NGÀY TÔI BỊ ĐIỀU XUỐNG LÀM LỄ TÂN

CHƯƠNG 11



 

 

 

14

Sự sụp đổ của nhà họ Bạch…

Nhanh hơn mọi dự đoán.

Cây đổ, khỉ tan.

Tường sụp, người xô.

Chỉ một ngày sau khi Bạch Kính Đình và Vương Trường Huy bị bắt, cổ phiếu của Tập đoàn Bạch thị đã rơi thẳng đứng, không hề có điểm đỡ.

Những đối tác từng anh anh em em, lập tức cắt đứt quan hệ.

Ngân hàng đến gõ cửa đòi nợ.

Nhà cung cấp kéo đến đòi tiền hàng.

Cổ đông cá nhân bị thiệt hại tự phát tụ tập dưới trụ sở Bạch thị, giăng biểu ngữ đòi bồi thường.

Một toà tháp tài chính tưởng như kiên cố, chỉ sau vài ngày, đã sụp đổ thành đống đổ nát.

Trên các mặt báo, tin tức về tội trạng nhà họ Bạch dày đặc như mạng nhện.

Mỗi bài báo là một xẻng đất, chôn vùi thêm một phần của cái tên “Bạch thị”.

Nhưng với tôi, tất cả chuyện đó… chẳng còn liên quan gì.

Tôi dồn toàn bộ sức lực vào việc cải tổ nội bộ Tập đoàn Phó thị.

Phòng Giám Sát do tôi dẫn đầu, trở thành cái tên khiến toàn công ty phải run sợ.

Tôi và đội ngũ của mình, như dao mổ chính xác cao, mổ xẻ từng khối u độc trong cơ thể tập đoàn.

•         Ai tham ô, sa thải, chuyển hồ sơ cho cơ quan điều tra.

•         Ai lơ là trách nhiệm, giáng cấp, cấm tuyển lại.

•         Ai kết bè kéo cánh, giải tán, điều chuyển khỏi các vị trí then chốt.

Chỉ trong thời gian ngắn, cả tập đoàn gió thét mây vần.

Mọi người vừa nể, vừa sợ tôi.

Sau lưng, họ gọi tôi là “nữ Diêm Vương”, “bà đầm thép”.

Tôi không để tâm.

Tôi hiểu — đã là trị độc thì phải đau.

Chỉ khi vượt qua được cơn đau ấy, Phó thị mới trút bỏ được phần ung nhọt, thật sự “lột xác mà sống lại”.

Phó Thận Ngôn luôn cho tôi toàn quyền.

Bất cứ đề xuất nào của tôi —

Anh chỉ đáp một từ:

“Chuẩn.”

Chúng tôi thiết lập một mối quan hệ làm việc kỳ lạ nhưng hiệu quả.

Hàng ngày cùng họp bàn chiến lược.

Cùng tăng ca xử lý núi hồ sơ.

Không một lời dư thừa.

Giữa chúng tôi, giờ đây… là hai cỗ máy lạnh lùng, phối hợp trơn tru, không nhiệt độ.

Còn về Bạch Vy…

Tôi gặp lại cô ta một tuần sau, tại bãi đỗ xe ngầm của công ty.

Đơn ly hôn từ Phó Thận Ngôn, chắc hẳn đã đến tay.

Và nội dung — ra đi tay trắng.

Với tội danh lừa đảo thương mại của nhà họ Bạch, cô ta — với tư cách người được hưởng lợi và có liên quan — không thể nhận một xu nào từ khối tài sản của anh.

Cô ta không còn là Phu nhân Phó thị, không còn là người vợ danh giá được ánh đèn sân khấu chiếu rọi.

Chiếc váy nhăn nhúm, đầu tóc rối bù, mặt mộc, làn da vàng vọt thiếu sức sống.

Khi nhìn thấy tôi, ánh mắt cô ta như gặp kẻ thù không đội trời chung, lập tức như điên lao tới.

“Hứa Tri Ý!!”

Giọng cô ta the thé, như móng tay cào vào kính:

“Là cô! Chính cô hại tôi!”

Cô ta định lao vào giằng xé, nhưng bị Lý Nhiên đứng bên cạnh tôi nhanh tay ngăn lại.

“Cô Bạch, mời cô tự trọng.”

Giọng Lý Nhiên lạnh như băng.

Bạch Vy trừng mắt nhìn tôi, đôi mắt đỏ rực như máu, đầy thù hận:

“Cô huỷ hoại tôi! Huỷ cả cuộc đời tôi! Huỷ luôn cả gia đình tôi!”

Cô ta gào khóc, nức nở điên cuồng:

“Tôi yêu anh trai tôi biết bao! Tôi ngưỡng mộ anh ấy nhường nào! Còn cô?! Cô tống anh tôi vào tù!”

“Cô là đồ độc ác! Cô sẽ không chết tử tế đâu!”

Tôi chỉ im lặng, nhìn khuôn mặt méo mó vì ghen tuông và hận thù của cô ta.

Đột nhiên… tôi cảm thấy cô ta thật đáng thương.

Đến giờ phút này, cô ta vẫn không hiểu — ai mới là người huỷ diệt chính bản thân họ.

“Bạch Vy.”

Tôi mở miệng, giọng điềm tĩnh:

“Tôi chưa từng huỷ hoại ai cả.”

“Chính lòng tham của các người — đã huỷ hoại các người.”

“Anh trai cô — không phải tôi tống vào tù, mà là do tội ác của anh ta.”

Tôi nhìn cô ta.

Ánh mắt không phải là chiến thắng, không phải giễu cợt.

Chỉ là… một chút thương hại nhẹ nhàng.

“Thứ cô cho là ‘mọi thứ’… cô chưa từng thực sự sở hữu.”

“Cô chỉ là một món đồ — được nhà họ Bạch mang ra làm quân cờ, để tính kế Phó Thận Ngôn.”

“Hào nhoáng, nhưng ngu ngốc.”

Lời nói của tôi — như một nhát dao cắt nốt sợi tự tôn cuối cùng còn sót lại.

Bạch Vy cứng đờ.

Không còn hét. Không còn vùng vẫy.

Cô ta đứng như tượng đá, ánh mắt trống rỗng — như vừa bị hút cạn linh hồn.

Tôi không nhìn cô ta nữa.

Quay người bước thẳng đến xe mình.

Phía sau, chỉ còn lại tiếng nức nở tuyệt vọng đang sụp đổ.

Tôi đóng cửa xe.

Tiếng gào ấy — bị cách âm bởi lớp kính cửa.

Tôi nổ máy, lái xe rời khỏi bãi đỗ.

