SAU KHI CHỒNG ĐƯA EM HỌ VỀ NHÀ

CHƯƠNG 10



**11**

Tôi hiểu rồi.

Phương Phi cố tình đến diễn vở kịch này.

Cô ta đã biết tôi ở đây từ trước.

Thậm chí, tin tôi về nước có thể do chính cô ta tiết lộ cho Chu Văn Bân.

Cô ta muốn làm gì?

Ra oai với tôi?

Chứng minh cô ta mới là người phụ nữ mang lại may mắn cho Chu Văn Bân?

Chứng minh cô ta chỉ cần một câu nói là có thể cho Chu Văn Bân thứ anh ta hằng ao ước.

Còn tôi, ngoài việc mang đến cho anh ta rắc rối và nhục nhã, chẳng thể cho anh ta được gì?

Thật là… ngây ngô đến buồn cười.

Tôi bưng ly bia trên bàn lên, nhấp một ngụm.

Chất lỏng lạnh buốt trôi tuột xuống cổ họng, nhưng không dập tắt được cái nhếch mép chế giễu trong lòng tôi.

Tần Mặc ngồi đối diện, từ đầu đến cuối không nói một lời.

Anh chỉ lẳng lặng nhìn tôi, trong mắt mang theo một tia trêu chọc.

Cứ như đang muốn nói: Em xem, anh đã bảo rồi mà, đây là một vở kịch hay.

Phương Phi và Chu Văn Bân không lưu lại chỗ chúng tôi quá lâu.

Sau khi diễn xong tiết mục “tổng tài bá đạo giải cứu bạn trai cũ sa cơ lỡ bước”, cô ta liền tỏ vẻ ghét bỏ, kéo Chu Văn Bân rời đi.

Trước khi đi, Chu Văn Bân quay đầu lại nhìn tôi một cái.

Ánh mắt ấy cực kỳ phức tạp.

Có khoe khoang, có đắc ý, có sự khoái trá của việc trả thù.

Và còn một chút… chột dạ, thứ mà ngay cả bản thân anh ta cũng không nhận ra.

Chắc anh ta tưởng rằng, thấy anh ta phất lên, tôi sẽ ghen tị, sẽ hối hận.

Đáng tiếc, anh ta nghĩ sai rồi.

Tôi chỉ cảm thấy, vở kịch này ngày càng thú vị.

Ngày hôm sau, tôi không đi tìm Chu Văn Bân nữa.

Tôi tự thưởng cho mình một ngày nghỉ.

Tôi để Tần Mặc đưa tôi đến quán ăn riêng nổi tiếng nhất thành phố.

Quán nằm sâu trong một con hẻm, không có biển hiệu, chỉ tiếp khách quen.

Tần Mặc có vẻ rất thân thiết với ông chủ ở đây.

Ông chủ đích thân ra đón, đưa chúng tôi vào căn phòng trang nhã nhất.

“Em muốn ăn gì cứ tự gọi.”

Tần Mặc đẩy thực đơn về phía tôi.

Tôi mở thực đơn ra, tên các món ăn đều rất thơ mộng.

“Đạp Tuyết Tầm Mai”, “Cánh Gà Quý Phi”, “Phật Nhảy Tường”.

Giá cả, cũng rất “thơ mộng”.

Tôi gấp thực đơn lại.

“Anh gọi giúp em đi.”

“Anh đâu biết em thích ăn gì.”

Tần Mặc mỉm cười.

“Vậy thì… cứ dọn hết các món tủ của quán lên đi.”

Giọng anh nhẹ tênh, cứ như đang bình luận thời tiết hôm nay rất đẹp vậy.

Tôi nhìn anh, bỗng thấy người đàn ông này có chút sâu không lường được.

Anh rốt cuộc là ai?

Tại sao một bác sĩ hàng đầu lại rành rẽ những nơi như thế này?

Tại sao chỉ bằng một cuộc gọi, anh đã khiến ông chủ quán ăn này phải cung kính như vậy?

Anh dường như nhìn thấu sự nghi hoặc của tôi.

“Bố anh, trước đây rất thích đến quán này.”

