trước, ả lừa Hành nhi tới trường săn, suýt nữa bị hổ báo xé xác. Ta cũng đã bất chấp tất cả mà đánh ả y như vậy. Bùi Lẫm có trách mắng thế nào cũng không cản được, cung nhân có khuyên can ra sao cũng không ngăn nổi.

Lần đầu tiên ả sợ ta, vì trước đó ta chưa bao giờ hung hăng đến thế. Vì ta đã nói:

“Nếu Hành nhi của ta có mệnh hệ gì, ta sẽ lôi ngươi chết chùm.”

Ả biết. Ta ngốc, ta ngu. Nên những gì ta nói ra, ta làm được.

Chính vì thế, trước khi Bùi Lẫm băng hà, ả không bao giờ dám động tay chân gì với Hành nhi nữa.

Và bây giờ cũng vậy, ả dám trù ẻo Thẩm Quyết như thế, muốn lặp lại cơn ác mộng mà ta chưa từng xua tan được kiếp trước, ta cũng sẽ không buông tha cho ả.

Ả cảm thấy nhục nhã, gào lên: “Ngươi dám đánh ta? Ngươi dựa vào cái gì mà đánh ta?!”

“Ta có điểm nào không bằng ngươi? Chỗ nào thua kém ngươi? Dựa vào đâu mà vị trí Thái tử phi lại thuộc về ngươi?! Ngươi có tư cách gì mà đánh ta?!”

Ả gần như phát điên.

Nhưng Thẩm Quyết đã đứng chắn trước mặt ta, cúi đầu trịch thượng, hàng lông mày dịu dàng không có lấy một tia tức giận. Chàng chỉ khẽ ho một tiếng, giọng nói không vui không buồn:

“Ngươi cứ việc nói thêm một câu. Nói thêm một câu, Tống gia ngươi sẽ chết thêm một người. Nói thêm hai câu, Tống gia ngươi sẽ chết thêm một đôi.”

“Đến lúc đó, vương pháp cũng không giữ nổi Tống gia đâu. Bùi Lẫm cũng chẳng bảo vệ nổi ngươi.”

Giọng điệu bình thản đến cực điểm. Cứ như đang nói một chuyện gì đó không đáng bận tâm.

Nhưng lời vừa buông, sắc mặt Tống Uyển Nghi liền trở nên kinh hãi.

Không phải vì sợ bóng sợ gió, mà vì Thẩm Quyết thực sự đang làm như vậy. Phải biết Thẩm Quyết vốn dĩ là kỳ tài hiếm có, từng ôm bệnh tật đầy mình cũng được Bệ hạ đặc cách đưa vào triều đình, huống hồ bây giờ chàng lại đột nhiên bình phục, khỏe mạnh như người thường.

Chàng hoàn toàn được Bệ hạ trọng dụng, chỉ trong một thời gian ngắn đã trở thành sủng thần bên cạnh Bệ hạ. Và chính vị sủng thần này lại chướng mắt Tống gia của ả, ngấm ngầm đấu đá với Thái tử.

Nếu chàng thực sự tuyệt tình cạn nghĩa, Tống gia của ả làm sao trốn thoát?

Ả luống cuống: “Ngươi không thể làm thế được, Thái tử điện hạ sẽ không buông tha cho ngươi! Ta là người của Đông cung!”

Thẩm Quyết đáp: “Nhưng bây giờ hắn bỏ mặc ngươi, Bệ hạ và Nương nương lại đang bắt tay tuyển chọn thế gia quý nữ vào cung. Đương nhiên, ngươi cũng chẳng thể làm Thái tử phi của Đông cung.”

Hai đằng đều không với tới, vậy thì tại sao chàng không thể làm như thế?

Tống Uyển Nghi cạn lời, nhưng dường như nhớ ra điều gì, ả lẩm bẩm: “Thái tử phi…”

**31**

Khoảng thời gian này, thành Kim Lăng mây vần gió vũ.

Thiên tử bệnh ngày càng trở nặng, mấy lần ngất xỉu ngay lúc lên triều.

Thái tử lại thay tâm đổi tính, không chỉ năm lần bảy lượt chèn ép con cháu trung thần, mà còn đắm chìm tâm trí vào chuyện tình ái. Dân gian sớm đã lan truyền lời đồn đại Trữ quân bất chính, vọng tưởng đoạt thê tử của quần thần. Việc này đã khiến cả triều đình trên dưới sinh lòng dị nghị. Dù sao Tân đế tương lai lại hành sự như thế, làm sao thiên hạ có thể an tâm?

Hơn thế nữa, một khi đã có những lời ra tiếng vào, thì những hoàng tử vốn đã dập tắt mộng đế vương nay được phong vương, làm sao không rục rịch cho được? Cần biết rằng, con của Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương đâu chỉ có mình Thái tử.

Những chuyện này, bậc Cửu ngũ chí tôn ngồi trên ngai vàng làm sao không biết.

Vì vậy, khi ngày cưới của ta và Thẩm Quyết đến gần, Thiên tử đột nhiên muốn mở một bữa tiệc lớn trong cung, lấy cớ chúc mừng chuyện vui hiếm có này.

Khi đó, vô số quan quyến đều lần lượt nhập tiệc. Quần thần cũng không ai dám trái lời.

Ai cũng biết, hành động của Thiên tử lúc này một là để chúc mừng hôn sự của ta và Thẩm Quyết, hai là muốn Bùi Lẫm cùng ngồi chung một bữa tiệc với ta, lấy thái độ “tương kính như tân” để dập tắt những lời đồn đại khó nghe về việc Thái tử quấy nhiễu thê tử của đại thần.

Hơn nữa, nhân cơ hội này, chọn cho Thái tử Bùi Lẫm một Thái tử phi mới môn đăng hộ đối, chuẩn bị sẵn sàng cho việc hắn kế vị sau này.

Một mũi tên trúng ba đích, vạn sự đều thuận lợi.

Nhưng chẳng ai ngờ được, mọi người đều đã tính sai.

Bởi vì Bùi Lẫm quả thực đã tìm được một “Thái tử phi mới” ngay trong đêm yến tiệc.

Nhưng không phải vị quý nữ của một thế gia nào.

Mà là bị người ta bắt gặp đang ở cùng một phòng với Tống Uyển Nghi, nằm chung một giường, mây mưa ân ái.

**32**

Chuyện xảy ra quá đột ngột.

Chỉ một khắc trước khi nhập tiệc, ta còn sượt vai lướt qua Tống Uyển Nghi. Hôm nay ả ăn mặc, trang điểm rất lộng lẫy kiều diễm, không hiểu vì sao lại khôi phục dáng vẻ kiêu hãnh và đắc ý như ngày thường.

Chương trước Chương tiếp
Loading...