Ngoài kia, ánh đèn thành phố loé sáng vụt qua cửa sổ.

Tôi biết — từ giây phút này…

Cái tên “Bạch Vy”…

Sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của tôi.

 

15

Thời gian luôn là liều thuốc chữa lành tốt nhất.

Ba tháng trôi qua, sóng gió bê bối của Tập đoàn Phó thị cuối cùng cũng dần lắng xuống.

Dưới sự cải tổ quyết liệt của tôi và Phó Thận Ngôn, công ty đã trở lại đúng quỹ đạo.

Tuy tổn thất nặng nề, nhưng nền móng vẫn vững vàng.

Như một bệnh nhân sau cơn bạo bệnh — tuy yếu ớt, nhưng đang dần hồi phục sự sống.

Giá cổ phiếu cũng chấm dứt đà lao dốc, bắt đầu nhích lên từng chút một.

Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Còn tôi — Hứa Tri Ý, Trưởng phòng Giám Sát Toàn Tập Đoàn —

Đã trở thành một trong những người quyền lực nhất ở Phó thị,

Chỉ đứng sau Chủ tịch Phó Thận Ngôn.

Bằng chính thực lực, tôi giành được sự kính trọng và nể sợ từ tất cả mọi người.

Tôi chuyển nhà.

Mua một căn penthouse hai tầng tại khu chung cư cao cấp nhất trung tâm thành phố.

Đứng trước cửa kính sát đất, tôi có thể nhìn thấy toàn cảnh đèn hoa rực rỡ của đô thị về đêm.

Tôi có sự nghiệp riêng, có tự do tuyệt đối, có đời sống độc lập không bị ràng buộc.

Tôi — cuối cùng cũng sống đúng như hình dung đẹp đẽ nhất của chính mình ngày xưa.

Phó Thận Ngôn cũng thay đổi.

Trải qua cú phản bội đau đớn và cơn địa chấn trong sự nghiệp,

Anh thu lại phần góc cạnh lạnh lùng kiêu ngạo của người đứng đầu.

Anh trầm tĩnh hơn, chín chắn hơn.

Cũng… cô độc hơn.

Chúng tôi vẫn là đối tác ăn ý nhất trong công việc.

Nhưng bức tường vô hình giữa hai người — vẫn luôn ở đó.

Không ai muốn, hoặc không ai dám bước qua ranh giới ấy.

Có lẽ, đây đã là cách tồn tại tốt nhất — và duy nhất — giữa chúng tôi.

Tối hôm đó, một dự án lớn của công ty chính thức chốt deal thành công.

Để ăn mừng, Phó Thận Ngôn tổ chức tiệc chúc mừng nội bộ.

Tất cả thành viên trong đội dự án đều đến đông đủ.

Không khí sôi nổi, mọi người cụng ly rôm rả.

Là người phụ trách chính, tôi trở thành tâm điểm chúc rượu.

Tôi không từ chối ai, nhưng cũng giữ chừng mực.

Luôn duy trì ba phần say, bảy phần tỉnh.

Giữa tiệc, tôi tìm cớ lặng lẽ rời khỏi hội trường,

một mình đi ra ban công ngoài trời.

Gió đêm mát lạnh, thổi lướt qua má, mang theo cảm giác dễ chịu khó tả.

Tôi tựa người lên lan can, nhìn ánh đèn thành phố phía xa, lòng chưa bao giờ bình lặng đến vậy.

Phía sau, tiếng bước chân khẽ vang lên.

Không cần quay lại, tôi cũng biết là ai.

Phó Thận Ngôn bước đến đứng cạnh tôi.

Cùng tôi ngắm đèn đêm xa xa.

Anh đưa tôi một ly rượu vang đỏ.

Tôi nhận lấy.

“Cô vất vả rồi.”

Anh nói.

“Anh cũng vậy.”

Tôi đáp.

Vẫn là kiểu đối thoại quen thuộc: lễ độ – xa cách – khách sáo.

Chúng tôi im lặng uống rượu.

Không ai nói gì thêm.

Nhưng bầu không khí lúc này không còn cứng nhắc lạnh lẽo như trong văn phòng.

Có chút gì đó lửng lơ, mơ hồ như say nhẹ.

“Tri Ý.”

Rất lâu sau, anh mới lại mở lời.

Giọng thấp, bị gió thổi bay từng chút một.

“Em… có hận anh không?”

Tay tôi khẽ siết ly rượu.

Rồi tôi bật cười.

Rất nhẹ.

“Không hận.”

Tôi nói thật.

Từng hận.

Hận anh không tin tôi.

Hận anh phản bội.

Hận bản thân đã từng yêu anh đến thế.

Nhưng bây giờ, khi mọi chuyện đã ngã ngũ,

Khi tôi đã đứng ngang hàng với anh,

Những căm hận ấy, tự tan biến như khói.

Chỉ còn lại một ít nuối tiếc,

và nỗi xót xa nhòe nhoẹt đến mức chính tôi cũng không muốn đối diện.

Câu trả lời của tôi khiến anh như thở phào.

Nhưng ánh mắt anh — lại càng thêm sâu, càng thêm phức tạp.

Anh quay sang nhìn tôi.

Ánh mắt ấy… từng khiến tôi đắm chìm, cũng từng khiến tôi đau thắt.

Giờ đây — chứa đầy hối hận, và một chút… khát khao không nói thành lời.

“Vậy… chúng ta…”

 7

Anh ngập ngừng, giọng nhẹ như sợ vỡ:

“Chúng ta… có thể quay lại như trước không?”

Cuối cùng, anh vẫn hỏi ra câu ấy.

Câu hỏi ấy — như hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng —

Gợn lên ngàn lớp sóng trong lòng tôi.

Tôi nhìn anh.

Nhìn khuôn mặt tuấn tú, nhưng giờ lại mỏi mệt và mong manh.

Nhìn ánh mắt khẩn cầu — như một kẻ đã đánh mất tất cả, cầu xin một cơ hội thứ hai.

Tim tôi nhói lên.

Rất đau.

Tôi không trả lời ngay.

Chỉ lặng lẽ, uống cạn ly rượu còn lại.

Sau đó, tôi xoay người, đối diện anh.

Rõ ràng, dứt khoát.

Tôi hỏi lại anh — từng chữ, từng câu:

“Phó Thận Ngôn.”

“Nếu em không phải là Hứa Tri Ý của hôm nay…”

“Nếu em không có năng lực dẹp yên nhà họ Bạch, không thể giúp anh giữ vững tập đoàn…”

“Nếu em vẫn chỉ là cô gái bị anh đẩy xuống tiền sảnh làm lễ tân, để mặc người ta sỉ nhục…”

“Anh… có còn đứng ở đây…

hỏi em câu đó không?”

