NGÀY TA NGỪNG U/ỐNG TH/UỐC, CẢ KINH THÀNH MỚI THẤY TA LÀ AI

CHƯƠNG 8



“Không.”

Chàng dường như nhẹ nhõm.

Ta nói tiếp:

“Ta chuẩn bị hủy hôn.”

Cả người chàng cứng đờ.

“Nàng nói gì?”

Giọng ta rất bình tĩnh.

“Hôn thư Tạ gia đưa, ngày mai ta sẽ cho người gửi trả.”

Sắc mặt Tạ Dật Lãng đột nhiên thay đổi.

“Chỉ vì một chiếc vòng?”

Ta nhìn chàng.

Câu này thật sự quen tai.

Mỗi kẻ hối hận muộn màng dường như đều thích thu nhỏ tổn thương thành chuyện bé xíu.

Một chiếc vòng.

Một câu đùa.

Một lần thiên vị.

Một buổi yến tiệc.

Bọn họ mãi mãi không hiểu, thứ khiến lòng người nguội lạnh không phải một món đồ nào đó.

Mà là rất nhiều lần “nàng ấy đeo không hợp”.

Là rất nhiều lần “đừng so đo với nàng ấy”.

Là rất nhiều lần “nàng đừng đi làm mất mặt ta”.

Ta hỏi chàng:

“Tạ Dật Lãng, ngài thật sự cảm thấy đó chỉ là một chiếc vòng?”

Chàng hé môi.

Ta nói:

“Vậy lúc ngài tặng nó đi, vì sao không hỏi ta?”

“Ngài sợ ta đeo không hợp, sợ ta vào cung làm mất mặt ngài.”

“Bây giờ ta được vào bình phong mỹ nhân, ngài lại cảm thấy mọi chuyện có thể xem như chưa từng xảy ra.”

Sắc mặt Tạ Dật Lãng dần trắng đi.

Chàng thấp giọng nói:

“Ta không nghĩ như vậy.”

“Vậy ngài nghĩ thế nào?”

Chàng không đáp được.

Ta thay chàng nói:

“Ngài chỉ là đã quen rồi.”

“Quen thấy ta bệnh tật ngồi một bên, quen thấy ta không tranh không đoạt, quen lấy đồ của ta đi dỗ người khác.”

“Ngài chưa từng nghĩ ta sẽ thay đổi.”

Trong mắt Tạ Dật Lãng cuối cùng hiện lên hoảng loạn.

“Khương Ninh.”

Ta lùi một bước.

“Tạ công tử, trời không còn sớm, ta nên về phủ rồi.”

Chàng vội nói:

“Ta đưa nàng.”

“Không cần.”

Ta lên xe ngựa Khương gia.

Khi rèm xe buông xuống, ta nhìn thấy Tạ Dật Lãng vẫn đứng dưới cung môn.

Cung đăng chiếu lên mặt chàng.

Trên gương mặt thanh tú ấy cuối cùng cũng có vẻ hối hận.

Nhưng ta đã không còn muốn nhìn nữa.

08

Sau khi về phủ, mẫu thân đã đợi sẵn.

Bà nhìn thấy hoa lụa trong cung ban trên tóc ta, lại nhìn thấy chiếc vòng xích kim ta lấy ra từ tay áo, hốc mắt lập tức đỏ lên.

“Có ai làm khó con không?”

Ta lắc đầu.

“Có Quý phi nương nương ở đó, không ai dám.”

Mẫu thân nắm tay ta nhìn rất lâu.

Bạch ma ma đứng bên cạnh vừa cười vừa lau nước mắt.

Thanh Chi không nhịn được kể lại chuyện cung yến một lượt.

Nói Lâm Nguyệt Đường thất thố thế nào, Quý phi khen ta ra sao, họa sư chần chừ mãi không hạ bút thế nào, rồi lại nói sắc mặt Tạ công tử khó coi đến mức nào.

Mẫu thân nghe đến chuyện Tạ Dật Lãng ngăn ta hủy hôn, thần sắc lạnh xuống.

“Ngày mai ta tự mình đến Tạ gia.”

Ta nói:

“Con tự đi.”

Mẫu thân không đồng ý.

“Ninh Ninh.”

“Mẫu thân, con muốn tự mình lấy lại hôn thư.”

Bà im lặng một lát, rồi gật đầu.

“Được.”

Đêm ấy, ta đặt chiếc vòng xích kim vào tráp trang sức.

Nó nằm giữa đống trang sức mẫu thân chuẩn bị cho ta, bỗng trở nên rất bình thường.

Trước kia có lẽ ta sẽ rất thích.

Bởi đó là vật Tạ gia trao cho con dâu tương lai.

Bây giờ lấy lại rồi mới phát hiện, chẳng qua cũng chỉ là một chiếc vòng.

Sáng hôm sau, Tạ Dật Lãng đến Khương phủ trước.

Chàng mang rất nhiều đồ.

Trâm ngọc, lụa là, dược liệu, còn có một hộp son phấn thượng hạng.

Thanh Chi nhìn mà cau mày.

“Cô nương bây giờ còn thiếu son phấn sao?”

Ta ngồi trong hoa sảnh.

Tạ Dật Lãng đứng trước mặt ta, dưới mắt có quầng xanh nhàn nhạt, giống như cả đêm không ngủ.

Chàng mở một hộp gấm.

Bên trong là một đôi vòng xích kim mới đúc.

Nặng hơn, tinh xảo hơn chiếc ban đầu.

“Chiếc hôm qua đã bị Nguyệt Đường đeo qua. Nếu nàng ghét bỏ, vậy đổi đôi này.”

Ta nhìn thoáng qua.

“Không cần.”

Ngón tay chàng khẽ cứng lại.

“Khương Ninh, ta thật lòng đến nhận lỗi.”

Ta gật đầu.

“Ta biết.”

Trong mắt chàng lộ ra chút hy vọng.

Ta đẩy hôn thư đến trước mặt chàng.

“Vậy phiền Tạ công tử cũng trả hôn thư của ta lại.”

Thần sắc chàng lập tức trầm xuống.

“Nàng thật sự muốn hủy hôn?”

“Thật.”

Tạ Dật Lãng nhìn tờ hôn thư kia, rất lâu không nói.

Một lát sau, chàng thấp giọng nói:

“Hôm qua ta đã bảo Nguyệt Đường dọn đến Tây viện.”

“Tổ mẫu cũng phạt nàng ấy cấm túc.”

“Về sau nàng ấy sẽ không xuất hiện trước mặt nàng nói những lời đó nữa.”

Ta ngước mắt.

“Tạ Dật Lãng, ngài vẫn cho rằng vấn đề nằm ở nàng ta.”

Cổ họng chàng nghẹn lại.

Ta bình tĩnh nói:

“Lâm Nguyệt Đường đương nhiên có lỗi.”

“Nhưng nàng ta có thể đeo chiếc vòng kia là vì ngài đã cho.”

“Nàng ta dám lần lượt cười ta là hũ thuốc, là vì lần nào ngài cũng nói đừng so đo.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...