NGÀY THÁI TỬ BỎ TA, TA MỚI THẬT SỰ BƯỚC VÀO TRIỀU CỤC

CHƯƠNG 12



Ta trước hết cắt đứt đường muối và lương thực lậu sau lưng hai viên lão tướng đó, rồi sai người đem danh sách gia quyến quân nhân bị chúng bắt ép trong thành tung ra ngoài từng đợt.

Ban ngày, ta sai người dựng lán phát cháo và lán thuốc ngoài thành.

Ban đêm, ta cho người đưa cáo thị vào trong thành.

Trên đó chỉ viết một câu:

“Trong ba ngày, buông vũ khí không giết, bảo vệ bách tính không có tội, bắt ép trẻ nhỏ chém đầu.”

Cách này trông thì mềm mỏng.

Nhưng lại đả thương người sâu nhất.

Bởi kẻ thực sự muốn tạo phản, thứ sợ nhất không phải là đao kiếm.

Mà là lòng người mình vất vả thu phục lại từng chút một tan tác đi mất.

31

Đêm ngày thứ ba, lứa lính canh đầu tiên trèo tường thoát ra.

Ngày thứ sáu, gia quyến quân nhân trong thành bắt đầu lợi dụng hỗn loạn để phóng hỏa đốt xe lương.

Ngày thứ tám, hai viên lão tướng kia không ngồi yên được nữa, ngay trong đêm phái người đến đàm phán với ta.

Người vừa đến vừa mở miệng đã nói: “Trưởng Công chúa cớ sao phải làm đến mức tuyệt tình, dẫu sao mọi người cũng đều là thần tử của Đại Ung.”

Ta ngồi trong trướng quân, ngay cả trà cũng không thèm mời hắn.

“Lúc các người khởi binh, sao không nhớ ra mình cũng là thần tử của Đại Ung?”

“Bây giờ lương thực trong thành sắp cạn, mới biết đến đây nói chuyện tình nghĩa.”

Người nọ sắc mặt khó coi.

“Điện hạ thực sự muốn dồn ép đến mức lưỡng bại câu thương sao?”

Ta bật cười.

“Ngươi lại nói sai rồi.”

“Ván cờ này từ đầu đến cuối, người bị thương sẽ không phải là ta.”

“Vì ta có kiên nhẫn.”

“Còn các ngươi thì không.”

Ngày thứ hai sau khi đàm phán sụp đổ, ta sai người chở tất cả danh sách sắp xếp chỗ ở cho các gia quyến quân nhân bị bắt ép đến trước trận, ngay trước mặt hai quân bắt đầu gọi tên nhận mặt.

Mẹ nhà ai bệnh nặng, con cái nhà ai vẫn còn kẹt trong thành, phu quân nhà ai vốn dĩ bị cấp trên ép lên tường thành, trên danh sách ghi rõ ràng rành mạch.

Khoảnh khắc đó, lòng quân trên tường thành liền tan rã.

Khẩu hiệu có hung hăng đến đâu, cũng không đè bẹp được cái tên của già trẻ lớn bé trong nhà mình bị người ta đọc lên rành rọt từng nét.

Đêm ngày thứ mười hai, một trong ba thành chủ động mở cửa.

Ngày thứ mười lăm, viên tướng giữ thành thứ hai trói luôn chủ tướng ra đầu hàng.

Viên lão tướng cuối cùng thấy đại thế đã mất, lại muốn phóng hỏa đốt thành, vùi lấp tất cả dấu vết.

Ta xông vào thành lúc cửa thành mới mở một nửa.

Lửa cuốn theo cát vàng, cháy rực một đường đến kho quân giới phía đông thành.

Rất nhiều người gào lên bảo ta đừng vào.

Nhưng ta biết, trong kho đó không chỉ có vũ khí, mà còn có cả văn thư và sổ hộ tịch của cả một thành chưa kịp sơ tán ra ngoài.

Thứ đó mà bị thiêu rụi, sau này không biết bao nhiêu người sẽ bị quy chung thành phản đảng.

Khi ta xông vào kho, Trịnh A Cửu đã dẫn hai cô nương khác đang xông xáo cứu sổ sách bên trong.

Ống tay áo họ đều bị cháy xém, gương mặt xám xịt tro bụi, nhưng thấy ta thì mắt ai cũng sáng lên.

“Điện hạ!”

Ta vừa xé áo choàng bọc lấy một chiếc hộp gỗ, vừa mắng họ.

“Ai cho các ngươi xông vào đây?”

Trịnh A Cửu thở hổn hển đáp lời ta.