 

16

Câu hỏi của tôi —

giống như một lưỡi dao sắc bén tẩm độc, không lời,

đâm thẳng vào nơi Phó Thận Ngôn không muốn đối diện nhất:

vùng cấm địa mang tên “sự thật”.

Chỉ trong chớp mắt,

mặt anh tái nhợt.

Như thể tất cả lớp vỏ ngoài, lớp ngụy trang, lớp tự tin,

bị bóc trần một cách trần trụi và tàn nhẫn.

Anh nhìn tôi, môi mấp máy, yết hầu trượt lên trượt xuống,

nhưng…

không thể nói nổi một chữ.

Bởi vì…

Anh còn có thể nói gì được nữa?

Nói “phải”?

— Tức là thừa nhận, tình cảm của anh, từ đầu đến cuối, chỉ là sự đánh đổi dựa trên giá trị và lợi ích.

Thừa nhận rằng:

Anh chưa bao giờ thật sự dành cho tôi một tình yêu thuần tuý và bình đẳng.

Nói “không phải”?

— Ngay cả bản thân anh, cũng không tự lừa nổi mình.

Nếu như tôi vẫn là cô gái bị đẩy xuống tiền sảnh, mặc đồng phục cũ kỹ,

phải đứng suốt tám tiếng mỗi ngày,

bị “Phu nhân mới cưới” của anh sỉ nhục không thương tiếc…

Liệu anh có:

•         Vì tôi mà đối đầu với cả nhà họ Bạch?

•         Vì tôi mà bất chấp thị trường, chấp nhận làm giá cổ phiếu lao dốc?

•         Vì tôi mà, như bây giờ, đứng đây —

với gương mặt phờ phạc, ánh mắt van nài —

cầu xin một cơ hội được quay lại?

Câu trả lời —

chúng tôi đều hiểu rất rõ.

Nhìn vẻ mặt đau đớn, giằng xé của anh,

trong tôi… lại chẳng có lấy một tia hả hê hay thỏa mãn.

Chỉ có một nỗi trống rỗng mênh mang, như tro tàn sau khi lửa đã tắt.

Chúng tôi…

từ đầu đến cuối…

không phải cách nhau một Bạch Vy.

Cũng không chỉ là một âm mưu thương mại.

Mà là tám năm,

bị danh vọng, quyền lực, địa vị

gặm nhấm đến mức mục ruỗng,

tình yêu tưởng như từng rực cháy.

Tôi thu ánh mắt lại,

đặt chiếc ly rỗng xuống lan can.

“Khuya rồi.”

Tôi nói nhẹ.

“Tôi nên về.”

Tôi không nhìn anh nữa.

Quay lưng, sải bước.

Từng bước chân, dứt khoát mà bình thản.

Phía sau —

không có bất kỳ lời giữ chân nào.

Nhưng tôi có thể cảm nhận rất rõ —

ánh mắt anh nóng rát, bi thương, tuyệt vọng,

gắt gao dán chặt vào bóng lưng tôi.

Cho đến khi tôi bước vào thang máy.

Cánh cửa kim loại khép lại —

hoàn toàn tách biệt hai thế giới.

Tôi dựa lưng vào vách thang máy lạnh băng,

thở ra một hơi thật dài.

Hơi thở ấy… như kéo theo tất cả những nặng nề đè nén trong lòng tôi suốt tám năm qua.

Chiếc xe lướt đi êm ái trên con đường vắng của đêm khuya.

Đèn neon của thành phố, kéo thành vệt sáng lấp lánh ngoài cửa kính.

Tôi mở cửa sổ,

để làn gió đêm mát lạnh thổi rối tóc và mơn trớn làn da.

Dễ chịu vô cùng.

Như thể —

một cuộc sống mới,

đã bắt đầu.

Về đến nhà,

tôi không bật đèn.

Chân trần bước đến trước cửa kính lớn sát đất.

Ngoài kia —

cả thành phố lên đèn.

Ngàn vạn ánh sáng như ngân hà rải khắp nhân gian.

Tôi nhìn cảnh tượng từng khiến tôi khát vọng,

cũng từng khiến tôi lạc lối.

Lúc này…

lòng tôi chưa bao giờ bình thản đến vậy.

Điện thoại khẽ rung.

Một tin nhắn.

Từ Phó Thận Ngôn.

Chỉ vỏn vẹn ba chữ:

“Xin lỗi em.”

Tôi nhìn ba chữ ấy,

nhìn rất lâu, rất lâu.

Rồi… tôi giơ tay,

đưa cả số điện thoại lẫn tin nhắn ấy vào danh sách chặn.

Phó Thận Ngôn.

Lời “xin lỗi” của anh,

quá muộn rồi.

Còn tôi —

Hứa Tri Ý —

đã không còn cần nó nữa.

 

17

Thời gian là liều thuốc tốt nhất để chữa lành.

Nhưng cũng là dòng nước lũ, có thể cuốn trôi tất cả.

Chớp mắt…

lại nửa năm trôi qua.

Tập đoàn Phó thị, dưới sự phối hợp chặt chẽ giữa tôi và Phó Thận Ngôn,

đã hoàn toàn thoát khỏi cái bóng của vụ bê bối nhà họ Bạch.

Mọi hoạt động kinh doanh đều khởi sắc mạnh mẽ.

Cổ phiếu của công ty không những phục hồi,

mà còn vượt đỉnh trước khủng hoảng vài phần trăm.

Còn tôi – Hứa Tri Ý, Trưởng phòng Giám sát toàn tập đoàn –

đã thực sự trở thành một cái tên mang tính truyền thuyết bên trong Phó thị.

Nói một là một, chốt một là chốt.

Tất cả đều biết:

Quyết định của Chủ tịch Phó, có thể còn thương lượng được.

Nhưng kết luận của Tổng Giám sát Hứa,

chính là đinh đóng vào ván, không ai dám gỡ.

Tôi dùng nửa năm ấy,

để thiết lập nên một hệ thống kỷ cương hoàn toàn mới cho công ty —

vững chãi, rõ ràng, không thể phá vỡ.

Cuộc sống của tôi cũng dần đi vào quỹ đạo ổn định.

Làm việc – tập thể dục – đôi khi tụ họp với vài người bạn cũ.

Tôi không còn làm việc đến nửa đêm,

cũng không còn hy sinh sức khỏe hay thời gian cá nhân vì bất kỳ ai.

