SINH THẦN NĂM ẤY, HẮN VẪN CHỌN NGƯỜI KHÁC
CHƯƠNG 7
“Nếu đã như vậy, chi bằng bản cung làm chủ, xin hoàng huynh ban một đạo thánh chỉ.”
“Dứt khoát để Tạ Vô Ngung chuyển vào An Hòa cung của trưởng tỷ.”
“Ngày đêm bầu bạn bên tỷ, cho đến tận ngày tỷ nhắm mắt xuôi tay, thế nào?”
Từng câu từng chữ đều không rời việc nguyền Triệu Tuyết Ninh c.h.ế.t.
Thế nhưng lần này Tạ Vô Ngung lại chẳng còn tâm trí bênh vực nàng.
Hắn nhìn ta đầy kinh ngạc, buột miệng chất vấn:
“Triệu Tùng Nguyệt, nàng đang nói linh tinh gì vậy?”
Ta khẽ vuốt ve hoa văn thêu trên vạt áo.
“Chẳng lẽ bản cung nói sai sao?”
“Điều phò mã không yên lòng nhất chẳng phải là trưởng tỷ sao?”
“Bản cung buông tay thành toàn cho các người, không tốt sao?”
Hiện giờ ta thật sự không còn để tâm nữa.
Cũng cố ý nói những lời khó nghe ấy trước mặt bao người.
Chính là để tất cả mọi người nhìn cho rõ bộ mặt đáng ghê tởm của đôi cẩu nam nữ này.
Dựa vào đâu mà ta và hai đứa con ta phải chịu biết bao uất ức.
Còn bọn họ lại có thể thản nhiên như không có chuyện gì?
Thậm chí còn đứng trên đạo đức mà chỉ trích, ép buộc ta?
Thấy ta thật sự nghiêm túc.
Cuối cùng Tạ Vô Ngung cũng hoảng hốt.
“Tùng Nguyệt, từ đầu đến cuối người ta yêu đều là nàng.”
“Tuyết Ninh bây giờ bệnh nặng, ta chỉ là…”
“Chỉ là gì?”
Ta không khách khí cắt ngang lời hắn.
“Chỉ là đau lòng cho nàng ta?”
“Chỉ là không bỏ được nàng ta?”
“Hay chỉ là cảm thấy bản cung và hai đứa trẻ dù phải chịu bao nhiêu uất ức cũng đều là chuyện đương nhiên?”
Từng câu chất vấn đanh thép vang lên.
Sắc mặt Tạ Vô Ngung càng lúc càng khó coi.
Thế nhưng hắn không phản bác nổi một chữ.
Bởi vì tất cả đều là sự thật không thể chối cãi.
Triệu Tuyết Ninh gặp ác mộng, hắn vào cung.
Triệu Tuyết Ninh ngã bệnh, hắn thức đêm chăm sóc.
Triệu Tuyết Ninh chỉ cần nói một câu sợ hãi, hắn có thể bỏ lại thê nhi mà rời phủ ngay trong đêm.
Còn sự thất vọng, tủi thân và nước mắt của ta cùng các con.
Trong mắt hắn, từ trước đến nay đều chẳng đáng nhắc tới.
“Tùng Nguyệt…”
Có lẽ vì những lời của ta, Tạ Vô Ngung cuối cùng cũng sinh ra chút áy náy và d.a.o động.
Hắn khẽ gọi tên ta.
Định bước tới nắm tay ta rồi nói vài lời mềm mỏng.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo.
Triệu Tuyết Ninh bỗng yếu ớt gọi một tiếng:
“Vô Ngung—”
Ngay sau đó thân thể nàng lảo đảo.
Cả người mất kiểm soát ngã xuống đất.
“Trưởng Công chúa!”
Cung nhân đồng loạt kinh hô.
Tạ Vô Ngung gần như theo bản năng lao tới.
Vững vàng đỡ lấy nàng vào lòng.
Động tác thuần thục đến mức khiến người ta bật cười.
Có người tặc lưỡi hai tiếng.
“Đến nước này mà còn dám nói không có tư tình?”
“Các ngươi thật sự cho rằng chúng ta đều mù hết sao?”
Nghe vậy, Tạ Vô Ngung theo bản năng muốn buông Triệu Tuyết Ninh ra.
Đúng lúc ấy, giọng nói yếu ớt khàn khàn của Triệu Tuyết Ninh vang lên:
“Vô Ngung, đều tại ta không tốt.”
“Là thân thể này của ta không chịu tranh khí, hại phu thê các người cãi nhau…”
Lời còn chưa dứt.
Nàng đã ho sặc sụa.
Dáng vẻ ấy thật sự giống như chỉ cần thêm một hơi nữa là sẽ tắt thở.
Trong mắt Tạ Vô Ngung lập tức tràn ngập đau lòng.
“Đừng nói nữa.”
“Thái y đâu?”
“Mau truyền thái y!”
Nhìn cảnh tượng trước mắt, ta bỗng thấy nực cười đến cực điểm.
Kiếp trước, ta lại vì một nam nhân như vậy mà đau lòng khổ sở suốt bao năm.
Thậm chí cho đến tận lúc c.h.ế.t, ta vẫn còn mong hắn niệm tình phu thê, cứu ta, cứu các con của chúng ta.
Bây giờ nghĩ lại quả thật đáng buồn biết bao.
Trong điện nhất thời rối loạn.
Đúng lúc ấy, một bóng người khoác long bào màu vàng sáng sải bước từ ngoài đi vào.
Ánh mắt uy nghiêm quét khắp đại điện, trầm giọng quát:
“Các ngươi coi hoàng cung là cái chợ hay sao?”
“Hết người này đến người khác tụ tập ở đây xem náo nhiệt, còn ra thể thống gì nữa?”
Lập tức, mọi người đồng loạt quỳ xuống.
Liên tục hô:
“Xin bệ hạ bớt giận.”
Hoàng đế không để ý tới.
Ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ rơi xuống người Tạ Vô Ngung và Triệu Tuyết Ninh.
“Còn hai người các ngươi.”
“Một người là hoàng tỷ của trẫm.”
“Một người là muội phu của trẫm.”
“Vậy mà ngày ngày hình bóng chẳng rời, gây ra biết bao lời đàm tiếu.”
“Là cảm thấy mặt mũi hoàng gia còn chưa mất đủ hay sao?”
Lời này vừa dứt, sắc mặt Tạ Vô Ngung lập tức thay đổi.
Hắn quỳ phịch xuống đất.
“Thần không dám!”
Triệu Tuyết Ninh cũng không giả vờ ngất nữa, vội vàng quỳ theo.
“Xin hoàng thượng minh xét, thần tỷ và Vô Ngung trong sạch vô tư…”
“Trong sạch?”
Hoàng đế cười lạnh.