NGÔI NHÀ KHÔNG CÒN LÀ NHÀ
CHƯƠNG 15
Ba ngày sau, Vật liệu Hâm Đạt bị sờ gáy.
Trần Chí Cường bị khởi tố vì cung cấp vật liệu xây dựng không đạt chuẩn và làm giả giấy kiểm định chất lượng.
Lúc tin tức lan ra, tôi đang ở công trường chốt nốt đợt vật liệu hoàn thiện cuối cùng.
Cậu kỹ sư đưa cho tôi một cốc nước.
“Sếp Tô, vụ bên Hâm Đạt sếp biết rồi chứ ạ?”
“Biết rồi.”
“May mà hồi đó sếp kiên quyết trả lô kính ấy về, chứ không dự án của chúng ta…”
“Không có chữ ‘may mà’. Đó là quy chuẩn, không phải ăn may.”
Hai tháng sau nữa.
Dự án biểu tượng Hàng Châu chính thức khánh thành.
Lễ cắt băng khánh thành quy tụ cả ngàn người.
Lãnh đạo thành phố có mặt, sừng sỏ trong ngành đến đủ, truyền thông phóng viên kẹt kín.
Tôi đứng trên bục, ngước nhìn tòa nhà do chính tay mình phác thảo từng nét một.
Ánh mặt trời phản chiếu trên vách kính, hắt ra những vệt sáng vàng óng ả.
Chu Viễn Chu đứng cạnh, đưa cho tôi cây kéo.
“Sếp Tô, rất vinh hạnh.”
Khoảnh khắc nhát kéo cắt xuống, tiếng vỗ tay rền vang như sấm.
Lễ xong, Chu Viễn Chu kéo tôi ra một góc.
“Tô Niệm, có chuyện này tôi muốn trực tiếp nói với cô.”
“Anh nói đi.”
“Tháng sau có Hội nghị thượng đỉnh thiết kế không gian thương mại toàn cầu tổ chức tại London. Ban tổ chức mời cô làm diễn giả chính.”
“Tầm cỡ nào?”
“Chỉ Top 30 nhà thiết kế hàng đầu thế giới mới có vé mời. Năm nay khu vực Trung Quốc chỉ có hai suất.”
“Người kia là ai?”
“Một vị giáo sư già bảy mươi tuổi.”
“Nói cách khác, tôi là người trẻ nhất?”
“Ba mươi hai tuổi, khách mời danh dự trẻ nhất toàn cầu.”
“Đi.”
“Tôi biết kiểu gì cô cũng đi mà.”
Anh ta ngập ngừng một lát.
“Còn một chuyện nữa.”
“Anh nói đi.”
“Tôi đã tìm hiểu chuyện quá khứ của cô. Vụ cái nhà đó, cái giường gấp đó, cái tấm biển ‘căn nhà này đã được bán’ đó.”
“Chuyện đó anh nói rồi mà.”
“Tôi biết. Nhưng hôm nay tôi không định nói chuyện đó. Cái tôi muốn nói là… tôi nghĩ, chiếc giường gấp ấy chính là tác phẩm tuyệt vời nhất của cô.”
“Ý anh là sao?”
“Vì nó đã cho cô nếm mùi thế nào là ‘không thoải mái’. Nên cô mới có thể nhào nặn ra những không gian khiến người ta ‘thoải mái’ tuyệt đối.”
Tôi nhìn anh ta.
“Chu Viễn Chu, anh đang khen tôi hay đang an ủi tôi đấy?”
“Không phải khen cũng không phải an ủi. Là sự tôn trọng.”
Anh ta đưa tay ra.
Không phải bắt tay.
Mà là chìa ra một tấm danh thiếp.
“Đây là số cá nhân của tôi. Lúc sang London, nếu cần bất cứ sự trợ giúp nào, cô cứ gọi tôi bất cứ lúc nào.”
“Anh cũng đi London à?”
“Tôi có một dự án khác cũng ký kết bên đó. Tiện thể đi nghe cô diễn thuyết luôn.”
“Ồ.”
“Vậy hẹn gặp lại nhé?”
“Hẹn gặp lại.”
Anh ta quay lưng bước đi.
Tôi cúi xuống nhìn tấm danh thiếp.
Mặt sau có viết tay một dòng chữ – “Có những người xứng đáng với một căn phòng tử tế.”
Hội nghị thượng đỉnh thiết kế ở London diễn ra vào tháng mười một.
Tôi dành trọn một tháng để chuẩn bị bài phát biểu.
Chủ đề là: “Tôn nghiêm của một căn phòng.”
Ngày cất cánh sang London, mẹ tôi nằng nặc đòi ra sân bay tiễn.
Trước cửa an ninh, bà nắm chặt tay tôi.
“Niệm Niệm, giờ con thành danh rồi, mẹ mừng lắm. Nhưng cũng đừng quên tự chăm sóc mình nhé.”
“Con nhớ rồi.”
“Còn nữa…” Bà ngập ngừng một lúc. “Cái thằng Trần Chí Viễn đó, tháng trước lại gọi điện về nhà.”