“Chẳng phải người đã nói sao, sổ sách phải giữ lại, người thì phải phân loại cho rõ.”

Ta bị câu nói này của nàng làm cho nghẹn lời, nhất thời không biết nên cười hay không.

Cuối cùng chỉ khẽ mắng một câu.

“Đồ điên.”

Nàng nhoẻn miệng cười với ta.

“Học theo người cả đấy ạ.”

32

Đêm đó, khi ngọn lửa cuối cùng cũng bị dập tắt, ta ôm nửa hộp sổ hộ tịch chưa cháy hết đứng giữa đống đổ nát, bỗng hiểu ra vì sao những năm nay luôn có kẻ muốn ta lùi bước.

Vì một khi thực sự có người nắm quyền để bảo vệ con người, chứ không phải chỉ lấy quyền để chèn ép con người, rất nhiều quy củ của thiên hạ này sẽ thay đổi.

Mà việc thay đổi quy củ, xưa nay luôn khiến kẻ khác căm ghét nhất.

Sau khi Tây Bắc được dẹp yên, ta áp giải viên chủ tướng cuối cùng cùng mật thư qua lại với cựu đảng tông thất về kinh.

Trên triều vốn dĩ vẫn còn người muốn bao che cho tông thất.

Nhưng khi từng phong thư đó được trải ra, không ai dám hó hé nữa.

Bởi trong thư viết quá rõ ràng.

Bọn chúng không muốn “Thanh quân trắc”.

Bọn chúng muốn mượn phiến loạn biên cương để ép Tân đế nhường quyền, rồi tiện tay đập nát toàn bộ cái thế cục mà Nữ Chính Tư, Ty Quản lý Muối và Nữ Học đã gây dựng được trong những năm qua.

Nói cho cùng, vẫn là sợ hãi.

Sợ phụ nữ thực sự làm nên đại sự.

Hôm đó ta đứng trên điện Kim Loan, đặt phong thư cuối cùng lên án thư, nhìn đám người tông thất đang quỳ rạp dưới đất, giọng điệu rất phẳng lặng.

“Chư vị luôn nói về tổ chế.”

“Nhưng trong tổ chế có ghi rằng, tông thất có thể lấy biên quân và lưu dân ra làm đá kê chân hay không?”

“Có ghi rằng, vì muốn cản đường phụ nữ, mà có thể để ba tòa thành bồi táng theo không?”

Không ai lên tiếng.

Tân đế ngồi trên cao, sắc mặt lạnh buốt.

Cuối cùng, cựu đảng tông thất bị tước tước vị ba nhà, giam lỏng hai nhà, tất cả những kẻ liên can đều bị tống vào ngục.

Còn những quân hộ và văn lại bị ép buộc trong ba thành Tây Bắc, nhờ có những quyển sổ hộ tịch được cứu ra từ trong biển lửa, đã giữ được bảy phần mạng sống.

Ngày tin tức truyền về Bắc Địa, đám người Trịnh A Cửu quỳ trước cổng Nữ Học, hướng về phía kinh thành dập đầu ba cái.

Sau này trong thư nàng gửi ta có viết một câu thế này.

Nàng viết: “Điện hạ, thì ra thực sự có người vì mấy chữ ‘chúng ta cũng được coi là con người’, mà liều mạng xông vào biển lửa.”

Ta đọc xong thư, im lặng rất lâu.

Khoảnh khắc đó ta bỗng cảm thấy, những thứ ta từng bước giành lấy được từ trong tuyết trắng, từ dưới bùn đất, từ trong quyền mưu những năm qua, cuối cùng không còn chỉ là của riêng ta nữa.

Nó đã lớn lên thành một tiếng vọng lớn hơn.

Và đây, có lẽ mới là nơi thực sự khiến ta thấy thống khoái.

33

Sau khi loạn Tây Bắc được dẹp yên, trong triều cuối cùng cũng có người bắt đầu công khai nhắc đến một chuyện.

Nữ tử nếu đã nhập chính (vào làm quan), bước tiếp theo có nên được đi thi (nhập thí) hay không.

Lời này vừa thốt ra, cả kinh thành lại nổ tung.

Những kẻ ngày xưa giỏi mắng ta là gà mái gáy thay gà trống nhất, lần này ngược lại khôn ngoan hơn, không nhắm thẳng vào ta nữa.

Bọn họ bắt đầu nói về tổ chế, về lễ pháp, nói phụ nữ sinh ra đã đa sầu đa cảm, sợ nhất là lúc lâm sự lại không quyết đoán.

Chương trước Chương tiếp
Loading...