TÁM QUYỂN SỔ KHẢO HẠCH VỊ HÔN THÊ
CHƯƠNG 7
Đúng hôm đó ta vừa bị Thôi Chiêu trách mắng, trong lòng đang giận dỗi.
Chàng phái người đến đón, chỉ đón Thôi phu nhân và Thôi Thanh Hà đi.
Riêng ta bị bỏ lại, nói để ta ở trên núi tự kiểm điểm.
Đêm ấy trời rất tối, đường lại trơn…
Giờ nghĩ lại, ta vẫn thấy lạnh sống lưng.
Thôi Chiêu nhìn chân ta thất thần.
Trong giọng nói dường như có một chút run rẩy:
“Cho nên bình thường khi trời mưa, chân nàng đau không phải là giả vờ.”
Ta cụp mắt xuống.
Mỗi lần ta đau đến sắc mặt trắng bệch, chàng đều cho rằng ta lười biếng giả đáng thương, phạt càng nặng hơn.
Ta còn chưa kịp nói gì.
Bỗng một trận gió mạnh thổi đến, mưa to hắt tung cửa sổ.
Ta vội đứng dậy đi đóng.
Nhưng đầu gối đột nhiên đau nhói, ta ngã xuống đất, ghế đổ loảng xoảng một trận.
Thôi Chiêu không động đậy.
Chàng đột nhiên nhìn chằm chằm vào chân ta, mắt đỏ như sắp nhỏ máu.
Ta nhìn theo ánh mắt chàng.
Ống quần bị gai gỗ trên ghế móc rách, để lộ đầu gối.
Chính giữa đầu gối có một cái hố, lõm xuống một mảng, thịt xung quanh mọc lộn xộn dính vào nhau.
Đó chính là vết thương từ lần rơi xuống vách núi ở am ni cô.
Ta theo bản năng đưa tay che lại, tưởng chàng lại muốn trách ta không biết lễ nghi.
Nhưng chàng không làm vậy.
Chàng ngồi xổm xuống, đầu ngón tay lơ lửng trên vết sẹo ấy, run rẩy rất lâu, không dám chạm vào.
Sau đó chàng cởi áo ngoài phủ lên người ta, bế ta đến bên giường.
Mưa vẫn hắt lác đác vào phòng.
Chàng nhìn quanh một vòng:
“Tỳ nữ hầu hạ trong phòng nàng đâu?”
Ta hơi ngượng:
“Ta… không có tiền thưởng cho họ. Chỗ đại cô nương vừa hay thiếu vài người làm vườn, nên đã gọi họ qua đó…”
Sắc mặt Thôi Chiêu u ám đáng sợ.
Nhưng chàng cũng không nói gì nữa, xoay người đi đóng cửa sổ.
Cánh cửa sổ ấy đã lâu không được sửa.
Ta tìm quản sự vài lần, cũng không ai đến sửa cho ta.
Thường là ngoài trời mưa lớn, trong phòng mưa nhỏ.
Thôi Chiêu đóng mấy lần đều không đóng được.
Có lẽ không đóng được cửa sổ thật sự khiến người ta bực bội.
Người luôn bình tĩnh tự chủ như chàng vậy mà mất khống chế.
Gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, chàng đột nhiên dùng sức, cả cánh cửa sổ bị chàng giật phăng xuống.
Nước mưa lập tức xối ướt người chàng.
Chàng không tránh, cũng không quay đầu, chỉ quay lưng về phía ta, ngẩn người đứng trước cửa sổ mặc mưa dội xuống.
Bờ vai hơi run.
Qua một lúc lâu, chàng khàn giọng nói một câu:
“Ta đi tìm người đến sửa.”
Nói xong, chàng ngay cả ô cũng không cầm, cứ thế đội mưa rời đi.
Trong giọng chàng dường như có tiếng nghẹn ngào.
Chắc là mưa quá lớn, ta nghe nhầm rồi.
Không bao lâu sau, A Nguyên đã dẫn thợ đến sửa xong cửa sổ, còn đưa tới mấy tỳ nữ hầu hạ ta.
Tối đến nghe họ nói.
Hôn sự giữa chàng và Lư cô nương chẳng hiểu sao đã hủy, chàng trốn trong phòng uống rượu cả buổi chiều.
Đến lúc chạng vạng, chàng xử lý một đám lớn hạ nhân.
Kẻ bị đánh thì bị đánh, kẻ bị bán thì bị bán.
Trùng hợp là, tỳ nữ đã bỏ ta đi hầu hạ Thôi Thanh Hà, cùng ma ma quản sự ngày thường từng hà khắc với ta, đều nằm trong số đó.
Thật kỳ lạ.
May mà ngày mai đã thành thân rồi, có thể rời xa nơi này.
Nhưng còn chưa đợi đến ngày hôm sau, ngay đêm ấy ta đã bị Thôi phu nhân mời qua.
17
Vừa vào cửa, Thôi Thanh Hà đã lườm ta trước.
“Hạ tiện.”
Thôi phu nhân giữ nàng ta lại, vẫn cười dịu dàng.
“Theo lý mà nói, con đã sắp gả vào Tống gia, chuyện này không nên để chúng ta quản. Nhưng người kia cứ nhất quyết nói mình là khổ chủ của con.”
Thôi Thanh Hà lại mở miệng:
“Mẫu thân còn khách khí với nàng ta làm gì? Hồ ly tinh! Mê hoặc ca ca con đến mất trí, hôn sự với Lư gia bị hủy, trong phủ bị quậy đến long trời lở đất. Nàng ta thì hay rồi, gả đi vẻ vang như vậy, dựa vào đâu?”
Sau đó nàng ta ra hiệu bằng ánh mắt. Từ sau bình phong có một người bước ra.
Vừa thấy ta, hắn đã ngoác miệng cười hèn hạ:
“Tiểu nương tử, nàng không nhớ ta sao? Sao vừa kéo quần lên đã không nhận người rồi?”
Máu toàn thân lập tức xông thẳng lên đỉnh đầu, hai chân ta như bị đóng đinh tại chỗ, không nhúc nhích nổi.
Sao có thể không nhớ?
Đêm bị Thôi Chiêu bỏ lại ở am ni cô, ta sợ hãi vô cùng.
Khó khăn lắm mới mơ màng sắp ngủ.
Người kia liền nhào tới, giật áo ta ra.
Trong lúc giằng co, ta làm vỡ chiếc bát sứ bên giường.
Ta mò mẫm nhặt một mảnh vỡ, hung hăng đâm vào cổ hắn.