NGƯỜI TA CỨU NĂM XƯA, CUỐI CÙNG CŨNG KHÔNG THUỘC VỀ TA

CHƯƠNG 10



Thích một người thì không nên như Thẩm Khước, ít nhất sẽ không chê bai mùi tanh của cá trên người Lý Ngư.

Nhưng y lại không nói ra.

Nếu là trước kia, y chắc chắn sẽ dội gáo nước lạnh khi Lý Ngư mong chờ việc thành thân với Thẩm Khước, nói cho nàng biết đừng nằm mơ nữa, hạng nam nhân xuất thân quan lại như Thẩm Khước sẽ không bao giờ nhìn trúng nàng đâu.

Nhưng giờ đây Phượng Minh im hơi lặng tiếng.

Y nhận ra mình dành cho Lý Ngư một sự mềm lòng mà không dành cho ai khác.

Có lẽ là “ăn của người thì mềm miệng, nhận của người thì ngắn tay”.

Y nhất định phải trở thành nam quan nổi danh nhất.

Như vậy đến khi Lý Ngư bị Thẩm Khước kia bỏ rơi, nàng vẫn còn có thể đến tìm y che chở.

Lúc đó y có thể báo đáp những thứ nàng đã tặng cho y rồi.

Phượng Minh nghĩ như vậy, gảy tỳ bà đến mức đầu ngón tay rỉ máu cũng không dừng.

Dần dần, y nhận ra khúc nhạc của mình ngày càng hay hơn, không chỉ là kỹ xảo mà còn có cả tình cảm.

Người từ Dương Châu đến nói muốn tìm vài người sang đó làm thanh quan.

Dương Châu là thành thị to lớn giàu có, quan lại quý tộc và danh gia vọng tộc rất nhiều.

Đây là lần đầu tiên Phượng Minh đi cầu xin người khác.

Đêm hôm trước, Lý Ngư dạy y rằng phải hạ thấp tư thế, nói nhiều lời tốt đẹp.

Nàng bảo lúc mình đi bán cá cũng đều làm như thế.

Phượng Minh ghi nhớ trong lòng.

Sau này đợi y kiếm được tiền rồi, Lý Ngư sẽ không cần phải đi cầu xin ai nữa.

Nhưng y vẫn không biết cách cầu xin người ta.

Y mang tỳ bà đến trước mặt mấy người Dương Châu kia.

Chỉ một khúc nhạc, Phượng Minh đã được chọn.

Y rất vui, chờ Lý Ngư đến để từ biệt nàng.

Nhưng Lý Ngư không đến, bởi vì Thẩm Khước đỗ đạt khoa cử, Lý Ngư đã đi tiễn hắn ta vào kinh.

Lúc Phượng Minh rời khỏi Xuân Hương Lâu, vẫn còn ngoái đầu nhìn về phía con đường nhỏ mà Lý Ngư thường qua.

Phượng Minh nhìn ta: “Lâu rồi không gặp, ngươi trắng ra rồi.”

Ta cũng nhìn y, đang nghĩ xem nên nói câu khách sáo gì đây?

Cũng khen y đa trắng ra ư?

Y vốn đã có làn da trắng như tuyết.

Thế là ta nói: “Ngươi đã hay cười hơn trước rồi.”

Độ cong nơi khóe miệng Phượng Minh càng lớn hơn.

Bùi Thừa Bảo đứng cạnh ta trợn mắt há mồm: “Đứa nhóc tỳ này mà lại quen biết Phượng Minh sao?”

Ta gật đầu, đó là lẽ tự nhiên, năm đó y không có cơm ăn, còn nhờ hai miếng bánh phục linh của ta mới cứu sống được đấy.

Phượng Minh lại hỏi: “Giờ ngươi đã trở thành Thẩm phu nhân hay chưa?”

Ta nghẹn lời.

Phượng Minh người này thật đúng là chuyện gì không nên nói lại cứ lôi ra nói.

Mà Bùi Thừa Bảo dường như đã hiểu ra điều gì đó: “Nàng ta vậy mà lại là vị hôn thê của Thẩm Khước?”

Chuyện ta giấu giếm bấy lâu cuối cùng cũng bị Bùi Thừa Bảo biết được.

“Không phải nữa, hôn ước của hai bọn ta đã không còn tính nữa.”

Nụ cười của Phượng Minh biến mất, hơi nhíu mày, không hài lòng việc Bùi Thừa Bảo quấy rầy cuộc hội ngộ của hai bọn ta.

“Vị công tử này, khúc nhạc đã kết thúc, ngài có thể rời đi rồi.”

Đây là câu dài nhất y nói trong ngày hôm nay.

Bùi Thừa Bảo á khẩu, đóa hoa hồng lớn bên tai cũng như bớt đi vài phần rực rỡ.

Nghĩ lại hắn tung hoành ở kinh thành bao năm, có mấy ai dám nói với hắn như vậy.

Hắn nhất thời tức giận, nhưng cũng chỉ biết tức giận.

Hắn nắm lấy tay ta định kéo đi, nói với Phượng Minh: “Đi thì đi, Lý Ngư cũng phải đi theo ta.”

Ta gỡ tay hắn ra: “Ta còn chưa nói chuyện với Phượng Minh xong mà, bọn ta cũng vừa mới gặp lại thôi.”

Bùi Thừa Bảo lại tức thêm một trận nữa.

Nhưng hắn cũng không thể ép ta đi, ta đâu phải nha hoàn nhà hắn.

Hắn từng nói ta có thể đi bất cứ lúc nào, cùng lắm là ta không lấy số bạc hắn đã hứa nữa.

Tú bà thấy không khí có chút căng thẳng, vội ra giảng hòa: “Ấy chết, Bùi tam gia, nếu vị cô nương này không muốn đi thì cứ để nàng ấy ở lại một lát đi, đợi nàng ấy và Phượng Minh công tử trò chuyện đủ rồi, ta sẽ sai người đích thân đưa nàng ấy về cho ngài…”

Sắc mặt Bùi Thừa Bảo thấy rõ là đã dịu đi đôi chút, nhưng lại bị Phượng Minh trực tiếp ngắt lời: “Không cần đâu, ta muốn để Lý Ngư lại bên cạnh mình.”

Sau đó y quay sang hỏi ta, “Ngươi có bằng lòng hay không?”

Ta nghĩ ngợi, Bùi Thừa Bảo giữ ta lại Bùi phủ chẳng qua là để biết quan hệ giữa ta và Thẩm Khước, giờ hắn biết rồi, chắc cũng chẳng giữ ta lại làm gì nữa.

Vừa rồi đòi dẫn ta đi e rằng cũng chỉ để trút giận với Phượng Minh nhằm lấy lại thể diện, đợi cơn giận tan đi, ta vẫn sẽ phải rời đi thôi.

Vậy nên chi bằng cứ ở lại chỗ Phượng Minh vậy.

Thấy ta đồng ý, đóa hoa hồng lớn bên tai Bùi Thừa Bảo hoàn toàn héo rũ.

Hắn tức đến mức nửa ngày không nói nên lời, vung tay áo bỏ đi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...