Chiều cuối tuần, ánh nắng dịu dàng đổ vào ban công.

Tôi mời Lâm Duệ – bạn thân đại học, vừa từ nước ngoài trở về –

tới nhà uống trà.

Cô ấy nhìn quanh căn hộ penthouse gần 300 mét vuông của tôi,

với nội thất cao cấp xa xỉ — ánh mắt đầy kinh ngạc:

“Tri Ý, cậu đúng là người phụ nữ thành công tiêu biểu đấy.”

“Sự nghiệp thăng hoa, có tiền có thời gian, còn độc thân nữa chứ — đúng là giấc mơ cuối cùng của mọi phụ nữ!”

Tôi chỉ mỉm cười, không phủ nhận cũng không khẳng định.

“À đúng rồi,”

Cô ấy bỗng hạ giọng, ghé sát lại, mặt đầy vẻ hóng chuyện:

“Cậu với Phó Thận Ngôn dạo này thế nào rồi?”

“Tớ nghe đồn… anh ta vì cậu mà ‘xử’ cả nhà vợ mới cưới, giờ lại trở lại độc thân.”

“Không phải định quay lại với cậu đấy chứ?”

Tôi xoay xoay tách trà trong tay, nhìn lá trà dần dần bung nở trong làn nước nóng.

“Giữa tớ và anh ta bây giờ,” tôi nói chậm rãi,

“chỉ là mối quan hệ cấp trên – cấp dưới.”

“Và mãi mãi chỉ là như vậy.”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

Lâm Duệ sững người giây lát.

Sau đó hiểu ra, khẽ thở dài, vỗ nhẹ tay tôi:

“Cũng đúng.”

“Gương vỡ rồi… không thể lành như trước nữa.”

“Có những vết rạn, một khi đã qua… là suốt đời không quay lại được.”

“Mà nghĩ kỹ, không có đàn ông, cậu lại sống càng rực rỡ hơn ấy chứ.”

Chúng tôi nhìn nhau, bật cười.

Nâng ly, cụng một tiếng khẽ:

“Chúc Hứa Tri Ý càng ngày càng toả sáng.”

“Và chúc tương lai của chúng ta, thật tốt đẹp.”

Buổi trò chuyện hôm đó khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Tiễn Lâm Duệ xong, tôi ngồi lại trên ghế mây ngoài ban công,

ngắm hoàng hôn đang nhuộm ráng chiều thành một mảng đỏ cam rực rỡ.

Cuộc sống dường như đang dần tiến đến một trạng thái ổn định, thoải mái và đáng sống —

mà trước đây tôi chưa từng nghĩ mình có thể đạt được.

Nhưng… những ngày yên ổn luôn rất dễ bị phá vỡ.

Hôm sau, một bản tin kinh tế nóng rực

gây chấn động toàn bộ giới tài chính.

Một trong những quỹ đầu tư tư nhân lớn nhất nước —

Thiên Lang Capital, nổi tiếng với chiến thuật tàn bạo và khốc liệt —

đột ngột quét sạch cổ phiếu Phó thị trên thị trường thứ cấp.

Không những vậy,

họ còn cao giọng tuyên bố sẽ thực hiện một thương vụ thâu tóm mang tính thù địch đối với Phó thị.

Tin tức vừa ra — cả ngành chấn động.

Phó thị vừa mới hồi phục sau một cơn “bão nội bộ”.

Cơ sở chưa vững, lòng người chưa ổn.

Thiên Lang lựa đúng thời điểm yếu nhất để ra tay —

chuẩn xác, tàn độc.

Một cuộc chiến sống còn trên chiến trường tài chính…

không hề có dấu hiệu báo trước…

chính thức bắt đầu.

 

18

Cuộc tập kích của Thiên Lang Capital,

giống như một trận động đất cấp 12 —

khiến tập đoàn Phó thị, vừa mới yên ổn trở lại,

lại rung chuyển dữ dội.

Cổ phiếu lao dốc.

Các tin đồn tiêu cực,

các bài phân tích bi quan,

lan truyền điên cuồng như virus trên khắp mạng xã hội.

Cổ đông nhỏ lẻ bắt đầu bán tháo vì hoảng loạn.

Nội bộ công ty cũng chao đảo từng tầng.

Tất cả đều hiểu rõ:

Một khi rơi vào tay những “kẻ săn mồi” như Thiên Lang —

điều chờ đợi họ sẽ là:

•         Sa thải quy mô lớn,

•         Tái cấu trúc lạnh lùng,

•         Và tước sạch mọi nhân sự chủ chốt.

Cả công ty, chìm trong một tầng mây u ám, đầy hoảng loạn và áp lực.

Phó Thận Ngôn ngay lập tức tổ chức cuộc họp khẩn cấp cấp cao nhất.

Tất cả phó tổng, lãnh đạo các bộ phận trọng yếu —

đều có mặt.

Không khí trong phòng họp,

ngột ngạt đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Phó Thận Ngôn ngồi ở ghế đầu bàn.

Sắc mặt lạnh như đá, ánh mắt bình tĩnh đến lạ thường.

Anh lướt qua từng gương mặt,

người thì lo lắng,

người thì hoang mang,

người thì gục đầu không dám thở mạnh.

Cuối cùng —

ánh mắt anh rơi thẳng về phía tôi.

“Tổng giám sát Hứa.”

Anh mở lời.

Giọng trầm, nhưng chứa lực uy hiếp không thể phản kháng.

“Cô nghĩ sao?”

Tất cả ánh mắt, lập tức đổ dồn về phía tôi.

Tôi đứng dậy,

bước lên phía trước,

đến trước bảng trắng lớn của phòng họp.

Cầm bút lên,

tôi nhanh chóng vẽ một sơ đồ quan hệ phức tạp và sắc nét.

“Thiên Lang Capital — người sáng lập là Trương Dã.”

“Phong cách hành sự: tàn nhẫn, không từ thủ đoạn.”

“Chiêu trò quen thuộc nhất của họ:

tung tin, dấy động dư luận,

gây hoảng loạn trong giới đầu tư,

đẩy giá cổ phiếu của công ty mục tiêu xuống thấp.”

“Sau đó — thâu tóm bằng giá rẻ mạt.”

“Hiện tại, Phó thị của chúng ta,

đang rơi vào đúng bẫy tiêu chuẩn kiểu ‘Thiên Lang’.”

“Vốn của họ — gấp ba lần chúng ta.”

“Nếu ta chọn ‘chiến đấu đến cùng’ ngoài sàn,

sẽ chẳng khác gì đem trứng chọi đá.”

Giọng nói tôi lạnh và rõ ràng.

