NGÀY TÔI TỚI DỰ ĐÁM CƯỚI CỦA CHỒNG

CHƯƠNG 8



Mà là sự căm hận.

“Tôi nói cho cậu biết, chuyện hôm nay chưa xong đâu.”

Tôi nhìn cô ta hai giây, không nói gì, lên xe.

Khoảnh khắc cửa xe đóng lại, tôi nghe thấy câu cuối cùng của cô ta——

“Cậu cứ đợi đấy.”

Chương 14

Ngày thứ hai trở lại cơ quan, Chủ nhiệm Chu gọi tôi vào văn phòng.

“Chuyện chiếc xe, đã làm theo quy trình rồi. Đám người đánh cô, bên chúng ta cũng đã lưu lại hồ sơ. Cô định xử lý thế nào?”

“Không truy cứu nữa.”

Chủ nhiệm Chu nhíu mày.

“Tiểu Cố——”

“Bọn họ cũng chỉ là một đám bạn học cũ không rõ đầu đuôi, bị Tô Uyển Uyển lợi dụng.” Tôi khựng lại một chút, “Tôi không muốn làm lớn chuyện. Chỉ cần Tô Uyển Uyển sau này đừng gây sự nữa.”

Chủ nhiệm Chu nhìn tôi, không lập tức trả lời.

Một lúc sau ông mới nói một câu: “Mẹ cô cũng cái tính này. Rõ ràng là chịu ấm ức, phản ứng đầu tiên lại là bỏ qua.”

Tôi không tiếp lời.

Lúc bước ra khỏi văn phòng, điện thoại reo.

Là Lục Cảnh Thâm gửi tới.

Gửi liên tục mười mấy tin nhắn, từ tối qua đến sáng nay, không đứt đoạn.

“Niệm An, em đến nơi chưa? Em có thể trả lời anh một tiếng không.”

“Những chuyện đó thực sự không như em nghĩ, anh sẽ tìm thời gian nói chuyện trực tiếp với em.”

“Em nhắn lại đi, dù chửi anh một trận cũng được.”

“Xin em đấy.”

Tôi không trả lời.

Khóa màn hình điện thoại rồi ném vào ngăn kéo.

Buổi chiều, chị Giang trong phòng thí nghiệm bưng hai cốc trà vào, đặt một cốc lên bàn tôi.

“Nghe nói em xin nghỉ một ngày đi ra ngoài thì bị người ta đánh à?”

“Tin tức lan nhanh thật.”

“Chứ sao nữa, Chủ nhiệm Chu điều hơn một trăm chiếc xe ra ngoài đón người, cả viện đều biết rồi.” Chị ấy ngồi đối diện tôi, “Nhưng chi tiết thì không ai rõ. Em có muốn kể không?”

Tôi ngẫm nghĩ một chút.

“Tình nhân của chồng em tổ chức đám cưới, cả lớp đều đi dự. Bọn họ tưởng em là kẻ thứ ba.”

Tay bưng cốc trà của chị Giang khựng lại.

“Chồng em có ý gì?”

“Anh ta nói anh ta không biết gì cả.”

“Em tin không?”

Tôi không trả lời.

Chị Giang nhìn tôi một lúc, thở dài.

“Thôi được rồi. Em nghỉ ngơi trước đi, vết thương trên tay để phòng y tế xem qua. Chuyện vòng ngọc…”

“Vỡ rồi.”

Sắc mặt chị Giang thay đổi.

Chị ấy biết lai lịch của chiếc vòng ngọc đó.

Những người lớn tuổi trong viện đều biết.

“Vỡ rồi?”

“Bị người ta đập nát.”

Chị Giang đặt cốc trà xuống, im lặng một lúc lâu.

 

“Cố Niệm An, em không muốn truy cứu cũng được. Nhưng nếu em đổi ý, hãy báo cho chị một tiếng.”

Chị ấy đứng dậy bước ra đến cửa, lại quay lại nói thêm một câu.

“Những người như ba mẹ em, không phải hy sinh vô ích đâu. Ai bắt nạt con gái họ, chị là người đầu tiên không đồng ý.”

Chương 15

Yên tĩnh được ba ngày.

Trưa ngày thứ tư, điện thoại hiện lên một thông báo từ nhóm bạn học.

Tôi đã bị đá khỏi nhóm.

Nhưng chị Giang đã giúp tôi chụp màn hình lại.

Tô Uyển Uyển đăng một bài viết dài trong nhóm.

Đại ý là: Tôi đến phá rối đám cưới, tìm một đám người lai lịch bất minh giả danh cơ quan nhà nước để dọa nạt cô ta, còn bịa đặt một kịch bản vu khống cô ta là kẻ thứ ba.

Cô ta nói tình cảm của cô ta và Lục Cảnh Thâm chịu được thử thách.

Cô ta nói cô ta đã chuyển vào biệt thự Vịnh Hải Cảnh.

Cô ta nói tôi là một người phụ nữ điên cuồng, bất chấp thủ đoạn để phá hoại hạnh phúc của người khác.

Phía dưới bài viết dài có đính kèm ảnh chụp màn hình.

Là đoạn chat giữa Lục Cảnh Thâm và cô ta.

Trong đó có vài tin nhắn mập mờ, có đoạn rủ đi ăn, còn có một dòng nghi là Lục Cảnh Thâm nhắn “Nhớ em”.

Tôi cẩn thận xem lại một lượt.

“Những đoạn chat này, một nửa là thật, một nửa là cắt ghép.” Tôi nói với chị Giang.

“Làm sao em nhìn ra được?”

“Thời gian không khớp. Cô ta đã ghép các tin nhắn từ những ngày khác nhau vào cùng một màn hình.”

Dù tôi không còn ở trong nhóm, nhưng tin tức vẫn được truyền đến qua nhiều kênh khác nhau.

Chiều hôm đó, tôi liên tục nhận được ba tin nhắn SMS từ những số lạ.

Tin thứ nhất: “Cố Niệm An, đừng tưởng mày tìm vài người đến là có thể dọa được tao. Uyển Uyển không phải dạng vừa đâu.”

Tin thứ hai: “Nghe nói mày làm việc ở cơ quan bảo mật nào đó à? Bảo mật cỡ nào? Tao thấy toàn là bịa ra để lừa người.”

Tin thứ ba: “Khuyên mày tránh xa Cảnh Thâm ra. Anh ấy và Uyển Uyển mới là tình yêu đích thực.”

Số điện thoại khác nhau, nhưng giọng điệu thì y xì đúc.

Trò của Phương Mẫn.

Tám giờ tối, Lục Cảnh Thâm gọi điện thoại tới.

Lần này tôi bắt máy.

“Niệm An, Tô Uyển Uyển đã chuyển vào Vịnh Hải Cảnh rồi.”

“Tôi biết.”

“Lúc chiều anh về thì cô ta đã thay ổ khóa. Bảo vệ nói cô ta dùng thẻ ra vào tạm thời anh đưa trước đó để vào, họ không cản lại.”

“Đó là chuyện của anh.”

“Anh đã cho người đi thay khóa rồi. Ngày mai sẽ dọn cô ta ra ngoài. Niệm An, em nghe anh nói——”

“Lục Cảnh Thâm.” Tôi ngắt lời anh ta, “Giữa anh và Tô Uyển Uyển rốt cuộc có quan hệ gì, tôi không muốn nghe anh giải thích qua điện thoại.”

“Nếu anh muốn nói, thì nói trực tiếp. Nhưng không phải bây giờ.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Được. Em nói khi nào, anh sẽ có mặt bất cứ lúc nào.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...