TA TRẢ HÔN ƯỚC LẠI CHO TRƯỞNG TỶ

CHƯƠNG 6



“Giang Trĩ Dung, ngươi nhớ kỹ. Hôm nay không phải ta cướp của ngươi.”

“Ta chưa từng nợ ngươi bất cứ thứ gì!”

Sắc mặt huynh trưởng đột nhiên thay đổi, lập tức đứng bật dậy:

“……Ngọc Nhuận……!”

Ta nhắm mắt, bước nhanh rời đi.

Bỏ lại sự hỗn loạn phía sau.

10.

Ra khỏi viện của mẫu thân, ta gặp phụ thân vừa vội vàng hạ triều trở về.

Vẻ mặt ông vô cùng phức tạp.

Lần đầu tiên, ông không hỏi về trưởng tỷ trước mà hỏi:

“Trĩ Dung, Tam hoàng tử đã chọn con trong yến thưởng hoa sao?”

Ta khẽ gật đầu:

“Tin tức của phụ thân quả nhiên nhanh nhạy.”

Sau khi Bùi Hoài Cẩn và trưởng tỷ vội vàng rời khỏi yến tiệc.

Ta mới biết Chu Cảnh Hòa tự xưng mới trở về kinh thành không lâu lại chính là vị Tam hoàng tử trong lời đồn.

Trước mắt tất cả mọi người, hắn mỉm cười nhìn ta, giọng nói dịu nhẹ.

“Cô nương còn nhớ nàng vẫn nợ ta một câu trả lời không?”

Hắn dừng lại, sắc mặt đột nhiên có chút ngượng ngùng.

Nhưng ánh mắt rơi xuống người ta lại nóng bỏng đến kinh người:

“Trĩ Dung cô nương, ở đây có quá nhiều người nhìn, ta không hề có ý ép buộc nàng.”

“Ta chỉ muốn nàng biết yến tuyển phi hôm nay thật ra chỉ được tổ chức vì một người.”

“…………Ta cũng chỉ đang chờ câu trả lời của người ấy mà thôi.”

Khi đó, ta có chút do dự vò khăn tay.

Trong lòng thầm nghĩ.

……Tính tình của Tam hoàng tử dường như hơi khác với tưởng tượng của ta.

Phụ thân vội vàng cắt ngang suy nghĩ của ta:

“Nếu đã như vậy, bên phía thế tử Hầu phủ……”

“Mẫu thân và huynh trưởng đã làm chủ, trả lại hôn ước cho trưởng tỷ.”

Phụ thân nhìn ta.

“Thế tử có biết chuyện không? Nếu hắn không biết……”

Ta ngắt lời ông:

“Phụ thân.”

“Hiện giờ thế tử đúng là chưa biết, nhưng đến đêm đại hôn, hắn tự nhiên sẽ biết thôi.”

Ánh mắt phụ thân rơi xuống bên má sưng đỏ của ta.

Ông im lặng rất lâu rồi nói:

“Trĩ Dung, ta biết trong lòng con có oán hận. Nhưng làm như vậy, nếu gia đình đắc tội với thế tử Hầu phủ……”

Động tác của ta khựng lại.

Trong lòng có oán hận.

Hóa ra nhiều năm như vậy, phụ thân thật sự biết trong lòng ta sẽ có oán hận.

Đón lấy ánh mắt phụ thân.

Cuối cùng ta cũng nở nụ cười đầu tiên trong ngày.

“Phụ thân.”

Ta nhẹ giọng nói:

“Người muốn đắc tội với thế tử Hầu phủ, hay muốn đắc tội với Tam hoàng tử phi?”

………

11.

Chu Cảnh Hòa vừa trở về cung đã xin thánh chỉ.

Ta âm thầm nhờ hắn kéo dài thêm một thời gian, tạm thời đừng công bố.

Tuy hắn không hiểu, nhưng vẫn đồng ý.

Hôn lễ được chuẩn bị không nhanh không chậm.

Gần đây trong phủ cũng có chuyện vui, chính là hôn sự của trưởng tỷ và Bùi Hoài Cẩn.

Bùi Hoài Cẩn vẫn chưa biết vị hôn thê đã đổi thành người khác. Những ngày qua, hắn gửi cho ta rất nhiều thư.

Chỉ là những lá thư ấy, cùng châu báu và lụa là gửi kèm.

Đều bị mẫu thân đưa vào viện của trưởng tỷ.

Vài ngày sau, ta muốn đến cửa hàng tơ lụa mua vài món đồ.

Không ngờ lại tình cờ gặp Bùi Hoài Cẩn.

Hắn vung tay chọn rất nhiều vải vóc, đám người hầu phía sau ôm đầy những gói hàng lớn nhỏ.

Nhìn thấy ta, Bùi Hoài Cẩn sửng sốt.

Thấy ta cũng đến chọn vải, chẳng biết hắn nghĩ đến điều gì mà sắc mặt bỗng đỏ lên.

Đến cây quạt xếp trong tay cũng suýt không cầm vững.

“Trĩ Dung, ta……”

Hắn tiến lại gần, ta liền lùi lại.

“Thế tử, như vậy không hợp lễ.”

Bùi Hoài Cẩn sững sờ một lát rồi lại bật cười.

Hắn khép quạt lại, chống dưới cằm, đôi mắt đào hoa tràn đầy ý cười.

“Trĩ Dung nói đúng. Hôn kỳ đã định, kiêng nhất là hỷ sự xung nhau. Trước ngày thành thân, chúng ta không nên quá thân mật.”

Ta cụp mắt, không trả lời.

Bùi Hoài Cẩn nhét một chiếc hộp gỗ vào tay ta.

Ta mở ra nhìn, bên trong là một cây trâm hoa nhung được làm thành hình hoa nhài.

Hắn im lặng rất lâu mới nói:

“Dung Dung, sau khi trở về ta đã suy nghĩ rất lâu. Ta hiểu nàng tức giận vì chuyện gì rồi.”

“Chẳng phải chỉ là một cây trâm hoa nhung quấn chỉ sao? Ta tự tay làm một cây bù cho nàng là được.”

“Sau này…… sau này nàng muốn kiểu trâm nào, ta đều có thể tìm về cho nàng. Ta sẽ không chia cho trưởng tỷ của nàng nữa. Nàng đừng giận ta nữa được không?”

Cây trâm hoa nhài được làm hơi thô.

Hai bàn tay của thế tử cũng đầy những vết thương.

Bùi Hoài Cẩn lại không hề để ý, chỉ cong môi nhìn ta.

Trong lòng ta trào lên từng tia chua xót khác thường.

Ta đột nhiên nhớ lại khi còn nhỏ, phụ thân bận rộn triều chính, mẫu thân luôn giống như nhìn một người khác xuyên qua ta, huynh trưởng cũng chưa từng lên tiếng bảo vệ ta.

Chỉ có Bùi Hoài Cẩn ở bên cạnh ta.

Chương trước Chương tiếp
Loading...