NGƯỜI YÊU KHÔNG TỒN TẠI
CHƯƠNG 7
Ông rút ra một chiếc USB.
“Trong này có hơn bốn trăm bức ảnh. Từng khoản thu chi, từng bản hợp đồng công trình, tên của từng nhà thầu.”
Thẩm Ngật đón lấy chiếc USB. Bàn tay khẽ run lên.
“Chú, tại sao chú lại giúp cháu?”
“Tôi không giúp cậu.” Bố tôi đáp. “Tôi giúp bố cậu. Mười năm trước tôi đã hứa với ông ấy, nếu có một ngày ai đó có khả năng kéo Từ Mạn Vân xuống bùn, tôi sẽ giao nộp tất cả những thứ này.”
“Nhưng rõ ràng chú có thể tự mình…”
“Nhưng tôi chỉ là một quản giáo về hưu. Không thân thế, không chỗ dựa, một mình đứng ra tố cáo một trưởng phòng cấp tỉnh, cậu nghĩ hậu quả sẽ thế nào?”
Thẩm Ngật im lặng.
“Nên chú đã chờ mười năm.”
“Tôi chờ mười năm, đợi một người có năng lực, có quyết tâm, và có khả năng tự bảo vệ mình.” Bố tôi nhìn anh. “Cậu từng ở quân đội ba năm. Xuất ngũ xong lại mất ba năm chuẩn bị. Cậu không phải kẻ bốc đồng.”
“Cậu định làm gì tiếp theo?”
Thẩm Ngật mở balo mang theo, lấy ra một chiếc laptop.
“Bốn tháng trước, cháu đã hack vào máy chủ công ty của em chồng Từ Mạn Vân. Cháu nắm toàn bộ lịch sử giao dịch tiền nong giữa họ và dự án xây dựng của nhà tù.”
“Như thế là phạm pháp.” Bố tôi nhắc.
“Cháu biết. Nên những thứ này không thể làm bằng chứng trước tòa được. Nhưng cháu có thể giao nó cho một người.”
“Ai?”
“Phó tổ trưởng tổ thanh tra kỷ luật của tỉnh, người của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương. Chị ấy họ Phạm.”
“Cậu quen người này sao?”
“Chị ấy là bạn học đại học của giáo quan trong doanh trại hồi cháu còn tại ngũ. Tháng trước chị ấy vừa chuyển công tác đến đây.”
Bố tôi tựa lưng vào sofa.
“Người cậu chờ chính là người này?”
“Từ ngày có quyết định điều động chị ấy, cháu đã biết thời cơ đến rồi.”
“Vậy tại sao cậu vẫn cần những tài liệu của tôi?”
“Vì bên kỷ luật cần một manh mối hợp pháp để khởi động điều tra. Đơn tố cáo và lời khai của nhân chứng từ chú, đó là hợp pháp. Cùng với hai cảnh sát trại giam sẵn sàng đứng ra làm chứng, thế là đủ.”
“Thế còn mấy ghi chép dòng tiền cậu hack được thì sao?”
“Gửi nặc danh đến phòng tiếp dân của Ủy ban Kỷ luật tỉnh. Họ sẽ nương theo đó mà điều tra. Một khi đã điều tra, sổ sách của Từ Mạn Vân sẽ không chịu nổi sự tra xét đâu.”
Bố tôi nhìn anh rất lâu.
“Cậu thực sự chỉ muốn đi tố cáo thôi sao? Không muốn…”
“Chú.” Thẩm Ngật ngắt lời ông. “Hồi ở trong quân đội, đội trưởng từng nói với cháu một câu: ‘Cách trả thù tuyệt vời nhất không phải là ép chết đối thủ, mà là khiến hắn ta tay trắng thảm bại trước mặt tất cả mọi người.’”
“Cháu muốn Từ Mạn Vân phải ngồi tù. Xét xử công khai. Để tất cả mọi người biết bà ta đã làm những gì. Để nỗi oan khuất của bố cháu được ghi lại trong bản án.”
Bố tôi đứng dậy. Đi vào bếp. Bưng ra một bát sườn kho. Đặt xuống trước mặt Thẩm Ngật.
“Ăn cơm trước đi. Chiều nay tôi đưa cậu đi gặp hai nhân chứng kia.”
Thẩm Ngật cúi gầm mặt nhìn bát sườn.
“Chú…”
“Chú bác gì nữa.” Bố tôi ngồi xuống đối diện anh. “Bố cậu hay gọi tôi là lão Tô. Cậu cứ gọi tôi là chú Tô là được.”
Thẩm Ngật bưng bát lên, gắp một miếng sườn. Cắn một miếng.
