NHÀ LÀ CỦA TÔI, CÁC NGƯỜI LẤY GÌ MÀ ĐÒI?
CHƯƠNG 9
“Bài tôi đăng trên mạng đều là sự thật, vụ kiện này có thắng được không?”
Luật sư im lặng vài giây.
“Nội dung là sự thật thì không cấu thành tội xâm phạm, nhưng phải xem cô có chứng cứ để chứng minh hay không.”
“Có, toàn bộ tin nhắn, sao kê chuyển khoản, và cả lời khai của người phụ nữ kia.”
“Vậy thì không thành vấn đề.”
Luật sư ngập ngừng một chút, “Nhưng cô Vương à, cứ tiếp tục thế này cả hai bên đều sẽ mệt mỏi.”
“Cô có muốn cân nhắc hòa giải không?”
Tôi suy nghĩ một lúc.
“Nếu anh ta rút đơn kiện, tôi có thể cân nhắc.”
“Nếu không, tôi sẽ theo đến cùng.”
Cúp điện thoại, tôi ngồi trên sô pha, nhìn đăm đăm vào tờ đơn khởi kiện trên tay.
Giây phút này tôi đột nhiên hiểu ra.
Bọn họ không thực sự muốn kiện thắng tôi.
Mà là muốn kéo dài thời gian, bòn rút thời gian và sức lực của tôi.
Tốt nhất là khiến tôi thỏa hiệp, từ bỏ một số quyền lợi.
Tính toán giỏi thật đấy.
Đáng tiếc, họ đụng phải tôi.
Một người đã bị dồn vào đường cùng, không còn sợ gì nữa.
Tôi cầm điện thoại lên, nhắn một tin cho chồng:
“Muốn câu giờ với tôi à? Để xem ai gục trước.”
Sau đó, tôi lại nhắn cho luật sư:
“Luật sư Lý, chuẩn bị phản tố.”
“Bất cứ tội danh nào có thể dùng, hãy cho vào hết.”
“Ngoại tình, tẩu tán tài sản, xâm phạm quyền riêng tư, đe dọa nhân chứng.”
“Tôi phải cho anh ta biết, đối đầu với tôi sẽ phải trả giá thế nào.”
Luật sư nhanh chóng phản hồi:
“Đã rõ.”
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ.
Trận chiến này, gian nan hơn tôi tưởng rất nhiều.
Nhưng tôi sẽ không chùn bước.
Vì đằng sau tôi, còn có con gái tôi.
Tôi phải cho con bé biết, mẹ nó không phải là người dễ bắt nạt.
Khi gặp bất công, phải phản kháng, phải đấu tranh.
Chứ không phải nuốt giận vào trong, mặc cho người ta xâu xé.
Chương 9: Sự thật phơi bày
Ngày ra tòa, thời tiết đặc biệt đẹp.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ tòa án, rọi xuống sàn nhà thành từng ô vuông.
Tôi mặc một bộ đồ công sở trang trọng, mái tóc chải chuốt gọn gàng.
Tiểu Văn đi cùng tôi, cô ấy nắm chặt tay tôi.
“Đừng căng thẳng, sự thật đứng về phía cậu.”
Tôi gật đầu, thật ra trong lòng không hề căng thẳng.
Chuẩn bị bao lâu nay, chuyện gì phải đến rồi cũng sẽ đến.
Gia đình chồng cũng đã tới.
Mẹ chồng mặc bộ đồ đen, gương mặt tiều tụy, nhìn tôi với ánh mắt đầy thù hận.
Em chồng cũng có mặt, mới ra khỏi trại giam được vài ngày, cả người đã gầy rộc đi.
Chồng tôi mặc vest chỉnh tề, nhưng khuy áo trên cùng chưa cài, tóc cũng hơi rối.
Nhìn là biết, thời gian qua anh ta sống cũng chẳng ra sao.
Chúng tôi chạm mặt nhau ở hành lang, không ai nói với ai câu nào.
Không khí đặc quánh lại như đóng băng.
Cảnh sát tư pháp ra gọi tên, chúng tôi lần lượt bước vào phòng xử án.
Thẩm phán là một phụ nữ ngoài năm mươi, nét mặt nghiêm nghị.
Bà gõ búa.
“Bây giờ bắt đầu phiên tòa.”
“Nguyên đơn Vương Vũ, bị đơn Chu Minh, vụ án ly hôn và tranh chấp phân chia tài sản.”
“Mời phía nguyên đơn trình bày yêu cầu khởi kiện.”
Tôi đứng lên, giọng nói điềm tĩnh:
“Yêu cầu tòa án phán quyết ly hôn, quyền nuôi con gái thuộc về tôi.”
“Tài sản chung của vợ chồng chia theo luật, bị đơn đã tẩu tán tài sản trong thời kỳ hôn nhân số tiền tám trăm ba mươi ngàn tệ, yêu cầu hoàn trả toàn bộ.”
“Căn nhà mà bị đơn mua chung với em gái, tiền đặt cọc có nguồn gốc từ tài sản chung của vợ chồng, yêu cầu bồi thường mười lăm vạn.”
“Trên đây là các yêu cầu mong tòa án xem xét phán quyết.”
Thẩm phán gật đầu, quay sang phía đối diện.
“Bị đơn, có ý kiến phản biện gì không?”
Luật sư của chồng tôi đứng lên, là một nam thanh niên, nói rất nhanh:
“Thưa thẩm phán, phía bị đơn không đồng ý với toàn bộ yêu cầu của nguyên đơn.”
“Thứ nhất, số tiền tám trăm ba mươi ngàn tệ là bị đơn phụng dưỡng mẹ đẻ, không có chuyện tẩu tán tài sản.”
“Thứ hai, căn nhà kia là do mẹ của bị đơn tặng cho con gái, không liên quan đến nguyên đơn.”
“Bị đơn cho rằng, nguyên đơn đã có hành vi ác ý bôi nhọ, phát tán thông tin sai lệch trên mạng, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc và cuộc sống của bị đơn.”
“Do đó, bị đơn phản tố nguyên đơn tội xâm phạm danh dự, yêu cầu bồi thường ba mươi vạn.”
Tôi cười khẩy một tiếng.
Đến giờ phút này mà vẫn còn nói dối.
Luật sư Lý đứng lên, không nhanh không chậm nói:
“Thưa thẩm phán, phía chúng tôi có bằng chứng chứng minh bị đơn có hành vi ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân.”
“Khoản tiền tám trăm ba mươi ngàn tệ kia, một phần dùng để chu cấp sinh hoạt phí cho người thứ ba, một phần dùng để mua nhà cho em gái bị đơn.”
“Những việc này đều có sao kê ngân hàng và lời khai của nhân chứng.”
Nói rồi, anh ta trình lên một tập tài liệu dày cộp.
Thẩm phán nhận lấy, lật giở xem xét kỹ lưỡng.
Cả phòng xử án im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng giấy sột soạt.
Sắc mặt chồng tôi ngày càng trắng bệch.
Luật sư của anh ta cũng bắt đầu bối rối, thì thầm gì đó với anh ta.
Xem xong tài liệu, thẩm phán ngẩng đầu lên:
“Bị đơn, có ý kiến chất vấn gì đối với các bằng chứng này không?”
Luật sư của chồng tôi đứng lên:
“Thưa thẩm phán, đây chỉ là lời khai từ một phía, không thể làm bằng chứng hợp lệ.”
“Chúng tôi cho rằng lời khai của người phụ nữ kia đã bị dẫn dắt.”