TA BỊ TRƯỞNG TỶ ĐƯA LÊN LONG SÀNG CỦA HOÀNG ĐẾ
CHƯƠNG 8
Trưởng tỷ vội vàng rời đi, không trả lời.
Nhưng ta biết.
Trưởng tỷ nhất định sẽ đồng ý.
Năm sáu tuổi, chỉ vì phu tử thuận miệng khen ta một câu thông tuệ hơn nàng.
Nàng liền để Dương thị đưa ta đến thôn trang nơi quê mùa.
Nàng không cho phép có bất cứ ai uy hiếp địa vị của mình tồn tại.
Xe ngựa khẽ lắc, trong cơn mê mê tỉnh tỉnh, ta đã ở trên đường rời kinh thành.
Hai xa phu do trưởng tỷ phái đến hộ tống ta xuôi nam.
Nói là hộ tống, chẳng bằng nói là giám sát.
Từ đường bộ trải qua mấy phen trắc trở, lại chuyển sang đường thủy.
Đêm trước khi thuyền cập bến, ta nửa tựa trên giường mềm, ngủ không yên.
Một luồng sát ý âm lạnh thấu xương ập đến. Mí mắt ta còn chưa kịp mở, lông tơ toàn thân đã lập tức dựng đứng.
Ta tức khắc tỉnh táo, trợn tròn hai mắt.
Xa phu thô bạo cầm dao nhọn đâm tới.
“Cô nương, đắc tội rồi.”
“Muốn trách thì trách cô nương cản đường hoàng hậu nương nương!”
Ta biết ngay Cố Hòa không thể nào tốt bụng phái người hộ tống ta.
Hóa ra nàng ôm ý định đưa ta đến vùng hẻo lánh rồi mới ra tay trừ khử.
Ngay khoảnh khắc lưỡi dao áp sát bên tai, ta đột nhiên lăn khỏi giường.
Khoang thuyền chật hẹp, không chỗ để trốn, gần như là tử cục.
Lưỡi dao đã đến sau eo, bản năng cầu sinh khiến ta đâm vỡ cửa sổ gỗ bên mạn thuyền, cả người rơi xuống mặt sông.
Nước sông lạnh buốt, ta nghiến răng bơi về nơi sâu hơn, dòng nước xiết hơn.
Sau lưng là tiếng xa phu chửi rủa và tiếng vật nặng rơi xuống nước.
Bơi đến bờ, cả người ta kiệt sức ngã vật trên đất bùn.
Nhưng xa phu trong nước vẫn đuổi theo không tha.
“Tỷ tỷ, có cần giúp đỡ không?”
Ta ngẩng đầu, một đôi mắt đen sáng trong veo lọt vào tầm mắt.
Dưới ánh trăng, thiếu niên mặt như ngọc tạc, nhưng không có vẻ ôn nhuận của công tử Trung Nguyên, ngược lại lộ ra một luồng tà khí dị vực.
Hắn mặc một bộ y phục thêu đầy đồ đằng màu đỏ sẫm và mực đen, trên tóc quấn bạc chạm hoa lấp lánh, chiếc vòng bạc trên cổ theo động tác của thiếu niên mà leng keng vang lên.
Giọng ta yếu ớt:
“Cứu ta…”
12
Ánh mặt trời chói mắt đánh thức ta. Ta đang ở trong một trại lạ lẫm.
Thiếu niên cứu ta tối qua cười lộ ra chiếc răng nanh nhỏ:
“Tỷ tỷ tỉnh rồi!”
Ta co người vào trong giường, cảnh giác đánh giá thiếu niên:
“Hôm qua đa tạ ngươi cứu ta, đợi ta có tiền tài rồi sẽ đến báo đáp ngươi.”
Thiếu niên bị ta nhìn đến đỏ mặt, nói năng lắp bắp:
“Không sao, ta cứu tỷ cũng không phải vì báo đáp.”
“Không bằng tỷ tỷ cứ ở lại đây tĩnh dưỡng thêm mấy ngày trước?”
Thấy thiếu niên cũng không có ý xấu, ta gật đầu.
Nếu Tạ Tranh Hàn phát hiện ta biến mất, nhất định sẽ phái người truy tra.
Trưởng tỷ tất nhiên cũng sẽ không chịu thôi.
Nơi này ở sâu trong núi, dễ bề ẩn náu.
Thiếu niên nói với ta hắn tên là Lâu Kim Ngọc.
Ta trầm mặc một lát.
“Ta tên là… Diệp Trán Xuân.”
Từ nay về sau, ta vứt bỏ họ cha, theo họ của mẫu thân.
Cái tên Cố Trán Xuân này, cứ để theo mây khói quá khứ ở lại kinh thành.
Đời này chỉ còn Diệp Trán Xuân.
Lâu Kim Ngọc dường như có uy vọng rất lớn, tất cả người trong trại đều rất sợ hắn.
Ta nghe người trong trại gọi hắn:
“Thiếu tộc trưởng.”
Ta ở trong trại làm tiên sinh dạy học.
Bọn trẻ nghe nói ta ở cùng Lâu Kim Ngọc, liền cẩn thận nhắc nhở:
“A tỷ, tỷ phải cẩn thận thiếu tộc trưởng.”
Nhưng lại không chịu nói vì sao.
Dưới sự truy hỏi hết lần này đến lần khác của ta.
Cuối cùng bọn chúng mới nói:
“Bởi vì thiếu tộc trưởng biết luyện cổ giết người.”
Ta cũng không kinh ngạc.
Lâu Kim Ngọc có một gian phòng chứa toàn những loại côn trùng kỳ lạ.
Kết hợp với lời đồn về trại Miêu, ít nhiều ta cũng đoán được.
Tối ấy về nhà, ta cố ý nhắc đến chuyện này để trêu hắn.
Lâu Kim Ngọc nghiêm túc giải thích với ta:
“Trong tộc có quy củ, không được tùy tiện hạ cổ. Hơn nữa mỗi loại cổ đều được ghi chép trong sổ, kẻ vi phạm sẽ bị trọng phạt trục xuất.”
Ta có thể cảm nhận được, Lâu Kim Ngọc không có ác ý với ta.
Thậm chí hắn còn sợ ta buồn chán, thường mang về cho ta những loài bướm hiếm thấy trên đời.
Mỗi lần ra ngoài trở về, hắn lại mang đến loài hoa ta chưa từng thấy.
“Đất Ung Châu cằn cỗi, chỉ có một loài hoa lấy trời xanh làm màn, hiên ngang cắm rễ, tên là thục quỳ.”