“Nói gì ạ?”
“Nó bảo nó có lỗi với con, hỏi xem con có thể cho nó thêm một cơ hội nữa không.”
“Mẹ trả lời thế nào?”
“Mẹ nhường máy cho bố con nói. Bố con táng luôn cho bốn chữ.”
“Bốn chữ gì ạ?”
“Cậu không xứng đáng.”
Tôi bật cười.
“Bố nói chuẩn quá.”
London lạnh lẽo vô cùng, nhưng hội trường thì nóng rực.
Giới thiết kế, kiến trúc sư, chủ thầu từ khắp nơi trên thế giới lấp kín khán phòng một ngàn chỗ ngồi.
Tôi là khách mời diễn thuyết thứ ba.
Lúc sải bước lên bục, tôi bắt gặp Chu Viễn Chu ngồi ở góc phải hàng ghế đầu tiên.
Anh ta khẽ gật đầu với tôi.
Tôi bật slide lên.
Trang đầu tiên là một bức ảnh.
Một góc phòng khách bị quây bằng tấm bình phong rách rưới, một chiếc giường gấp.
“Đây là ‘phòng ngủ’ của tôi ba năm về trước.”
Cả khán phòng nín lặng.
“Tôi là một nhà thiết kế. Tôi đã thiết kế phòng tổng thống cho khách sạn năm sao, thiết kế đại sảnh yến tiệc sức chứa ngàn người, thiết kế những không gian khiến vô số người trầm trồ thán phục. Thế nhưng, trong chính căn nhà của mình, tôi lại chẳng có nổi một căn phòng để ngả lưng.”
“Không phải vì không có phòng. Nhà bốn phòng ngủ, nhưng lại chia phần cho bố mẹ chồng, vợ chồng anh cả, em gái chồng. Còn tôi – người rút ví trả toàn bộ tiền mua nhà – thì bị ấn xuống chiếc giường gấp ngoài phòng khách.”
“Khoảnh khắc ấy, tôi giác ngộ ra một chân lý: Không gian không chỉ đơn thuần là kiến trúc vật lý. Nó là hiện thân của một loại quyền lực. Ai được chia phòng ngủ chính, ai bị xó xỉnh chèn ép – đó không phải là vấn đề kiến trúc, đó là vấn đề tôn nghiêm.”
Tôi chuyển sang trang tiếp theo.
“Chính vì thế, mỗi khi làm thiết kế, trong đầu tôi luôn hiện hữu một hình ảnh – một người khi bước vào một không gian, họ phải cảm thấy rằng: Mình xứng đáng được ở đây.”
Bài diễn thuyết kéo dài bốn mươi phút.
Lúc khép lại, cả hội trường đứng lên vỗ tay vang dội.
Đó là tràng pháo tay giòn giã và dài nhất mà tôi từng nhận được trong suốt sự nghiệp của mình.
Vừa bước xuống bục, một vị kiến trúc sư lão thành râu tóc bạc phơ tiến tới bắt tay tôi.
“Young lady, that was the best speech I’ve heard in thirty years.” (Cô gái trẻ, đó là bài diễn thuyết tuyệt vời nhất mà tôi được nghe trong vòng ba mươi năm qua.)
“Thank you.” (Cảm ơn ông.)
Tại bữa tiệc tối, Chu Viễn Chu kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi.
“Bài diễn thuyết của cô, khiến tôi muốn đặt mua ngay mười cái giường gấp để tặng cho team thiết kế của mình.”
“Sao lại thế?”
“Để họ nếm trải thế nào là ‘không thoải mái’. Rồi sau đó mới sáng tạo ra được những không gian khiến người ta ‘thoải mái’ tuyệt đối.”
“Chiêu này hơi cực đoan quá đấy.”
“Chẳng phải cô cũng nhờ thế mà đi lên sao?”
Tôi nhìn anh ta.
“Lúc nào anh cũng thẳng tuột thế này à?”
“Chỉ thẳng tuột với người đáng để thẳng tuột thôi.”
“Trước khi gặp tôi, anh đã đào bới background của tôi sâu cỡ nào rồi?”
“Đủ sâu.”
“Và kết luận là gì?”
“Kết luận là – tôi muốn làm quen với cô. Không phải vì năng lực thiết kế của cô, cũng không phải vì công ty của cô. Mà là vì sự kiên cường không gục ngã của cô trong suốt ba năm nằm trên chiếc giường gấp đó.”
Tôi nâng ly rượu lên.
“Chu Viễn Chu, anh đang theo đuổi tôi đấy à?”
“Cứ cho là vậy đi.”
“Thẳng thắn đến thế cơ à?”
“Vòng vo với cô mệt mỏi lắm. Cô giăng được cả một cái bẫy vi diệu như thế – bán nhà, gửi văn bản luật sư, đuổi cổ trong bảy ngày – nếu tôi mà dở trò mèo với cô, có khi tôi cũng banh xác.”
Tôi phá lên cười.
