THÁI TỬ TỪ HÔN XONG, LẠI HỐI HẬN TRÊN SÂN MÃ CẦU

CHƯƠNG 4



Bốn mắt nhìn nhau, trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn phản chiếu dung nhan của ta.

Con ngươi hắn khẽ chuyển động, quay mặt đi chỗ khác.

Vành tai hắn hơi ửng hồng, đồng thời, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười đắc ý như một con cáo vừa đạt được mục đích:

"Nàng đã biết ta vất vả, sau này nên đối xử với ta tốt một chút."

Ta thẳng thắn hỏi:

"Thế tử muốn gì?"

Tần Tuyển nhướng mày:

"Sau này ta ra ngoài chơi, nàng phải nói đỡ cho ta vài câu trước mặt mẫu thân."

Ánh mắt ta khẽ trầm xuống.

Hắn tưởng ta không đồng ý, nhíu mày suy nghĩ xem nên "uy hiếp" ta thế nào.

Nào ngờ, ta lại mỉm cười gật đầu:

"Được chứ."

Sắc mặt Tần Tuyển bỗng ngẩn ra, nhưng đối diện với gương mặt tươi cười rạng rỡ của ta, hắn lại chẳng thốt nên lời.

Lúc đó hắn chỉ cảm thấy, nữ tử trước mặt này dịu dàng đến mức hơi quá phận rồi.

"Nàng đã biết điều như vậy, ban đêm cho nàng ngủ trên giường cũng được."

Ta bật cười.

Hóa ra hắn còn có ý định bắt ta ngủ dưới đất sao.

Thực ra không phải vậy, hắn vốn định để ta ngủ trên sập gụ.

Đêm đến, hai chiếc chăn bông tách biệt hai người chúng ta ra, ở giữa có một khoảng trống, vạch rõ ranh giới rõ ràng.

Hắn ngủ không được, cứ trằn trọc trở mình liên tục.

Ta cũng bị làm cho không ngủ nổi, bèn hỏi hắn có muốn trò chuyện một chút không.

Thế là, hắn giống như dòng lũ được mở đập, hết câu này đến câu khác tuôn ra.

Chính vào lúc này ta mới biết, thì ra hắn vốn dĩ chưa từng nghĩ đến việc cưới ta. Là Thái tử uy hiếp dụ dỗ, dùng vô số tài bảo cùng một cây trường thương thượng hạng để trao đổi, lại thêm Thành An phu nhân ép buộc, hắn mới bất đắc dĩ nhận lời.

Nói đến đây, Tần Tuyển thở dài một tiếng:

"Thái tử biểu huynh anh minh một đời, đều bị hủy hoại bởi chuyện nam nữ tình trường, thật là hồ đồ."

Ta nhìn hắn trong bóng tối.

Chàng ngày ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng, thì khác gì huynh ấy chứ.

Vừa thầm nghĩ trong lòng, bên tai liền vang lên một tiếng cười khẽ.

"Nàng có phải đang nghĩ, kẻ như ta thì có tư cách gì mà nói người khác không?"

Vành tai ta đỏ lên, mất tự nhiên đáp:

"Không... Không có."

Tần Tuyển kê hai tay sau gáy, không nói thêm gì nữa.

Ngày hôm sau, sau khi hai chúng ta thỉnh an trưởng bối xong, Tần Tuyển liền biến mất tăm mất tích.

Thành An Hầu phủ con cháu thưa thớt, dòng chính chỉ còn lại một mình Tần Tuyển.

Bá mẫu quanh năm ru rú trong phòng, không thích gặp người ngoài.

Ta ở một mình trong phủ cho đến tận chạng vạng tối.

Đến nửa đêm, Tần Tuyển mới hứng khởi bừng bừng xách theo một con cáo nhỏ đi vào.

Thần thái hắn bay bổng kể lễ chuyến đi săn đêm gặp phải con lợn rừng hung mãnh thế nào, rồi lại nói lo lắng cho huynh đệ tốt bị thương, còn bảo ngày mai sẽ đến phủ Thái tử để khoe khoang.

Lời nói đột ngột dừng lại khi hắn nhìn thấy ta đang chống cằm ngồi trên ghế, mắt khẽ nhắm.

Ta mở mắt ra.

Hắn tự biết có điềm chẳng lành.

Trong Kinh thường có chuyện trượng phu không về nhà, thê tử sẽ khóc lóc om sòm, cào đầu bứt tóc ăn vạ.

Ta gọi tên hắn.

Bước chân hắn càng nhanh hơn.

Ta muốn đuổi theo, nhưng không chú ý dưới chân nên bị vấp ngã một cái.

Vốn tưởng Tần Tuyển sẽ thừa cơ bôi mỡ vào chân mà chạy mất.

Nào ngờ, một bàn tay đột nhiên đưa ra trước mặt ta.

Giọng Tần Tuyển có chút mềm mỏng xuống:

"Ta không chạy nữa, nàng đừng đuổi theo."

Ta đặt tay lên tay hắn, đứng dậy.

"Thế tử vì sao phải chạy?"

Ánh mắt hắn nhìn vào chiếc lồng nhốt con cáo nhỏ:

"Ta tưởng nàng định mắng ta."

Ta hỏi:

"Chàng đi săn đêm, có bị thương không?"

Hắn nghếch mặt lên đầy kiêu ngạo:

"Tiểu gia đây kỵ xạ cao siêu, bất luận là người hay thú đều đừng hòng làm ta bị thương."

Ta gật đầu:

"Ta đợi ở viện tử cả đêm, không phải muốn trách cứ Thế tử, chỉ là chàng đi săn đêm không về, ta sợ chàng bị thương mà ta lại không kịp thời tới giúp."

"Ta biết Thế tử thiếu niên thích náo nhiệt, không thích sự thanh vắng, gò bó. Ta từ nhỏ cùng sư phụ sống sâu trong núi, không giỏi ăn nói, ở cùng ta, chàng nhất định sẽ cảm thấy vô vị. Chỉ là Thế tử, sau này nếu không về, có thể sai người nhắn một câu về báo bình an được không?"

Trong đầu Tần Tuyển như có tiếng nổ vang lên, hắn ngơ ngác gật đầu.

Đến khi hoàn hồn lại, ta đã xoay người rời đi.

Chương tiếp
Loading...