TA LÀ THIÊN KIM THẬT CỦA PHỦ THỦ PHỤ

CHƯƠNG 4



05

Đây đương nhiên không phải là ta thuận miệng nói bừa. Kiếp trước, tác giả chân chính của bài thơ này là một thư sinh túng quẫn. Tống Bảo Châu đã vung tiền mua đứt quyền để tên. Kiếp này ta đã sớm phái người đến Giang Nam, đem bài thơ đó in ấn phát tán rộng rãi, chỉ chờ hôm nay nàng ta tự mình nhảy vào hố.

Sắc mặt Hoàng hậu trầm xuống. Thái giám được phái đi dò la rất nhanh đã trở lại, trong tay quả nhiên cầm theo một cuốn tập, những câu thơ bên trên không sai một chữ.

Tống Bảo Châu triệt để hoảng sợ, hốc mắt đỏ hoe nhìn về phía Lâm thị.

Lâm thị vội vã đứng ra, ý đồ dùng thân phận trưởng bối để chèn ép người khác. Bà ấy bước đến giữa đại điện, mở miệng là đầy ắp nhân nghĩa đạo đức.

“Quận chúa mới đến kinh thành, có lẽ có chỗ không biết. Bảo Châu xưa nay thuần lương, tuyệt đối không làm ra chuyện đạo nhái. Chắc chắn là có kẻ ác ý vu oan. Quận chúa tuổi tác còn trẻ, ngàn vạn lần đừng vì sự sung sướng miệng lưỡi nhất thời, mà làm tổn thương hòa khí đôi bên.”

Bà ấy thậm chí còn tiến lên một bước, ý đồ dùng bộ mặt đạo đức giả kia để gây sức ép cho ta, trong giọng điệu mang theo vài phần ám chỉ.

“Huống hồ, Quận chúa nhìn mặt vô cùng quen thuộc. Nếu không phải biết rõ Quận chúa là nghĩa nữ của Trưởng công chúa, thần phụ thật sự suýt tưởng rằng, Quận chúa là một thân thích ở xa thất lạc nhiều năm của thần phụ. Làm người nên lưu lại một đường lui, ngày sau dễ bề gặp mặt, Quận chúa thấy sao?”

Lâm thị đang thăm dò ta, hay nói cách khác, bà ấy đang uy hiếp ta.

Ta không thể vô duyên vô cớ xuất hiện ở kinh thành, lại còn ở tại phủ Trưởng công chúa vốn đối địch với Tống gia. Nghĩ lại, e là bà ấy phần lớn đã đoán được ta trọng sinh một đời.

Nhưng vậy thì sao? Ta chằm chằm nhìn gương mặt viết đầy vẻ dối trá của bà ấy, đột nhiên bật cười thành tiếng. Ta tiến lên một bước, ép thẳng vào đôi mắt bà ấy.

“Thủ phụ phu nhân không phải là bị chứng hoang tưởng rồi chứ?”

“Bổn quận chúa chính là nghĩa nữ được đích thân Trưởng công chúa điện hạ đón về từ Giang Nam, do Thánh thượng đích thân sắc phong Chiêu Hòa Quận chúa. Phu nhân cớ sao lại ở đây lôi kéo nhận người thân thích xa xôi nào đó?”

“Ý của phu nhân là, bản thân ngài có mối quan hệ thân thích với hoàng gia sao?” Ánh mắt ta lạnh băng, không có lấy một tia độ ấm.

“Hơn nữa, giấy trắng mực đen, thiết chứng như sơn. Phu nhân không dạy dỗ nữ nhi phải thành thật giữ chữ tín, ngược lại còn dùng cái gọi là hòa khí để tô vẽ che đậy cho hành vi ăn cắp. Đây chính là gia giáo của phủ Thủ phụ sao?”

Gương mặt Lâm thị nháy mắt đỏ bừng như gan lợn. Bà ấy có nằm mơ cũng không ngờ tới, ta không những không chịu thuận theo bậc thang bà ấy đưa ra, ngược lại còn trắng trợn vả mặt bà ấy ngay trước chốn đông người.

Bà ấy há miệng, lại phát hiện bản thân căn bản vô lực phản bác. Bởi vì bất luận bà ấy thừa nhận hay phủ nhận, danh tiếng đạo nhái của Tống Bảo Châu đã bị ghim chặt.

Điều trí mạng hơn là, bà ấy không dám ở ngay giữa thanh thiên bạch nhật đông người thế này, thực sự vạch trần thân thế của ta. Thứ nhất là bà ấy không có chứng cứ, thứ hai, nếu để người ta biết được nữ nhi ruột thịt của đường đường là Thủ phụ đương triều, lại thà đi làm nghĩa nữ cho Trưởng công chúa, cũng không thèm quay về phủ Thủ phụ, thì Tống Hạc Niên sẽ bị quần chúng chê cười, thậm chí bị triều thần tấu sớ vạch tội.

Bà ấy chỉ đành sống chết nuốt xuống ngụm ác khí này.

“Là… là thần phụ giáo nữ vô phương.” Lâm thị nghiến răng nghiến lợi quỳ xuống thỉnh tội.

Tống Bảo Châu ở một bên khóc lê hoa đái vũ, mấy vị phu nhân vốn dĩ luôn ưu ái, nhìn nàng ta bằng con mắt khác, giờ phút này ánh mắt hướng về nàng ta đều ngập tràn sự khinh bỉ.

Ta nhìn bộ dạng chật vật của mẹ con họ, trong lòng lại không hề gợn sóng.

Mới bấy nhiêu đã chịu không nổi rồi sao? Mọi thứ chỉ mới bắt đầu thôi.

06

Vòng luẩn quẩn của các quý nhân trong kinh thành, xưa nay đều là nâng cao đạp thấp, ai nấy đều biết nhìn mặt gửi lời. Yến tiệc sau đó, mọi người thi nhau tâng bốc ta, các quý nữ xoay quanh ta, các vị phu nhân cũng tới bày tỏ sự quan tâm.

Trái lại, người bên cạnh Tống Bảo Châu và Lâm thị ngày càng thưa thớt. Trên mặt các nàng ta không nhịn nổi nữa, chưa kịp dùng bữa đã muốn tìm cớ rời đi.

Đáng tiếc, lời vừa ra khỏi miệng, đã bị thanh âm lành lạnh của Tiêu Minh Hoa cắt ngang.

“Thân thể không khỏe sao? Tống phu nhân và Tống cô nương trước đó đều êm đẹp, cứ cố tình đến phủ Công chúa của ta liền thân thể không khỏe. Thế nào, là không muốn nhìn thấy mặt bổn cung sao?”

Chương tiếp
Loading...