NGÀY MAYBACH DỪNG TRƯỚC ĐẦU NGÕ

CHƯƠNG 14



Trình Nghiên gần như ngày nào cũng ở lại phòng làm việc đến nửa đêm.

Tôi sửa một bản, anh xem một bản.

“Đoạn này mang tính học thuật quá, thính giả ở dưới có những người không phải chuyên ngành này.”

“Vậy phải làm sao?”

“Kể chuyện. Kể quá trình suy luận như một câu chuyện trinh thám — xuất phát từ một hiện tượng trái ngược lẽ thường, từng bước bóc tách manh mối.”

Tôi liếc anh.

“Đây là lối tư duy của dân khối xã hội mà.”

“Anh học đại học ngành Toán, nhưng học thêm triết học.”

“Sao anh lại học triết học?”

“Bởi vì tận cùng của toán học chính là triết học.”

Lúc nói câu này, anh trông rất nghiêm túc.

Không giống đang nói đùa.

“Anh bao nhiêu tuổi rồi?” Tôi hỏi.

“Hai mươi ba.”

“Hướng nghiên cứu của anh là gì?”

“Hình học đại số. Hơi khác em một chút.”

“Vậy sao ngày nào anh cũng giúp em sửa bài phát biểu?”

Anh đẩy gọng kính.

“Giáo sư phân công.”

“Chỉ vì giáo sư phân công thôi sao?”

Anh không đáp lời, cúi đầu tiếp tục đánh dấu lên slide của tôi.

Một lúc sau anh nói một câu.

“Toán học của em mạnh hơn anh hồi đại học năm tư. Việc này làm anh có chút không cam tâm.”

“Vì vậy anh muốn xem rốt cuộc em có thể tiến xa đến mức nào.”

Anh lại đeo tai nghe lên.

Ngày 15 tháng 10.

Đại hội Toán học Quốc tế.

Chương 21

Trung tâm Hội nghị Quốc tế thành phố B.

Bên trong hội trường có hơn tám trăm người tham dự.

Tôi đứng trong cánh gà, mặc áo sơ mi trắng và quần âu đen.

Quần áo tôi tự mua, hai món cộng lại chưa đến ba trăm tệ.

Trình Nghiên điều chỉnh bút lật slide giúp tôi.

“Đừng căng thẳng.”

“Em không căng thẳng.”

“Tay em đang run kìa.”

Tôi nhìn xuống tay mình.

Đúng là đang run thật.

“Những người ngồi dưới kia đến để nghe bài luận, không phải để xem em. Em cứ coi như đang báo cáo cho giáo sư Chu vậy.”

“Giáo sư Chu còn đáng sợ hơn họ nhiều.”

Trình Nghiên bật cười.

“Vậy em cứ coi như đang giảng bài cho anh.”

Người dẫn chương trình xướng tên tôi.

“Next speaker, Su Wan, from Jinghua University.”

Tôi bước lên bục.

Ánh đèn chiếu xuống, bên dưới là một biển khuôn mặt nhòe nhoẹt.

Hàng ghế đầu tiên là vài cái tên tôi từng trích dẫn trong bài luận — những giáo sư đến từ Princeton, MIT, Đại học Sư phạm Paris (ENS).

Họ nhìn tôi với những biểu cảm khác nhau.

Có tò mò, có hoài nghi, có cười lịch sự.

Còn có một ông lão tóc bạc trắng, đeo máy trợ thính, không biểu lộ cảm xúc — đó là T. Harris, người từng đoạt giải Fields, một chuyên gia có thẩm quyền về Giả thuyết Riemann.

Tôi mở slide.

“Good afternoon. Today I want to share a story.”

“A story about a function that has been hiding its secrets for 165 years.”

Bầu không khí bên dưới khán đài đã thay đổi một cách tinh tế.

Hai mươi phút sau.

Tôi trình bày xong quá trình suy luận cốt lõi về phương pháp mới cho hàm L.

Trang cuối cùng của slide là một dòng công thức.

Bên dưới hội trường im lặng mất ba giây.

Sau đó Harris đứng lên.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông.

Bằng một giọng khàn khàn, ông cất lời.

“How old are you?”

“Eighteen.”

Ông gật đầu.

“Beautiful.”

 

Sau đó ông đi đầu trong tràng pháo tay.

Tiếng vỗ tay của cả hội trường kéo dài rất lâu.

Khi tôi bước xuống khỏi bục phát biểu, Trình Nghiên đang đứng đợi ở cửa ngách.

“Harris khen là beautiful kìa.”

“Em nghe thấy rồi.”

“Em có biết lần cuối cùng ông ấy khen ai đó công khai là khi nào không?”

“Không biết ạ.”

“Năm 2006. Người được ông ấy khen sau đó đã giành giải Fields.”

Tôi không nói gì.

“Tô Vãn.”

“Dạ?”

“Bài luận của em nhất định sẽ được duyệt.”

Ba ngày sau, ban biên tập tờ “Annals of Mathematics” gửi email phản hồi.

Bài báo đã qua vòng sơ duyệt, bước vào giai đoạn bình duyệt đồng cấp.

Giáo sư Chu hôm đó phá lệ khao cả nhóm nghiên cứu một bữa lẩu.

“Mọi người học hành cho tử tế vào. Sư muội của các cậu năm nhất đã được đăng bài trên Annals, còn các cậu thì sao?”

Sư huynh năm hai thạc sĩ âm thầm nốc một cốc bia.

Gần tàn tiệc lẩu, điện thoại tôi réo vang.

Thẩm Viễn Châu gọi.

Tôi ra ngoài cửa nghe máy.

“Có chuyện gì vậy?”

“Triệu Tú Anh — chính là bảo mẫu năm xưa — bà ta lật lọng rồi.”

“Ý ông là sao?”

“Người của ba vừa từ chỗ bà ta về. Bà ta nói lần trước con đến bà ta quá hoảng sợ nên mới nói bừa.”

“Bà ta thay đổi lời khai?”

“Có người tìm đến bà ta.”

“Cái gì?”

“Sau khi con rời đi, có người đã tìm bà ta, xúi bà ta đổi lời khai.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

“Con nghĩ là ai?”

“Ông rõ hơn tôi mà.”

Tôi cúp máy.

Triệu Tú Anh đã trở mặt.

Nhưng tôi nắm trong tay bản tường trình đã được công chứng.

Đã công chứng rồi thì không thể thay đổi.

Tôi sớm đã lường trước được bước đi này.

Quay lại bàn lẩu, Trình Nghiên nhìn tôi một cái.

“Có chuyện gì sao?”

“Không có gì. Chuyện nhà thôi.”

“Cần giúp gì không?”

“Không cần ạ.”

Anh không hỏi nữa.

Nhưng anh lại đẩy đĩa thịt cuối cùng đến trước mặt tôi.

Chương 22

Đứng sau việc Triệu Tú Anh đổi lời khai chính là Lý Uyển Như.

Dù đã bị Thẩm Viễn Châu đuổi khỏi nhà họ Thẩm, bà ta vẫn nắm trong tay thẻ tín dụng nhà họ Thẩm cấp và một khoản tiền tiết kiệm.

Bà ta dùng tiền mua chuộc Triệu Tú Anh.

Nhưng bà ta đã quên một điều.

Tôi có văn bản công chứng trong tay.

Tôi đã gửi bản scan tài liệu công chứng cho Thẩm Viễn Châu.

Ông ta im lặng rất lâu.

Chương trước Chương tiếp
Loading...