Đôi đũa bỗng run rẩy kịch liệt.
Anh bỏ đũa xuống, lấy mu bàn tay che mặt. Không hề phát ra tiếng động. Nhưng tôi thấy nước mắt rỉ qua kẽ tay anh rơi xuống.
Bố tôi không an ủi anh. Chỉ gắp thêm một miếng sườn bỏ vào bát cho anh.
“Tay nghề của bố cậu ngon hơn tôi. Ông ấy cho nhiều đường hơn tôi.”
Thẩm Ngật bật khóc thành tiếng.
Ba giờ chiều, bố tôi cùng Thẩm Ngật ra ngoài. Tôi không đi theo.
Bố bảo: “Hai nhân chứng đó chỉ tin khuôn mặt bố. Con đi cùng chỉ khiến họ thêm căng thẳng.”
Tôi ở nhà chờ đợi. Trong lúc chờ, Hà Hiểu Đường gọi điện tới.
“Tớ tra thông tin chủ xe của chiếc Lavida màu xám rồi.”
“Của ai vậy?”
“Đứng tên một công ty cho thuê xe ô tô. Nhưng người đại diện pháp luật của công ty đó, là em họ của chồng Từ Mạn Vân.”
“Nên bà ta thực sự đang theo dõi bố tớ.”
“Bốn năm trời. Bố cậu nhẫn nhịn giỏi thật đấy.”
“Ông không phải đang nhẫn nhịn. Ông đang chờ đợi.”
“Chờ cái gì?”
“Chờ một thanh đao.”
Bảy giờ tối, bố tôi và Thẩm Ngật trở về.
Biểu cảm của Thẩm Ngật hoàn toàn khác so với lúc rời đi. Sắc bén, tập trung, lạnh lùng. Giống hệt một thanh đao vừa được rút khỏi vỏ.
“Cả hai người đều đồng ý làm chứng.” Bố tôi nói. “Đã ghi âm lại lời khai rồi. Ký tên điểm chỉ đầy đủ.”
“Bây giờ còn thiếu gì nữa?”
“Thiếu cú sút quyết định.” Thẩm Ngật mở laptop. “Phía chị Phó tổ trưởng Phạm, ngày mai cháu sẽ qua gặp chị ấy. Chị ấy cần xem những tài liệu này để xác thực nguồn tin và tính khả thi. Nếu chị ấy đồng ý, tổ thanh tra có thể trực tiếp lập hồ sơ.”
“Có rủi ro không?”
“Có. Từ Mạn Vân có rất nhiều tai mắt trong hệ thống. Một khi tổ thanh tra khởi động điều tra, bà ta có thể nắm được thông tin trong vòng hai mươi bốn giờ.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi bà ta sẽ làm hai việc. Thứ nhất, tiêu hủy sổ sách tài chính trong tay. Thứ hai, gây áp lực lên nhân chứng.”
“Hai nhân chứng kia…”
“Cháu đã thu xếp ổn thỏa rồi. Tối nay sẽ có người đưa họ đến nơi an toàn.”
“Ai thế?”
“Chiến hữu của cháu. Sau khi xuất ngũ thì làm bảo an. Đáng tin cậy lắm.”
Bố tôi nhìn Thẩm Ngật.
“Cậu đã chuẩn bị việc này bao lâu rồi?”
“Từ ngày bố cháu qua đời.”
“Một năm.”
“Vâng, một năm.”
Bố tôi gật đầu.
“Vậy thì tiến hành đi.”
Sáng hôm sau, Thẩm Ngật ra khỏi nhà. Anh mặc một bộ âu phục chỉnh tề. Trước khi đi, anh nán lại ở cửa một chút.
“Tô Nhan.”
“Sao anh?”
“Đợi chuyện này kết thúc…”
“Anh nói đi.”
“Anh có vài lời muốn nói với em. Về khoảng thời gian ba tháng qua. Không phải chuyện nằm trong kế hoạch. Mà là chuyện của riêng anh.”
Anh không chờ tôi đáp lại, đã xoay lưng bước đi.
Tôi đứng ở cửa nhìn theo bóng lưng anh. Khoảnh khắc ấy tôi chắc chắn một điều.
Bố tôi bảo anh “không đến để báo ân”. Đúng vậy. Nhưng anh cũng không phải chỉ đến đây để báo thù.
Bốn giờ chiều, Thẩm Ngật gọi điện thoại tới.
“Chị Phó tổ trưởng Phạm đã xem tài liệu, chiều nay đã báo cáo lên Ủy ban Kỷ luật tỉnh rồi.”
“Nhanh vậy sao?”