Như một gáo nước đá,

dập tắt phần cuối cùng của ý chí phản kháng mù quáng trong phòng họp.

Một phó tổng không kìm được, lên tiếng:

“Vậy…

chúng ta định khoanh tay đứng nhìn à?”

“Ngồi chờ họ thâu tóm sạch sẽ công ty này?”

Tôi đặt bút xuống.

Quay người, đối diện cả căn phòng.

 “Tất nhiên là không.”

Giọng tôi không lớn,

nhưng rõ ràng vang lên trong tai từng người.

“Nếu không thể thắng trên mặt trận chính,

thì chúng ta sẽ mở ra mặt trận thứ hai.”

“Thiên Lang Capital, không phải là một khối thép không thể xuyên thủng.”

“Mấy năm nay bành trướng quá nhanh, đắc tội đủ kiểu.”

“Vốn dĩ chuỗi vốn của họ cũng chẳng ổn định như bề ngoài —

nhiều dự án ngầm đầy rủi ro và bong bóng.”

“Việc chúng ta cần làm — không phải phòng thủ.”

“Mà là… tấn công.”

Tôi nhìn thẳng vào Phó Thận Ngôn.

Từng chữ, nặng như búa đập vào mặt bàn:

“Tôi muốn chủ tịch trao quyền cho tôi.”

“Do phòng Giám sát làm nòng cốt,

phối hợp với phòng Pháp lý, Truyền thông và Tài chính —

lập Tổ công tác đặc biệt.”

“Trong thời gian ngắn nhất,

tôi sẽ tìm ra tử huyệt của Thiên Lang Capital.”

“Sau đó — ra tay trí mạng.”

Phòng họp rơi vào một khoảng im lặng chết chóc.

Tất cả nhìn tôi… như nhìn một kẻ điên.

Tấn công ngược lại Thiên Lang?

Nghe chẳng khác gì kiến đòi đá voi.

Nhưng ngay trong lúc im lặng đó —

Phó Thận Ngôn cất tiếng.

Ánh mắt anh nhìn tôi —

cháy lên ánh sáng nóng rực:

không chỉ là tin tưởng tuyệt đối,

mà còn là một thứ tôn trọng sâu sắc và ngưỡng mộ không giấu giếm.

“Tôi đồng ý.”

Anh nói.

“Tổ công tác đặc biệt —

cô toàn quyền chỉ đạo.”

“Tất cả tài nguyên của công ty —

tùy cô điều động.”

Anh đứng dậy.

Sải bước về phía tôi,

đứng bên cạnh, vai kề vai.

Nhìn toàn bộ những gương mặt đang kinh ngạc không dám tin kia.

Giọng anh rõ ràng, trầm chắc như lời thề:

“Tôi chỉ có một yêu cầu.”

“Thắng trận này.”

 

19

Tổ công tác đặc biệt được thành lập chỉ trong vòng nửa tiếng sau khi mệnh lệnh được ban ra.

Địa điểm: một phòng họp lớn vừa được dọn sạch, nằm ngay cạnh phòng Giám sát.

Tôi đặt cho nó một cái tên — “Chiến phòng.”

Một mảng tường rộng được dán kín bằng bảng trắng khổ lớn.

Trên đó, chi chít các sơ đồ:

•         Cơ cấu tổ chức của Thiên Lang Capital,

•         Dòng chảy vốn đầu tư,

•         Các công ty con – vỏ bọc – rửa tiền,

•         Quan hệ chằng chịt giữa các nhân vật chủ chốt.

Lý Nhiên dẫn theo tinh anh của phòng Giám sát.

Tổ luật sư cấp cao của phòng Pháp lý.

Chuyên gia truyền thông giỏi chiến trận dư luận nhất.

Những kiểm toán viên đầu óc như máy tính của phòng Tài chính.

Tất cả —

đều đã ký vào cam kết bảo mật cấp cao nhất.

Từ khoảnh khắc bước vào “Chiến phòng”,

họ ăn – ngủ – làm việc tại công ty,

bị cắt đứt hoàn toàn liên lạc với thế giới bên ngoài.

Đây là một cuộc chiến.

Không có súng đạn.

Nhưng là cuộc chiến sinh tử của cả tập đoàn Phó thị.

Và tôi —

là Tổng chỉ huy.

“Chúng ta không còn nhiều thời gian.”

Tôi đứng trước bảng trắng, nhìn thẳng vào mọi người.

“Hai tuần nữa, Thiên Lang Capital sẽ chính thức nộp đơn đề nghị thâu tóm lên Hội đồng Quản trị.”

“Nếu trước thời điểm đó,

chúng ta không đào ra được thứ gì đủ sức đánh sập nền móng của bọn chúng,

chúng ta coi như thua cuộc.”

“Tôi không cần biết các bạn dùng cách gì —

đào ba tấc đất, lần theo manh mối,

bẻ gãy từng nhánh rễ của chúng cũng được.”

“Tôi muốn — toàn bộ báo cáo tài sản gốc

của mọi dự án đầu tư mà Thiên Lang đã rót vốn trong 5 năm qua.”

“Tôi muốn — kiểm tra tính hợp pháp của tất cả các nguồn gọi vốn của bọn chúng.”

“Tôi muốn — tất cả góc khuất trong quá trình ‘phát tài’ của Trương Dã, người sáng lập.”

“Hãy nhớ:

chúng ta đang chạy đua với một đàn sói đói.”

“Không chỉ phải vượt lên trước,

mà còn phải giăng bẫy ở vạch đích,

để khiến chúng tự rơi đầu vào thòng lọng.”

Lời tôi nói —

khiến “Chiến phòng” trầm mặc.

Nhưng rồi, ánh mắt mọi người bừng cháy —

đó là ánh sáng của tự trọng nghề nghiệp, của khao khát phản kháng.

Không một ai rút lui.

Từng đôi mắt — sáng rực, như đang đứng giữa chiến trường.

Từ hôm đó, “Chiến phòng” trở thành bộ máy chạy 24/7.

•         Cà phê và đồ ăn nhanh là nhiên liệu chính.

•         Tiếng gõ bàn phím và thì thầm phân tích chưa từng ngừng lại dù chỉ một giây.

Cứ mỗi 6 tiếng, tôi tổ chức một cuộc họp ngắn,

cập nhật tiến độ toàn bộ đội ngũ,

rồi điều chỉnh hướng tấn công tiếp theo.

Tôi gần như không ngủ.

Mệt thì nằm gục xuống giường gấp trong phòng nghỉ.

Tỉnh lại, lại ngập trong hàng núi dữ liệu và báo cáo.

