Thân Tình Như Dao

Chương 9



Studio đứng tên Giang Vũ Vi ăn lương khống suốt thời gian dài.

Lục Hành dùng tài khoản của tôi tải tài liệu thương mại, rồi chuyển cho công ty đối thủ để thăm dò giá.

Phương Cầm lấy danh nghĩa “chi tiêu gia đình”, vay từ công ty mấy triệu để mua nhà, mua xe, mở cửa hàng cho Giang Vũ Vi.

Giang Quốc Đống có biết không?

Biết một phần.

Phần còn lại thì giả vờ không biết.

Ông luôn cho rằng tiền có thể kiếm lại, miễn là gia đình còn nguyên vẹn.

Nhưng cuối cùng, thứ vỡ vụn lại chính là lớp vỏ mà ông cố giữ.

Ngày thứ tám, Giang Vị tổ chức đại hội cổ đông khẩn cấp.

Phóng viên vây kín dưới tòa nhà.

Giang Quốc Đống ốm một trận, trông già đi hẳn.

Phương Cầm không xuất hiện.

Nghe nói bà bị cư dân mạng chửi đến mức không dám ra ngoài.

Lục Hành có mặt.

Bộ vest trên người anh ta nhăn nhúm, quầng thâm dưới mắt rất rõ.

Công ty đã sa thải anh ta, nhà họ Lục cũng cắt đứt hợp tác với nhà họ Giang.

Thấy tôi, anh ta định tiến lại gần nhưng bị bảo vệ chặn lại.

“Giang Vãn, tôi chỉ muốn hỏi em một câu. Em thật sự chưa từng yêu tôi sao?”

Tôi nhìn anh ta.

Câu hỏi này đến quá muộn.

Muộn đến mức câu trả lời cũng trở nên rẻ rúng.

“Từng yêu.”

Ánh mắt anh ta sáng lên.

Tôi nói tiếp:

“Nhưng người từng yêu anh đó, đã bị chính tay anh giết chết rồi.”

Ánh sáng trên gương mặt anh ta tắt lịm.

“Người đứng ở đây bây giờ… là chủ nợ của anh.”

Tại đại hội cổ đông, tôi nộp toàn bộ chuỗi chứng cứ.

Giang Quốc Đống chủ động từ chức chủ tịch, phối hợp điều tra.

Các vấn đề tài chính của Phương Cầm được chuyển sang bộ phận pháp lý xử lý.

Lục Hành liên quan đến việc tiết lộ tài liệu thương mại, bị công ty khởi kiện.

Toàn bộ hợp đồng với studio của Giang Vũ Vi bị chấm dứt, quy trình truy thu chính thức bắt đầu.

Hạng mục cuối cùng trong chương trình là bầu chủ tịch mới.

Kết quả công bố.

Giang Vãn — toàn phiếu thông qua.

Tôi ngồi ở vị trí chủ tọa, nhìn những người từng gọi tôi là “cô con gái lớn giỏi giang của nhà họ Giang” cúi đầu, đổi giọng thành “Chủ tịch Giang”.

Tôi không thấy hả hê.

Chỉ cảm thấy mọi thứ cuối cùng cũng đã được dọn sạch.

Sau khi họp xong, dì Triệu đuổi theo tôi.

Dì đưa lại lá thư của bà nội.

“Hôm đó con chưa đọc hết.”

Tôi mở thư ra.

Chữ của bà run nhẹ, nhưng từng nét vẫn rất chỉnh tề.

Vãn Vãn:

Nếu con đọc được lá thư này, có nghĩa là điều bà lo lắng nhất vẫn đã xảy ra.

Đừng trách bản thân vì không tỉnh táo sớm hơn.

Khó khăn nhất của con người không phải là nhìn ra người khác xấu.

Mà là thừa nhận rằng người mình luôn yêu thương… thực ra không yêu mình nhiều đến vậy.

Bà biết con mềm lòng.

Nhưng sự mềm lòng phải dành cho người xứng đáng.

Những thứ của nhà họ Giang, bà để lại cho con, không phải để con làm trâu làm ngựa cho họ.

Mà là để nếu một ngày con bị đuổi ra khỏi nhà, con vẫn còn đường mà đi.

Nhớ kỹ — ai bắt con xin lỗi vì chuyện con không sai, người đó không xứng đứng trước mặt con.

Nước mắt tôi rơi xuống tờ giấy.

Chu Nghiên đứng phía sau, không lên tiếng.

Tôi gấp thư lại, đặt vào túi áo sát ngực.

“Chu Nghiên.”

“Ừ.”

“Tôi muốn đi thăm bà nội.”

“Tôi đưa cô đi.”

Nghĩa trang nằm ở phía tây thành phố.

Gió thổi rất mạnh.

Tôi đặt một bó cúc trắng trước mộ.

Bà nội trong ảnh vẫn cười hiền từ.

Tôi ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng lau lớp bụi trên bia.

“Bà nội, con không xin lỗi.”

Gió lướt qua tán cây, lá khẽ xào xạc.

Như thể bà đang đưa tay xoa đầu tôi.

Tôi ở trước mộ rất lâu.

Khi xuống núi, Chu Nghiên bỗng hỏi tôi:

“Sau này có kế hoạch gì?”

Tôi nói:

“Trước tiên cứu Giang Vị, sau đó kiện hết những người nợ tôi.”

“Còn phương diện cá nhân?”

Tôi nhìn anh.

“Luật sư Chu, chuyện này cũng thuộc phạm vi tư vấn à?”

Ánh mắt anh hơi động.

“Thuộc phạm vi theo đuổi.”

Bước chân tôi khựng lại.

Anh đứng ở bậc thềm phía dưới, ngẩng đầu nhìn tôi.

“Giang Vãn, tôi không vội.”

“Cô có thể từ từ.”

“Nhưng sau này nếu lại có dao, đừng một mình chắn nữa.”

Tôi nhìn anh, bỗng nhớ đến cậu thiếu niên đưa tôi cây bút ngoài phòng thi năm lớp mười hai.

Khi đó trong đầu tôi chỉ toàn là thi hỏng thì phải làm sao.

Anh lại nói, thi trước đã.

Rất nhiều năm sau đó, tôi cũng luôn sống như vậy.

Cố chống trước.

Giải quyết trước.

Đừng khóc trước.

Đừng ngã trước.

Nhưng hóa ra, con người không nhất thiết phải một mình chống đến cuối.

Tôi bước xuống bậc thềm, đứng trước mặt anh.

“Chu Nghiên, bây giờ tôi không biết tin người lắm.”

Anh nói:

“Vậy trước tiên tin chứng cứ.”

Tôi cười.

“Chứng cứ gì?”

Anh lấy từ trong túi ra một nắp bút cũ.

Màu xanh lam, viền đã mòn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...