NGƯỜI TA CỨU NĂM XƯA, CUỐI CÙNG CŨNG KHÔNG THUỘC VỀ TA
CHƯƠNG 4
Bùi Thừa Bảo cười xong, rốt cuộc cũng hạ quyết tâm, bưng bát thuốc lên uống cạn một hơi, sau đó nôn ọe vài tiếng, uống liền ba bát nước sạch mới kết thúc việc uống thuốc này.
Người hầu lại nói: “Lão gia và phu nhân muốn gặp Lý cô nương.”
Cả ta và Bùi Thừa Bảo đều ngẩn người ra.
……
Công chúa uống trà xong lại nán lại một lúc lâu mới rời đi.
Sự bất an trong lòng Thẩm Khước theo thời gian trôi qua càng lúc càng đậm đặc.
Hắn ta nghĩ: “Lý Ngư đã ra khỏi cổng thành chưa?”
Nàng là một cô nương đi đường đêm như vậy liệu có gặp nguy hiểm không?
Nếu chưa ra khỏi thành, tiền bạc mang theo liệu có đủ để ở trọ không?
Hắn ta nhớ dạo gần đây trộm cướp hoành hành, lỡ đâu Lý Ngư gặp phải sơn tặc thì biết làm sao?
Càng nghĩ càng sợ, những chuyện thú vị công chúa kể hắn ta đều không còn phản ứng gì nữa.
Công chúa thấy lạ, hỏi Thẩm Khước có phải bị bệnh rồi không, sao sắc mặt lại kém như vậy.
Thẩm Khước lại không biết trả lời thế nào.
Đành phải lấy cớ công việc bận rộn cần xử lý.
Công chúa khẽ nhíu mày, buồn bực bỏ về.
Phải rồi, cái lý do vụng về này cũng chỉ có Lý Ngư mới tin.
Nàng dễ lừa như vậy, cứ hết lần này đến lần khác trong những lời dối trá của hắn ta mà chờ đợi Thẩm Khước cưới nàng.
Nếu nàng bị người khác lừa thì sao?
Thẩm Khước không dám nghĩ tiếp, vội vàng sai tất cả hạ nhân trong phủ ra ngoài tìm nàng.
Hạ nhân tìm hồi lâu, liên tục tìm kiếm nhưng không có kết quả.
Cũng phải, bọn họ ai mà chẳng biết chủ tử mình còn có một vị hôn thê, nhưng cũng chẳng ai từng thấy vị hôn thê này cả.
Chỉ có thể dựa vào lời miêu tả của Thẩm Khước mà đi tìm.
Thẩm Khước cố gắng miêu tả sao cho giống nàng nhất:
“Da nàng ấy hơi đen, nhưng đó là do phơi nắng, đôi mắt rất đẹp, giống như mắt nai, tròn xòe, nhưng đuôi mắt hơi xếch lên, vừa đáng yêu vừa tinh tế.”
“Sống mũi nàng ấy rất thẳng, khuôn miệng nhỏ nhắn như quả anh đào, nhưng rất thích ăn, kết hợp với khuôn mặt trái xoan, nhìn rất thuận mắt.”
Nói xong, chính Thẩm Khước cũng sững lại.
Hắn ta đột nhiên nhận ra Lý Ngư trưởng thành rất xinh đẹp, không phải kiểu liễu yếu đào tơ, mà là như cỏ dại tràn đầy sức sống, mang theo một sinh mệnh lực phóng khoáng.
Cuối cùng, có người đã trở về.
Vội vã, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Tim Thẩm Khước như treo ngược lên cành cây.
Hắn ta phát hiện ra mình rất quan tâm đến Lý Ngư, sợ nàng gặp nguy hiểm, sợ không bao giờ được gặp lại nàng nữa.
Chắc chắn là vì lời dặn dò trước khi lâm chung của mẫu thân.
Chăm sóc nàng là trách nhiệm của hắn ta.
“Thế nào rồi, tìm thấy chưa?” Thẩm Khước vội hỏi.
Tên hạ nhân ấp úng, cuối cùng cũng nói: “Không tìm thấy người, nhưng nghe người ta nói, vị cô nương mà ngài muốn tìm vì va chạm với tiểu nhi tử nhà Bùi tướng, nên đã bị hắn đưa về nhà rồi.”
Thẩm Khước trước mắt tối sầm, suýt chút nữa đứng không vững.
Bùi tướng và hắn ta có hiềm khích, trên triều đình xưa nay vốn không hòa thuận.
Trước đây Bùi Thừa Bảo vì đánh chết người bán hàng rong trên phố mà bị hắn ta tâu lên trước mặt hoàng đế, bị đánh tới mười đại bản, từ đó đã ghi hận Thẩm Khước.
Kể từ đó, Bùi Thừa Bảo thường xuyên lượn lờ trước cửa nhà hắn ta, muốn tìm ra sai sót của hắn ta để báo thù.
Tên hạ nhân tiếp tục: “Nô tài lại đi hỏi một vòng, mới biết vị Bùi công tử này từ sáng đã thấy Lý cô nương đến tìm đại nhân, e là cố ý đưa Lý Ngư về để hỏi dò tin tức.”
Thẩm Khước không quan tâm chuyện Bùi Thừa Bảo hỏi dò, Lý Ngư có nói gì cũng không sao, hắn ta bây giờ chỉ lo lắng cho sự an toàn của nàng.
Cái cô nương ngốc nghếch này sao có thể tùy tùy tiện tiện đi theo một nam nhân về nhà như thế chứ.
Chỉ là Thẩm Khước cũng không ngờ tới, trên người Lý Ngư không một xu dính túi, không theo Bùi Thừa Bảo về thì ngủ đầu đường xó chợ cũng là một chuyện nguy hiểm.
Thẩm Khước lập tức muốn ra khỏi cửa, đến Bùi phủ đòi người.
Hạ nhân lại cản hắn ta lại: “Không được đâu đại nhân, ngài đi rồi thì lấy danh nghĩa gì để đòi người?”
Thẩm Khước bị hỏi vặn lại.
Lấy danh nghĩa Lý Ngư là người thân ư?
Nhưng Thẩm gia sớm đã bị xử trảm cả nhà, lấy đâu ra người thân nữa.
Lấy danh nghĩa nha hoàn đi lạc ư?
Nhưng dáng vẻ bụi bặm kia của Lý Ngư chẳng giống nhà hoàn nhà quyền quý chút nào.
Chỉ có thể lấy danh nghĩa vị hôn thê.
Nếu người ta biết Lý Ngư là vị hôn thê của hắn ta, một cô nương quê mùa như vậy, e là sẽ bị người ta cười chê.
Còn công chúa nữa, e là cũng sẽ không bao giờ mời hắn ta đến gảy đàn tấu khúc, ngâm thơ đối đáp nữa.
Thẩm Khước do dự vài giây.
Nhưng ngay sau đó hắn ta vẫn bước chân ra cửa.
“Chẳng lẽ trơ mắt nhìn một cô nương trong sạch như Lý Ngư rơi vào tay tên phong lưu đó được?” Thẩm Khước nắm chặt nắm đấm, vẫn quyết định đi.
Hạ nhân lập tức giải thích: “Đại nhân không cần lo lắng cho sự an toàn của Lý Ngư cô nương, vì người cả kinh thành đều biết, tam công tử Bùi gia có chứng đoạn tụ.”
Thẩm Khước trợn tròn mắt.