Phó Thận Ngôn không can thiệp vào bất cứ quyết định nào của tôi.

Nhưng đêm nào anh cũng mang đồ ăn khuya đến trước cửa.

Không bao giờ bước vào.

Chỉ lặng lẽ đặt đồ ở ngoài, gửi cho tôi một tin nhắn.

Có lúc, tôi thấy bóng anh đứng sau lớp kính lớn,

âm thầm nhìn vào bên trong:

nơi tôi đang chỉ đạo, điều phối, như một tổng tư lệnh chiến trường.

Ánh mắt ấy — phức tạp.

Nhưng tôi không có thời gian,

và cũng không còn tâm trí để cảm nhận.

Chiến tranh đã bước vào giai đoạn quyết định.

Chúng tôi đào ra rất nhiều manh mối.

•         Các dự án của Thiên Lang ở nước ngoài: làm giả dữ liệu tài chính.

•         Dùng mạng lưới pháp nhân rối rắm để lách kiểm soát tài chính nội địa.

•         Trương Dã liên quan đến nhiều vụ tranh chấp thương mại đen tối.

Nhưng tất cả —

chỉ như vết cắt ngoài da.

Không thể khiến “con sói lớn” dừng chân.

Tôi cần một đòn chí mạng.

Thời gian cứ thế trôi qua.

Chỉ còn ba ngày.

Cả “Chiến phòng” như bị phủ một lớp áp lực dày đặc.

Ai nấy đều kiệt sức đến cực điểm.

Cho đến một buổi tối.

Một cô bé kiểm toán trẻ của phòng Tài chính, phụ trách phân tích dòng vốn quốc tế,

đột nhiên bật ra một tiếng kêu kinh hãi:

“Tổng giám sát Hứa! Mau đến xem cái này!”

Tôi lập tức chạy đến.

Cô chỉ vào màn hình —

nơi hiển thị một khoản vốn ẩn giấu cực kỳ tinh vi.

Tiền được chuyển qua hơn chục tài khoản offshore,

lặp đi lặp lại nhiều lần,

cuối cùng — đổ vào một dự án khai khoáng tại Nam Mỹ.

“Số tiền này… có vấn đề.”

Cô bé nói, giọng vì kích động mà hơi run run.

“Xét về nguồn gốc dòng tiền, nó đã lách được hệ thống kiểm soát ngoại hối của quốc gia mình.”

“Và dự án khai khoáng kia, em vừa tra xong – tháng trước vừa bị chính quyền địa phương đình chỉ vô thời hạn vì gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng.”

“Cũng có nghĩa là — ít nhất hàng chục tỷ tệ của Thiên Lang Capital, đang bị chôn chặt trong dự án đó.”

“Hiện tại bọn họ bề ngoài phồn vinh, nhưng thực chất rỗng ruột!”

“Bọn họ gấp gáp muốn thâu tóm Phó thị, chính là vì muốn dùng tài sản chất lượng cao và dòng tiền ổn định của chúng ta, để vá vào cái hố đen khổng lồ đó!”

Lời cô bé như một tia sét, xé tan toàn bộ lớp sương mù!

Tôi nhìn chằm chằm vào chuỗi dòng tiền vừa được cô dùng bút đỏ khoanh vòng kín trên màn hình.

Cuối cùng — tôi đã tìm thấy rồi.

Tử huyệt của Thiên Lang Capital.

Gót chân Asin của kẻ khổng lồ.

Tôi hít sâu một hơi, dồn toàn bộ sức lực để đè nén sự cuồng nhiệt đang dâng lên trong lòng.

Tôi xoay người lại, nhìn khắp “Chiến phòng” – nơi mọi người đã thức trắng nhiều đêm, đôi mắt đỏ au, nhưng vẫn tràn đầy hy vọng và chờ đợi.

Tôi chậm rãi, nở nụ cười.

“Mọi người…”

“Chuẩn bị đi.”

“Chúng ta sẽ chính thức — thổi còi phản công.”

 

20

Tiếng còi phản công, không vang lên bên trong nội bộ Phó thị.

Tôi chọn một chiến trường — bất ngờ hơn, hiểm hóc hơn, và cũng sát thương mạnh hơn.

Dư luận.

Tôi bảo bộ phận PR liên hệ với một cây bút lão làng trong giới tài chính, người nổi tiếng với lối viết sâu sát – sắc bén – không kiêng dè bất kỳ thế lực nào.

Ông ấy đã có ba mươi năm trong nghề, chưa từng bị đồng tiền mua chuộc, cũng không bao giờ cúi đầu trước quyền lực.

Mỗi bài viết của ông, đều đủ sức gây ra địa chấn trên thị trường vốn.

Tôi gửi cho ông ấy tất cả bằng chứng chúng tôi đã thu thập được về dự án nước ngoài của Thiên Lang Capital:

•         Đường đi chi tiết của dòng tiền

•         Lệnh đóng băng dự án từ chính quyền địa phương

•         Bản báo cáo đánh giá môi trường bị làm giả

Tôi gửi nặc danh.

Không kèm lời nhắn.

Không hướng dẫn điều tra.

Chỉ đơn giản là — tôi đặt một quả bom sẵn kíp nổ, vào tay người duy nhất hiểu rõ cách kích hoạt nó.

Tôi tin vào đạo đức nghề nghiệp của ông.

Và tôi tin — sự thật, tự nó đã có sức mạnh.

Khi tôi làm xong tất cả những việc đó, trời đã tối.

Chỉ còn một ngày nữa là đến hạn chót.

Tôi tuyên bố giải tán tổ đặc nhiệm.

“Mọi người, vất vả rồi.”

“Về nhà, ngủ một giấc thật ngon.”

“Sáng mai, đúng 9 giờ, mở tất cả kênh tài chính lên.”

“Cùng xem — một màn kịch lớn.”

Ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

Mang theo sự mệt nhoài, lẫn một loại háo hức như thể sắp được chứng kiến lịch sử, họ lần lượt rời khỏi công ty.

Phòng chiến lược giờ chỉ còn một mình tôi.

Tôi bước tới cửa sổ sát đất.

Nhìn ra thành phố ngập trong ánh đèn đêm.

Trong lòng — yên tĩnh đến kỳ lạ.

Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên.

Tôi đã làm tất cả những gì có thể.

Phần còn lại, giao cho thời gian, và vận mệnh.

“Đinh.”

Thang máy mở ra.

Là Phó Thận Ngôn.

Anh cầm theo hai cốc cà phê còn bốc khói.

