SINH THẦN NĂM ẤY, HẮN VẪN CHỌN NGƯỜI KHÁC

CHƯƠNG 4



“Ta đã giải thích rồi, hôm qua Tuyết Ninh bị ác mộng quấn thân, thần trí không tỉnh táo nên mới sai người đến mời ta.”

“Từ khi nào nàng lại nhỏ nhen đến mức phải tranh giành tình cảm với một người bệnh?”

“Còn nữa, đừng quên rằng Tuyết Ninh biến thành bộ dạng ngày hôm nay, tất cả đều là vì nàng!”

Tất cả đều là vì ta?

Ta tức đến bật cười.

“Tạ Vô Ngung, bản lĩnh mở mắt nói dối của ngươi đúng là khiến người ta phải kinh ngạc.”

“Rõ ràng là ngươi lòng mang hai ý.”

“Vừa muốn làm một phu quân tốt của ta, lại vừa muốn làm cọng rơm cứu mạng của Triệu Tuyết Ninh.”

Đối mặt với lời chỉ trích không thể chối cãi ấy, Tạ Vô Ngung không tìm được lời nào phản bác.

Ta lặng lẽ nhìn hắn.

Nhưng trong đầu lại không khống chế được mà nhớ tới những chuyện năm xưa.

Tuy là tỷ muội cùng cha khác mẹ, nhưng trước kia tình cảm giữa ta và Triệu Tuyết Ninh cũng không tệ.

Nàng là thứ xuất, nhưng lại sinh ra với dung mạo rực rỡ, tính tình phóng khoáng, sống còn tự do tự tại hơn bất kỳ ai.

Còn ta là đích nữ của Hoàng hậu.

Từ nhỏ đã phải chịu sự dạy dỗ nghiêm khắc của mẫu hậu.

Rất nhiều chuyện ta không dám làm, nàng đều dám làm.

Sau này, trong một lần dự cung yến, chúng ta cùng quen biết Tạ Vô Ngung vừa từ biên cương trở về.

Thiếu niên áo gấm ngựa thần, khí phách hăng hái.

Là thiếu niên nổi bật nhất cả hoàng thành.

Triệu Tuyết Ninh chỉ nhìn một lần đã thích người thiếu niên có tính cách tương tự mình ấy.

Nhưng người Tạ Vô Ngung thích, từ đầu đến cuối đều là ta.

Năm ấy, vào đêm Thượng Nguyên.

Hắn xuyên qua cả con phố rực rỡ hoa đăng.

Trước mặt vô số người, tự tay đặt chiếc đèn lưu ly mà mình thắng được vào lòng ta.

Triệu Tuyết Ninh không cam tâm.

Nàng khóc lóc tỏ lòng với hắn.

Không ngoài dự đoán.

Bị từ chối một cách triệt để.

Từ đó trở đi, quan hệ giữa nàng và ta hoàn toàn lạnh nhạt.

Cho đến khi Bắc Cảnh nghị hòa, triều đình cần một vị công chúa đi hòa thân.

Triệu Tuyết Ninh chủ động xin chỉ.

Trước ngày lên đường, nàng từng lén tìm ta.

Đôi mắt đầy oán hận nhìn chằm chằm vào ta.

“Triệu Tùng Nguyệt, có phải ngươi rất đắc ý không?”

“Vì đã sớm quyến rũ được Tạ Vô Ngung nên tránh được số mệnh hòa thân.”

Những lời đó chẳng khác nào vu khống.

Nể tình nghĩa năm xưa, ta định giải thích, nhưng nàng không cho ta cơ hội mở miệng.

Quay người bước lên xe ngựa hòa thân.

Đi một lần ấy chính là mười năm ròng rã.

Mười năm sau.

Bắc Cảnh hoàn toàn bị triều ta thôn tính.

Triệu Tuyết Ninh cuối cùng cũng được trở về.

Thế nhưng không ai biết rốt cuộc nàng đã phải chịu đựng những gì ở Bắc Cảnh.

Người nữ t.ử từng rực rỡ ch.ói mắt năm nào.

Giờ đây giống như một đóa hoa bị mưa gió vùi dập.

Gầy gò tiều tụy đến đáng thương.

Đêm nào cũng bị ác mộng quấn thân, suốt đêm không sao ngủ nổi.

Ban đầu ta cũng từng đau lòng cho nàng.

Cho nên lần đầu tiên nàng phát bệnh, chính ta là người chủ động để Tạ Vô Ngung vào cung bầu bạn với nàng.

Thế nhưng có lần thứ nhất.

Sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba…

Cho đến khi biến thành tình cảnh như hiện tại.

Mà Tạ Vô Ngung cũng luôn cho rằng, năm đó Triệu Tuyết Ninh phải gả xa tới Bắc Cảnh, ít nhiều có liên quan đến hắn.

Hắn cảm thấy có lỗi với nàng.

Vì thế nơi nơi che chở, chuyện gì cũng nhường nhịn.

Nhập vai quá sâu.

Tự đặt mình vào vị trí của một kẻ cứu rỗi.

Nhưng dựa vào đâu?

Dựa vào đâu phải dùng sự tủi thân của ta và các con để thành toàn cho cảm giác áy náy cùng màn cứu rỗi của bọn họ?

Không khí giằng co rất lâu.

Cuối cùng vẫn là Tạ Vô Ngung lên tiếng trước.

“Tùng Nguyệt.”

Trong giọng nói trầm thấp của hắn hiếm hoi xuất hiện vài phần cầu khẩn và mệt mỏi.

Một người kiêu ngạo như hắn.

Lại vì một nữ nhân khác mà đi cầu xin chính vị chính thê hắn đã quỳ ba lần chín lạy mới cưới được.

“Ta biết trong lòng nàng có oán trách.”

“Nhưng Tuyết Ninh nàng ấy… thật sự không sống được bao lâu nữa.”

Chẩn đoán của thái y, ta biết.

Triệu Tuyết Ninh uất kết trong lòng, ngũ tạng đều bị tổn hại, quả thực đã không còn nhiều thời gian.

Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến ta?

Thế nhưng Tạ Vô Ngung lại cho rằng sự im lặng của ta là thỏa hiệp.

Hắn mừng rỡ bước tới, nắm lấy vai ta.

“Tùng Nguyệt, coi như ta cầu xin nàng.”

“Hãy để ta ở bên nàng ấy thêm một thời gian.”

“Bất kể kết quả cuối cùng ra sao, đợi ta hoàn thành tâm nguyện này, ta sẽ trở về sống t.ử tế với nàng.”

Thật buồn nôn.

Chương tiếp
Loading...