Đêm London, ánh đèn từ dòng sông Thames hắt qua cửa kính.
Tôi không gật đầu, cũng chẳng từ chối anh ta.
Tôi chỉ thấy rằng, có một người chịu bỏ công sức tìm hiểu câu chuyện đằng sau cái giường gấp, chứ không chỉ dán mắt vào con số hai trăm triệu tệ doanh thu…
Cảm giác này cũng không tồi.
Sau khi trở về từ London, cuộc sống có chút khác biệt.
Không phải vì sự xuất hiện của Chu Viễn Chu.
Mà là vì chính bản thân tôi.
Tôi quy hoạch lại toàn bộ ban công của căn nhà tại Hoa viên Thúy Hồ.
Sắm thêm một cái nhà kính thu nhỏ, trồng kín đủ loại cây cối xanh tươi.
Chậu trầu bà vẫn chễm chệ ở vị trí trung tâm trang trọng nhất.
Dây leo của nó đã buông thõng xuống gần một mét, xanh mướt mượt mà.
Bố mẹ tôi ở phòng bên cạnh, sống vô cùng thoải mái.
Mẹ tôi lụi cụi học cách làm món Tây.
Bố tôi nhận làm trợ giảng cho câu lạc bộ thư pháp của các cụ trong khu.
Mỗi buổi sáng thức dậy, nhìn qua cửa kính phòng ngủ, tôi đều thấy họ thư thái đi dạo quanh hồ.
Đây chính là cuộc sống mà tôi từng hằng ao ước.
Chẳng cần cầu kỳ xa hoa gì.
Chỉ cần mỗi một thành viên trong nhà, đều có một góc nhỏ bình yên thuộc về riêng mình.
Ai nấy đều không phải ngủ trên giường gấp.
Cuối năm, tiệc tất niên của Thiết kế Niệm An.
Tôi đứng trên bục, dõi mắt nhìn xuống hơn ba trăm gương mặt phía dưới.
Sáu năm trước, cả công ty lèo tèo vỏn vẹn năm mạng.
“Năm nay, doanh thu của Thiết kế Niệm An đã vượt mốc năm trăm triệu tệ.”
Tiếng vỗ tay vang dội.
“Chúng ta hiện có hai mươi chi nhánh trên toàn quốc, đội ngũ nhân sự lên tới tám trăm người.”
Tràng pháo tay rầm rộ hơn nữa.
“Nhưng hôm nay tôi không muốn nói chuyện con số.”
Cả khán phòng nín lặng.
“Tôi muốn nói chuyện về một căn phòng.”
Màn hình lớn đằng sau chiếu lên một bản vẽ thiết kế.
Đó là bản phối cảnh trụ sở mới của Thiết kế Niệm An.
“Sang năm, chúng ta sẽ dọn vào tòa nhà văn phòng của riêng mình. Mỗi tầng đều sẽ được bố trí một phòng nghỉ. Và trong mỗi phòng nghỉ ấy, sẽ có một chiếc giường êm ái thực sự.”
“Bởi vì tôi hiểu rằng, bất kỳ ai ở đây phải cày cuốc thâu đêm suốt sáng, đều xứng đáng được ngả lưng trên một chiếc giường đàng hoàng. Chứ không phải một chiếc giường gấp.”
Dưới khán đài im bặt mất vài giây, rồi tiếng vỗ tay rền vang như sấm.
Lâm Khả ngồi ở hàng đầu ra sức vỗ tay, hốc mắt đỏ au.
Trương Dĩ Hằng đứng ở một góc, bưng ly rượu mỉm cười tán thưởng.
Tan tiệc tất niên, tôi ngồi một mình giữa hội trường vắng tanh.
Điện thoại sáng đèn.
Tin nhắn của Chu Viễn Chu.
“Nghe nói tại tiệc tất niên, cô vừa tuyên bố ‘mỗi người đều xứng đáng có một chiếc giường êm ái chứ không phải giường gấp’.”
“Tin tức truyền nhanh thế cơ à.”
“Câu chuyện hay thì lúc nào chả lan truyền tốc độ.”
“Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon. Bữa nào rảnh tôi mời cô đi ăn.”
“Được.”
Tôi tắt màn hình điện thoại, đứng dậy.
Bước đến bên cửa sổ, nhìn ngắm thành phố rực rỡ ngoài kia.
Cảnh đêm nhìn từ tầng ba mươi hai, vẫn đẹp lộng lẫy y như hai năm về trước.
Nhưng người đứng ngắm cảnh, thì đã lột xác hoàn toàn rồi.
Hai năm trước, tôi đứng đúng tại nơi này, ngay sau khi vừa dán sáu chữ đó lên cửa.
“Căn nhà này đã được bán.”
Giờ ngẫm lại, sáu chữ đó không chỉ dán cho Trần Chí Viễn và cả gia đình anh ta xem.
Mà còn là dán cho chính tôi xem nữa.
Cái cũ đã bán đi rồi.
Cái mới, vốn đã được tôi trân trọng sửa soạn từ lâu.
HẾT