Đưa cho tôi một ly, anh hỏi:

“Mọi chuyện sắp xếp xong hết rồi à?”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

Anh đứng bên cạnh tôi, cũng nhìn ra thành phố đêm.

Chúng tôi im lặng rất lâu.

Rồi anh bỗng lên tiếng, giọng trầm thấp:

“Nếu như…

Nếu như ngày mai chúng ta thất bại.”

“Anh sẽ kích hoạt kế hoạch ‘Viên độc hoàn’ — đem toàn bộ cổ phần dưới danh nghĩa cá nhân đi cầm cố, để pha loãng cổ phần công ty.”

“Anh sẽ không để Trương Dã chiếm được một Phó thị nguyên vẹn.”

“Cũng sẽ để lại cho em một quỹ ủy thác đủ để em sống cả đời không phải lo nghĩ.”

Những lời anh nói — như đang sắp xếp hậu sự.

Tôi xoay người, nhìn sang anh.

Dưới ánh đèn rực rỡ từ thành phố phản chiếu lên gương mặt anh, tôi nhìn thấy những đường nét sắc sảo nay đã nhuốm mỏi mệt.

Khoảnh khắc ấy, anh không giống một chủ tịch kiêu ngạo, trên vạn người.

Mà giống một người lính cô độc — sắp sửa ra trận, thà chết cũng phải kéo kẻ thù cùng xuống.

Tôi bật cười.

 “Yên tâm đi.”

“Chúng ta — sẽ không thua.”

Giọng tôi nhẹ nhàng, nhưng trong đó là một niềm tin chắc như thép.

Anh nhìn tôi, trong mắt thoáng hiện lên sự ngỡ ngàng.

Rồi — anh cũng khẽ cười.

Một nụ cười nhẹ nhõm, xen lẫn đắng chát.

“Phải rồi.”

“Có em ở đây…”

“Sao chúng ta có thể thua được.”

 

21

Đêm hôm đó, chúng tôi ngồi lại trong “chiến phòng” trống vắng, cùng nhau uống cà phê, tán gẫu.

Chúng tôi nhắc lại chuyện tám năm trước — khi công ty vừa mới thành lập.

Nhắc lại những đêm trắng đã cùng nhau trải qua.

Nhắc lại những năm tháng thanh xuân từng đầy mộng tưởng và hy vọng.

Chúng tôi ngầm hiểu, không ai nhắc tới Bạch Vy.

Không nhắc tới cuộc hôn nhân thất bại.

Cũng không chạm vào quá khứ từng khiến cả hai đều thấy lúng túng và tổn thương.

Tựa như giữa chúng tôi, chỉ cách nhau một đoạn “khoảng trắng” — không dài, cũng không quá xa.

Gần sáng, anh mới rời đi.

Tôi ở lại một mình, ngồi trước cửa kính lớn, lặng lẽ nhìn mặt trời từ từ nhô lên từ chân trời,

những tia nắng vàng rực trải dài trên thành phố mà tôi đã dành gần mười năm cuộc đời để cống hiến.

Tôi biết,

một ngày mới đã bắt đầu.

Không chỉ là ngày mới của Tập đoàn Phó thị,

mà còn là ngày mới của Hứa Tri Ý.

Chín giờ sáng.

Một quả bom truyền thông cấp độ hủy diệt, đúng giờ nổ tung trên toàn bộ giới truyền thông tài chính Trung Quốc!

Bài điều tra đặc biệt mang tên:

“Mỏ vàng của Thiên Lang — hay là hố sâu tử thần?

Điều tra độc quyền về cú lừa ngoạn mục đằng sau các khoản đầu tư nước ngoài của Thiên Lang Capital”

Bài viết với văn phong sắc bén và chứng cứ chặt chẽ, đồng loạt chiếm lĩnh trang bìa của tất cả báo chí tài chính lớn nhất.

Bên trong, toàn bộ “ruột thối” của Thiên Lang Capital bị phơi bày không che đậy:

•         Gọi vốn trái phép

•         Báo cáo môi trường bị làm giả nghiêm trọng

•         Dự án khai khoáng bị chính quyền Nam Mỹ đình chỉ vô thời hạn

Mỗi một dòng, mỗi một chứng cứ — đều như lưỡi dao nhắm thẳng trái tim yếu nhất của Thiên Lang Capital mà đâm tới!

Trong vòng 30 phút kể từ khi bài viết đăng tải:

Tất cả cổ phiếu do Thiên Lang Capital nắm giữ lao dốc không phanh trên sàn chứng khoán!

Một giờ sau:

Website chính thức của Thiên Lang Capital sập hoàn toàn vì lưu lượng truy cập khổng lồ.

Hai giờ sau:

Ủy ban Chứng khoán Nhà nước chính thức công bố mở cuộc điều tra toàn diện đối với Thiên Lang Capital.

Gã khổng lồ tài chính từng cao ngạo vô song,

chỉ trong vài tiếng đồng hồ, đã rơi vào khủng hoảng toàn diện.

Còn Tập đoàn Phó thị, trong giây phút thị trường mở cửa —

Cổ phiếu phá sàn, khóa chặt ở mức trần.

Ngày hôm đó.

Toàn bộ thị trường vốn Trung Quốc lặng người chứng kiến một màn “nghịch thiên cải mệnh” kinh điển — đủ sức ghi vào sử sách kinh tế.

Toàn quốc đều biết:

Phó thị đã thắng.

Một chiến thắng bất ngờ, dữ dội, và không thể đẹp hơn.

Và còn tôi — Hứa Tri Ý.

Người phụ nữ đã lặng lẽ đạo diễn cả ván cờ, đứng sau toàn bộ chiến dịch phản công.

Được truyền thông ca tụng là:

“Nữ hoàng không vương miện”

Người phụ nữ bí ẩn nhất, cũng đáng sợ nhất, của giới tài chính năm đó.

 

21

Chiến tranh, kết thúc rồi.

Sự sụp đổ của Thiên Lang Capital diễn ra nhanh hơn và triệt để hơn bất kỳ ai từng tưởng tượng.

✔️ Người sáng lập – Trương Dã – bị hạn chế xuất cảnh, chính thức điều tra

✔️ Tất cả tài sản dưới tên công ty bị đóng băng và tiến hành thanh lý

✔️ Một gã khổng lồ từng tung hoành ngang dọc giới tài chính, khiến ai cũng e dè…

Cuối cùng lại hóa thành một đống xác lạnh lẽo, không tiếng động

Trong khi đó, Tập đoàn Phó thị, sau cuộc chiến nghẹt thở để giữ vững thành lũy, lại một lần nữa nổi như cồn trên thị trường.