Anh nhạt giọng giải thích một câu.

“Quán này là do một người bạn cũ của ông ấy mở.”

Tôi gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Bữa ăn này, chúng tôi ăn trong tĩnh lặng.

Nhưng rất vui vẻ.

Tần Mặc rất biết cách chăm sóc người khác.

Anh gắp thức ăn cho tôi, gỡ xương cá cho tôi, tỉ mỉ thổi nguội súp trước khi đưa cho tôi.

Cảm giác đó, rất kỳ diệu.

Như thể chúng tôi không phải mới quen biết vài tháng.

Mà là, đã quen biết nhau nhiều năm rồi.

Ăn xong, Tần Mặc đưa tôi về khách sạn.

Ngay sảnh khách sạn, chúng tôi “tình cờ” gặp lại.

Gặp lại Chu Văn Bân, và Phương Phi.

Hai người họ khoác tay nhau, tư thế vô cùng thân mật.

 

Chu Văn Bân mặc một bộ âu phục mới tinh, cắt may khéo léo, tóc vuốt keo bóng lộn.

Vẻ tiều tụy và chán chường trên mặt anh ta bị quét sạch sành sanh.

Thay vào đó là vẻ rạng rỡ của kẻ đang đắc ý.

Phương Phi vẫn giữ điệu bộ trịch thượng, nhìn thấy tôi, cô ta không hề ngạc nhiên.

Thậm chí, cô ta còn chủ động bước tới.

“Từ Tĩnh, lâu rồi không gặp.”

Ánh mắt cô ta lướt qua người tôi một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Tần Mặc đứng bên cạnh tôi.

“Vị này, chính là người ‘hàng xóm’ của cô phải không?”

Cô ta cố tình nhấn mạnh hai chữ “hàng xóm”.

Tôi cười cười.

“Phải đấy, hoa khôi Phương, mắt cô vẫn tinh như ngày nào.”

Sắc mặt Phương Phi hơi cứng lại.

Cô ta ghét nhất người khác gọi mình là “hoa khôi”.

Bởi vì điều đó nhắc nhở cô ta rằng, cô ta chỉ là một “bình hoa di động”, nhờ có nhan sắc mới lấy được chồng đại gia.

“Vị tiên sinh này, trông quen quen nhỉ.”

Cô ta nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, chuyển mục tiêu sang Tần Mặc.

“Chúng ta, đã gặp nhau ở đâu rồi thì phải?”

Cách bắt chuyện này, thật cũ rích.

Tần Mặc liếc nhìn cô ta, ánh mắt không chút gợn sóng.

“Tôi không quen cô.”

Giọng anh bình đạm, thậm chí mang chút xa cách khó nhận ra.

Nụ cười của Phương Phi hoàn toàn cứng đờ.

Có lẽ cô ta chưa từng nghĩ tới, lại có người đàn ông dùng thái độ này để đối xử với mình.

Chu Văn Bân thấy vậy, vội vàng tiến lên giảng hòa.

“Phi Phi, vị này là anh Tần.”

“Là… bạn của Từ Tĩnh.”

Khi giới thiệu, giọng anh ta hơi vấp váp.

Rõ ràng là anh ta vẫn còn sợ hãi Tần Mặc.

“Ồ, thì ra là bạn của Từ Tĩnh.”

Phương Phi đã lấy lại được thể diện, giọng nói đầy sự bề trên.

“Anh Tần, anh đang công tác ở đâu vậy?”

“Nhìn khí chất của anh, không giống người bình thường chút nào.”

Tần Mặc không thèm để ý cô ta.

Anh chỉ nhìn tôi, khẽ hỏi.

“Lên phòng nghỉ ngơi chưa?”

“Vâng.”

Tôi gật đầu.

Hai chúng tôi, coi như không có ai ở đó, xoay người đi về phía thang máy.

Bỏ mặc Phương Phi và Chu Văn Bân đứng trân trân tại chỗ.

Tôi có thể cảm nhận được, hai luồng ánh mắt oán độc phía sau, dường như muốn xuyên thủng lưng tôi thành hai cái lỗ.

Chương trước Chương tiếp
Loading...