TA CHỈ TAY MỘT CÁI, DƯỠNG MUỘI THÀNH Y/ÊU NG/HIỆT

CHƯƠNG 11



“Người đâu, đem Lý Tích chém đầu tại chỗ.”

Sắc mặt Lý Tích đột nhiên tái nhợt, thân hình cao lớn run rẩy.

Có lẽ hắn không ngờ rằng, thân phụ ruột của hắn cũng muốn giết hắn, đến mức khi cấm vệ quân đến bắt, hắn không hề phản kháng.

12

Hoàn thủ nghi đao chém xuống cổ Lý Tích, hắn vẫn thất thần không hay biết, không ai biết khoảnh khắc ấy hắn đang nghĩ gì.

Ta búng ngón tay, keng một tiếng, nghi đao bị bắn văng ra.

“Kẻ nào giả thần giả quỷ?”

Vấn Cơ nhìn quanh bốn phía, nhưng hắn không thấy ta.

Ta rút bỏ thuật ẩn thân, cưỡi cá nổi giữa sóng dữ.

“Yêu nghiệt.”

Vấn Cơ sai cấm vệ quân bắn tên về phía ta.

Vạn tiễn cùng phát, nhưng ta chỉ nhẹ nhàng phất tay, liền thu toàn bộ mũi tên vào trong tay áo.

“Sử Quang Tiến, ngươi có biết tội không?”

“Bần tăng có tội gì? Yêu nghiệt ngươi gây họa thương sinh, bần tăng sẽ đánh ngươi xuống mười tám tầng địa ngục.”

Vấn Cơ vung thiền trượng, nhưng ta vẫn chỉ phất tay, thu luôn thiền trượng của hắn.

“Sử Quang Tiến, ngươi vì mưu hại ta mà làm phép cầu mưa, khiến hồng thủy tràn lan. Nay ta sẽ dẫn lôi kiếp, khiến ngươi hồn phi phách tán.”

Nói rồi, ta đưa tay chỉ lên trời. Một đạo sấm đỏ rực hiện ra nơi đầu ngón tay.

“Đi đi!”

Ta lại giơ tay chỉ về phía Vấn Cơ, chỉ thấy đạo sấm kia lao ra từ đầu ngón tay, tức thì tiếng sấm nổ vang, thân thể Vấn Cơ bị nổ tan thành mảnh vụn.

Mọi người trên thuyền cũng bị chấn động đến nghiêng ngả.

“Quốc sư.”

Lý Tích quỳ xuống trước mặt ta.

Một tiếng quốc sư của hắn khiến tất cả mọi người ngây như phỗng.

“Quốc… quốc sư?”

Thiên Đức đế kinh ngạc nhìn ta.

“Minh đại tiểu thư chính là quốc sư, căn bản không phải yêu nghiệt.”

Lý Tích giải thích.

“Lý Vạn Quân, ngươi có biết vì sao Đại Chu lại có kiếp nạn này không?”

Ta gọi thẳng tên húy của Thiên Đức đế.

“Không biết, xin quốc sư chỉ giáo.”

Thiên Đức đế dáng vẻ thành hoàng thành khủng.

“Mù quáng mê tín Phật môn, thiện ác không phân. Người tốt không có thiện báo, còn kẻ ác chỉ cần buông đồ đao là có thể lập địa thành Phật. Lời lẽ như vậy chính là dung túng kẻ ác, khiến kẻ ác cho rằng làm ác cũng không sao, chỉ cần buông đồ đao liền có thể chuyện lớn hóa nhỏ, khiến trong Phật môn tàng ô nạp cấu. Vạn dân tín ngưỡng bọn bại hoại, chính là nguyên nhân của kiếp hồng thủy này.”

“Quốc sư, trẫm biết sai rồi, nhất định sẽ thanh lý bại hoại trong Phật môn, trả lại sự thanh tịnh cho Phật môn.”

“Vạn vật trên đời đều có tốt xấu thiện ác. Nhất định phải thưởng thiện phạt ác, đó mới là thiên lý.”

“Đa tạ quốc sư chỉ điểm, trẫm hiểu rồi.”

Ta khẽ gật đầu, vỗ vỗ lưng cá chép đỏ bên dưới.

Chỉ thấy cá chép đỏ há miệng, hồng thủy liền hóa thành một cột nước, rót vào miệng cá chép đỏ.

Mực nước lập tức hạ xuống, trong chốc lát đã rút quá nửa, lầu các hiện ra.

Sau một chén trà, hồng thủy biến mất không thấy, mặt đất sạch sẽ khô ráo, hoàn toàn không có nửa dấu vết từng bị hồng thủy nhấn chìm.

Lý Tích không khỏi lộ vẻ sùng bái.

“Đa tạ quốc sư cứu Đại Chu.”

Thiên Đức đế vén vạt áo, cúi người hành lễ với ta.

“Phụ hoàng, mấy kẻ này âm mưu hãm hại quốc sư, nhất định không thể tha cho bọn chúng.”

Một câu của Lý Tích khiến Hối Không và mấy người kia đều quỳ xuống.

“Bệ hạ, là Minh Mị nghĩ ra chủ ý. Nàng nói để bọn thần làm phép cầu mưa, chỉ cần lượng mưa và Minh Triều… không, và lời quốc sư nói không giống nhau, chúng thần có thể định tội quốc sư.”

“Không, ta không có, ta chỉ tùy tiện nói thôi.”

Minh Mị cũng vội vàng đẩy trách nhiệm.

“Tỷ tỷ, ta thật sự không muốn hại tỷ, ta cũng bị mấy lão hòa thượng này ép buộc.”

“Minh Triều, ngươi là tỷ tỷ ruột của Mị nhi, ngươi đừng làm khó nó.”

Lúc này phụ thân vẫn còn muốn gây áp lực với ta.

Ta lạnh lùng cười. Kẻ ác độc nhất chính là ông ta.

“Minh Thế Nghị, ta chẳng qua mượn huyết mạch Minh gia để lịch kiếp nơi phàm trần. Nay đại kiếp của ta đã qua, nhân gian không còn thân duyên. Ngươi tàn hại thân nữ, cấu kết với yêu tăng, khiến hồng thủy tràn lan, sinh linh đồ thán, đáng chịu cùng tội với Vấn Cơ.”

Nói xong, ta đưa tay chỉ vào phụ thân, liền thấy phụ thân biến thành một con nhện đen.

“Minh Thế Nghị, từ nay về sau đời đời kiếp kiếp làm nhện, phải ăn hết vạn ức con muỗi mới có thể chuyển thế làm người.”

Minh Mị và Hối Không thấy vậy sợ đến liên tục dập đầu, đập đến trán chảy máu.

Chương trước Chương tiếp
Loading...