NGÀY ĐẾ HẬU BAN HÔN, TA QUỲ XIN GẢ CHO NGƯỜI KHÁC

CHƯƠNG 4



**10**

Kiếp trước, ta đã chịu rất nhiều khổ cực.

Chịu rất nhiều uất ức.

Phải cõng những tội danh vốn không thuộc về mình, nhẫn nhịn cả một đời, trả nợ cả một đời.

Cho đến tận đêm giao thừa đoàn viên, Bùi Lẫm lại đến cung của Quý phi, một nhà ba người bọn họ vui vẻ hân hoan. Còn ta ôm lấy Hành nhi của ta, kể cho con nghe những câu chuyện xưa cũ.

Đứa trẻ ngây thơ, nghe xong chỉ ngưỡng mộ nói:

“Thẩm Quyết thúc thúc tốt như vậy, nếu thúc ấy làm phụ hoàng của Hành nhi thì tốt biết mấy.”

Không làm được nữa rồi.

Huynh ấy đã chết vào ngày ta xuất giá.

Đông cung nguy nga, cao đường chật cứng khách khứa. Là hỉ sự long phụng trình tường, tân lang tân nương bái đường, động phòng hoa chúc.

Còn Cam Tuyền thê lương, mưa thu lất phất. Là câu chuyện dưới gốc ngô đồng, người cũ nhắm mắt, tự vẫn mà đi.

**11**

“Thần nữ đem lòng yêu thương Thẩm Quyết ca ca, chứ không phải Thái tử điện hạ. Ngài ấy… đã có người trong lòng, thần nữ không gả cho ngài ấy.”

Giọng ta run rẩy nhưng rành mạch.

Sống lại một đời, ta không cần nữa.

Ta không muốn làm phu thê với Bùi Lẫm thêm một đời nào nữa, cũng không muốn Hành nhi tương lai của ta phải làm đá lót đường cho người khác cả một đời.

Càng không muốn… lỡ mất Thẩm Quyết ca ca của ta thêm một lần nào nữa.

Vì thế ta kiên quyết quỳ xuống. Đế Hậu tỏ vẻ khó xử, nhưng ta đã dập đầu, nghẹn ngào:

“Bệ hạ, Nương nương, cha và mẹ thần nữ đều đã không còn, thúc phụ và thẩm mẫu cũng không còn. Họ đã bị chém chết ngay trước mặt thần nữ. Đến nước này, thần nữ thực sự chẳng còn gì cả, chỉ còn một mình, một mình Thẩm Quyết ca ca mà thôi…”

Ta rơi nước mắt, nhắm chặt mắt dập đầu:

“Cho nên, thần nữ cầu xin Bệ hạ, Nương nương…”

“Thành toàn!”

**12**

“Vù…”

Đêm nay gió trong hoàng thành thổi mạnh hơn. Những con diều chưa kịp thu dọn cứ bay vật vờ.

Bước chân Bùi Lẫm có chút vội vã, hắn đến muộn một chút. Dạo này triều đình biến động, phụ hoàng ngọc thể bất an, mọi chuyện đều như bão táp sắp ập tới. Đương nhiên hắn hiểu.

Hôm nay, phụ hoàng và mẫu hậu sẽ định đoạt Thái tử phi cho hắn.

Nhắc đến nhân tuyển Thái tử phi… Bùi Lẫm nhớ lại nụ cười rạng rỡ của thiếu nữ trong đầu, khóe miệng bất giác điểm một nụ cười.

Thành thực mà nói, người hắn thích nhất là Uyển Nghi. Nhưng sinh ra ở nhà đế vương, kết quả không bao giờ được quyết định bằng sở thích.

Tạ A Tự là con cháu công thần, lại là người được phụ hoàng mẫu hậu hài lòng nhất, đã thế lại ngoan ngoãn rộng lượng, là lựa chọn tốt nhất.

Hắn từng nghĩ. Đợi nàng làm Thái tử phi, sau này làm Hoàng hậu, hắn sẽ phong Uyển Nghi làm Quý phi.

Sẽ giao quyền quản lý lục cung cho Uyển Nghi.

Thứ nhất, A Tự ngốc nghếch, quản lý mấy chuyện đó chắc chắn sẽ làm hỏng bét, huống hồ nàng lại sợ mệt. Chi bằng cứ ngồi trên ghế Hoàng hậu, giống như bây giờ, chẳng phải quản gì, chỉ cần ngoan ngoãn chờ hắn, trong mắt trong tim chỉ có mình hắn là được.

Thứ hai, Uyển Nghi thông minh, vị trí Quý phi quả là quá oan ức cho nàng ấy. Cho nên giao quyền lục cung cho nàng ấy cũng coi như là đền bù tổn thất.

Như vậy, đôi bên cùng có lợi. Bùi Lẫm cảm thấy thoải mái hơn hẳn.

Thậm chí hắn còn có chút nóng lòng, muốn mau chóng đi xem, xem cái bộ dạng A Tự ôm thánh chỉ, cười rạng rỡ gọi hắn một tiếng phu quân.

Hắn chắc chắn sẽ vui lắm. Bởi vì hắn thích A Tự. Thích Tạ A Tự.

**13**

Điểm này, ban đầu hắn không hề nhận ra.

Hắn chỉ thấy A Tự lúc nào cũng lẽo đẽo theo mình, trong lòng vừa ghét bỏ lại vừa vui vẻ. Không giống với sự thoải mái yên bình khi ở bên Uyển Nghi. Hắn từng tưởng rằng hắn lấy nàng chẳng qua chỉ vì thánh mệnh ép buộc.

Cho đến khi…

Hắn nhớ lại buổi chiều gặp người đó – Thẩm Quyết.

Thằng con trai bệnh tật sắp chết của nhà họ Thẩm ấy vậy mà đi thẳng vào vấn đề, lời lẽ nhỏ máu, hỏi thẳng hắn:

“Thái tử điện hạ có thực lòng thích A Tự không? Nếu không thích, xin ngài cứ nói thẳng.”

Nói không thích thì sao? Lúc đó hắn ngập ngừng. Lại nghe Thẩm Quyết nói tiếp:

“A Tự tâm tính đơn thuần, thần chỉ muốn tìm cho muội ấy một bến đỗ bình yên. Nếu trong lòng Thái tử điện hạ thực sự không có muội ấy, vậy đương nhiên thần sẽ tìm cho muội ấy một phu quân tốt khác. Không cầu ân ái ngọt ngào, chỉ cầu đối xử với muội ấy một đời bình an.”

Nam nhân đó ho đến mức dữ dội, ai nhìn cũng biết hắn chẳng sống được bao lâu nữa. Thế mà hắn lại cố chấp chờ đợi, nhất quyết ép Bùi Lẫm phải đưa ra một câu trả lời.

Bùi Lẫm gần như có thể khẳng định, với sự thiên vị bênh vực của Thẩm Quyết dành cho A Tự, nếu hắn thực sự nói ra hai chữ “không thích”, Thẩm Quyết nhất định sẽ gả A Tự cho người khác. Cắt đứt quan hệ sạch sẽ với hắn.

Hắn sẽ không bao giờ nhìn thấy Tạ A Tự nữa. Sẽ không còn được ăn bánh Tạ A Tự làm, không được nhận dây ngọc Tạ A Tự tết.

Hắn càng nghĩ càng thấy hoảng sợ tột độ. Rốt cuộc hắn cũng nhận ra.

Chương tiếp
Loading...