Tất cả giới tài chính đều chứng kiến sức mạnh thật sự của Phó thị —

Sự đoàn kết, ý chí, và năng lực phản đòn phi thường khi đối mặt hiểm nguy.

Giá cổ phiếu tăng vùn vụt

Hàng loạt tổ chức đầu tư trước đây còn đang do dự, giờ đều chủ động chìa cành ô liu

Phó thị — không chỉ không bị nuốt chửng —

Mà còn tái sinh từ tro tàn, mạnh mẽ, vững vàng hơn bao giờ hết.

Còn tôi — Hứa Tri Ý — người nắm toàn bộ cục diện cuộc phản công.

Từ sau màn “đạo diễn” trong bóng tối, đường đường chính chính bước ra ánh sáng.

Một email do Chủ tịch Phó Thận Ngôn gửi toàn công ty, đã xác lập thời khắc mang tính lịch sử:

“Sau khi đạt được sự đồng thuận tuyệt đối từ Hội đồng quản trị,

Nay chính thức bổ nhiệm cô Hứa Tri Ý, đảm nhận vị trí Tổng Giám đốc Điều hành (CEO) Tập đoàn Phó thị.”

“Từ nay, toàn bộ hoạt động điều hành của tập đoàn sẽ do Hứa tổng toàn quyền phụ trách.”

Email này, như một quả bom mới nổ tung nội bộ công ty.

Nếu chức Trưởng phòng Giám sát đã trao cho tôi quyền thanh tra tuyệt đối,

Thì vị trí CEO, đồng nghĩa với việc tôi đứng ở đỉnh cao quyền lực của đế chế Phó thị.

Một người – dưới một người – trên vạn người.

Tôi trở thành:

•         Nữ CEO đầu tiên trong lịch sử tập đoàn

•         Và cũng là nữ CEO trẻ tuổi nhất từ trước đến nay

Lý Nhiên đọc được email đã òa khóc trong sung sướng, ôm chầm lấy tôi vừa cười vừa khóc:

“Chị Hứa! Chị làm được rồi! Chị thật sự đã làm được rồi!”

Tôi vỗ nhẹ vào lưng cô ấy.

Trong lòng lại yên tĩnh đến lạ thường.

Mọi thứ…

Dường như đều là lẽ đương nhiên.

Là thành quả của từng bước đi, từng vết sẹo tôi đổi bằng máu.

Tôi không đến tiệc chúc mừng,

Cũng không quan tâm đến những lời tâng bốc, chúc tụng kéo đến như sóng.

Tôi chỉ lặng lẽ kéo một chiếc ghế, quay về lại căn phòng từng gọi là “Chiến phòng”.

Ngồi ở đó cả buổi chiều,

Trong đầu như một thước phim, quay chậm toàn bộ chặng đường điên rồ nửa năm qua.

Từ một cô gái bị đẩy xuống quầy lễ tân, bị nhục mạ, bị bỏ rơi,

Tôi bò lên từng bậc, từng bước giành lại tất cả.

Tôi – Hứa Tri Ý – giờ đây

Chính là người đưa ra mọi quyết định sống còn của một tập đoàn trị giá hàng trăm tỷ.

Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa kính sát đất, kéo dài chiếc bóng của tôi… thật dài.

Cạch.

Cửa bị đẩy khẽ ra.

Là Phó Thận Ngôn bước vào.

Anh không nói gì.

Chỉ lặng lẽ kéo chiếc ghế bên cạnh tôi, ngồi xuống.

Cùng tôi, nhìn về ráng chiều rực rỡ ngoài kia.

“…Cảm ơn em.”

Lâu thật lâu, anh mới cất lời.

Giọng khàn đục, như trút bỏ được gánh nặng nghìn cân.

“Tri Ý, cảm ơn em đã cứu Phó thị.”

“Cũng cảm ơn em… vì đã giữ lại anh.”

Tôi khẽ lắc đầu.

“Tôi không làm vì anh.”

“Cũng không làm vì Phó thị.”

“Tôi chỉ muốn… đòi lại những gì lẽ ra thuộc về tôi.”

“Là tôn nghiêm. Là vị trí. Là quyền được lựa chọn cuộc đời mình.”

Câu nói đó khiến anh im lặng.

Anh xoay người lại, nhìn tôi thật sâu.

Đôi mắt từng khiến tôi mê muội năm xưa… giờ đây, chất chứa vô vàn cảm xúc:

Hối hận, khâm phục, ngưỡng vọng… và có lẽ… là chút khiêm nhường muộn màng.

“Anh biết, giữa chúng ta… đã không thể quay lại.”

Giọng anh rất nhẹ.

“Con người trước kia của anh… không xứng với em.”

“Anh cũng không dám mơ đến chuyện được tha thứ.”

“Anh chỉ muốn hỏi——”

Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu.

“Liệu… anh có còn… cơ hội để bắt đầu lại, theo đuổi em một lần nữa?”

Tôi nhìn anh.

Người đàn ông tôi từng yêu tám năm.

Từng oán, từng đau… từng vì anh mà mất đi hết thảy.

Giờ phút này, anh đứng đó, nhỏ bé đến lạ.

Ánh mắt anh, cẩn trọng, dè dặt, gần như là khẩn cầu.

Tôi… bỗng cười.

Một nụ cười nhẹ nhàng.

Không còn đau đớn. Không còn chua xót.

Mà là buông bỏ toàn vẹn.

Tôi đứng lên, bước đến bên cửa sổ lớn.

Đưa tay ra, như muốn ôm lấy toàn bộ thành phố đang rực rỡ ánh đèn.

Tôi không quay đầu lại, chỉ bình thản nói:

“Phó Thận Ngôn.”

“Anh nhìn xem.”

“Ngoài kia… thế giới lớn đến vậy, rực rỡ đến vậy.”

“Tôi… vì sao… phải quay đầu?”

Câu trả lời không trực diện.

Nhưng cũng đã quá đủ.

Tôi không nhìn anh lần nữa.

Chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn thành phố lấp lánh trước mặt.

Ánh hoàng hôn lui dần.

Bầu trời chuyển đen.

Rồi từng ngọn đèn lần lượt được thắp sáng.

Tôi biết—

Từ giây phút này trở đi:

Không còn bất kỳ ai, có thể trói buộc được tôi nữa.

Tất cả quá khứ, chỉ là lời dẫn nhập.

Tôi – Hứa Tri Ý – sẽ mang theo mọi thứ chính tay mình giành lại——

Bước đến một tương lai rộng lớn hơn, tự do hơn, và chói sáng hơn bao giờ hết.

 

[ Hết ]

 

 

Chương trước
Loading...