THÁI TỬ KHÔNG CẦN TA, TA LIỀN LÀM MẪU PHI CỦA HẮN

CHƯƠNG 13



Ai ngờ Kỳ Nguyệt lập tức ôm lấy cánh tay hắn:

“Không cho đi!”

“Ngũ ca ăn cơm cùng Nguyệt nhi!”

Ánh mắt ngũ hoàng tử khó xử, Nguyên Chiêu Du lại nhàn nhạt nói:

“Ở lại đi, dùng bữa xong rồi về.”

Trong bữa ăn, Nguyên Chiêu Du thuận miệng hỏi chuyện điều vận quân lương Tây Bắc, lại hỏi thêm mấy câu về sự vụ gần đây của Lễ bộ.

Vốn chỉ là tùy ý khảo giáo, ai ngờ ngũ hoàng tử đáp rất có mạch lạc.

Ngay cả vài điểm tệ hại trong đó cũng nói rõ ràng.

17

Nguyên Chiêu Du bất động thanh sắc nghe, nhưng sau khi ngũ hoàng tử lui xuống, lại lộ ý cười:

“Lâm tiệp dư đúng là nuôi được một đứa con trai tốt.”

Ta gật đầu:

“Hiền nhi làm người đoan chính có lễ, quả thật giống tính tình Lâm tỷ tỷ.”

“Bệ hạ không biết, chiếc mũ đầu hổ Kỳ Nguyệt đội trong tiệc trăm ngày năm ấy là do Lâm tỷ tỷ tự tay làm.”

“Ngay cả con hổ vải Kỳ Nguyệt ôm ngủ hồi nhỏ, cũng là nàng ấy từng đường kim mũi chỉ may ra.”

Hắn nhướng mày:

“Trẫm lại không biết nàng và Lâm tiệp dư thân thiết đến vậy.”

Ta cười nói:

“Bởi vì tính tình Lâm tỷ tỷ tốt. Ở cùng nàng ấy, vừa không cần đoán nàng ấy đang nghĩ gì, cũng không cần lo nàng ấy muốn lấy được gì từ chỗ thần thiếp.”

Mấy năm nay trong hậu cung, ai mà không có điều cầu?

Huệ phi cầu Hằng vương thượng vị, Diêu gia mưu vị trí thái tử phi và công lao phò tá tân quân.

Phi tần cầu sủng ái, triều thần cầu tiền đồ, ai ai cũng có bàn tính.

Chỉ riêng hai mẫu tử Lâm tiệp dư, giữ lấy một khoảng trời nhỏ của mình mà sống.

Ta thích qua lại với nàng, chính là đang nói với Nguyên Chiêu Du.

Ta không chen vào những chuyện nhơ bẩn kia, chỉ muốn giống Lâm tiệp dư, giữ lấy chút đất nhỏ của mình mà sống.

Thái tử chiếm danh phận, Hằng vương chiếm thánh tâm.

Cán cân này nên cân bằng thế nào.

Nguyên Chiêu Du để ý hơn bất cứ ai.

Quả nhiên, hắn nghe xong rất hài lòng.

Cô mẫu qua đời đã được ba năm, theo tổ chế phải tổ chức lớn.

Tính ngày, vừa hay vào mùa thu, Nguyên Chiêu Du liền gộp tế lễ với thu săn làm một.

Trên thánh chỉ an bài thái tử giám quốc.

Hằng vương và ngũ hoàng tử tùy giá.

Ta nghĩ, mùa thu năm nay e rằng sẽ chẳng thái bình.

18

Thoáng cái đã ba năm, lại nhắc đến cô mẫu.

Trong cung đã rất ít người khóc.

Ngay cả Nguyên Chiêu Du cũng vậy. Mấy năm đầu.

Mỗi dịp mùng một, mười lăm, hắn đều đến Phượng Nghi cung ngồi một lát.

Về sau dần dần biến thành một tháng một lần.

Rồi về sau nữa, cửa lớn Phượng Nghi cung thường đóng liền mấy tháng không mở.

Người ta cuối cùng vẫn phải đi về phía trước, đế vương càng là như vậy.

Ba năm tế hoàng hậu định vào ngày mùng chín tháng chín.

Sau tế điển, Diêu Minh Châu đang nói chuyện cùng mấy vị vương phi tông thất.

Nàng ta mặc đồ thanh nhã, cử chỉ đúng mực, tiến thoái có độ.

Nhận ra ánh mắt ta, Diêu Minh Châu từ xa hành lễ với ta.

Nụ cười ôn nhu, không chê vào đâu được.

Ta cũng khẽ gật đầu với nàng ta, như thể giữa chúng ta chưa từng có hiềm khích.

Nguyên Tu Cẩn giám quốc, theo lý mà nói, Diêu Minh Châu vốn nên ở lại Trường An.

Nay lại theo đến Bắc Uyển.

Ngoài miệng nói là thay thái tử tận hiếu.

Nhưng chỉ một tế lễ, đáng để nàng ta tốn công như vậy sao?

Cách đó không xa, nàng ta đang cười nói cùng mấy vị lão vương phi.

Lại tự tay chỉnh áo choàng cho hai vị lão thái phi trong tông thất.

Từng cử chỉ, nghiễm nhiên là dáng vẻ quốc mẫu tương lai.

Xem ra bản thân Nguyên Tu Cẩn có lẽ chẳng tiến bộ được bao nhiêu, nhưng người bên cạnh hắn.

Lại càng ngày càng thông minh.

Sau tế lễ, đội ngũ đi thẳng đến Bắc Uyển thu săn.

Ngự lâm quân nhanh chóng bày trận, vô số chó săn được thả ra.

Trong rừng núi kinh động một đàn chim bay.

Nguyên Chiêu Du xoay người lên ngựa, áo choàng đen phô hết long uy.

“Hôm nay ai săn được nhiều nhất, trẫm sẽ trọng thưởng.”

Lời vừa dứt, mọi người lập tức phấn chấn tinh thần.

“Thần tuân chỉ!”

Tiếng vó ngựa ầm ầm vang lên, vô số bóng người lao vào sâu trong rừng.

Chớp mắt đã biến mất khỏi tầm nhìn.

Nữ quyến có mặt phần lớn không biết cưỡi ngựa, mọi người lần lượt về doanh trướng.

Kỳ Nguyệt rốt cuộc còn nhỏ, ban đầu còn bám vào lan can nhìn ra ngoài.

Không bao lâu đã buồn ngủ đến dụi mắt.

Ta gọi nhũ mẫu bế con bé về ngủ.

Hôm nay Huệ phi tới đã không được khỏe, cả người uể oải, nói bệnh đau đầu tái phát, cần nghỉ ngơi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...