TIỂU CÔNG CHÚA LÃNH CUNG NGỬI THẤY LÒNG NGƯỜI

CHƯƠNG 4



Ta nhất định phải chữa khỏi bệnh đắng của ngài, để ngài ngày nào cũng ngọt ngào.

**6**

Hôm nay, phụ hoàng dắt ta đi dạo chăn vịt trên cung đạo.

Ánh nắng mùa xuân hắt lên người ấm áp dễ chịu.

Mùi đắng trên người ngài nhạt đến mức gần như không ngửi thấy nữa, xen lẫn mùi đàn hương thoang thoảng rất thơm.

Đột nhiên, một mùi thối hoắc hung hăng xộc thẳng vào mũi, còn thối hơn cả Quý phi nương nương, hun đến mức gai ốc khắp người ta nổi rần rần.

Ta sợ hãi lập tức nắm chặt lấy tay áo ngài, giọng run lẩy bẩy:

“Cha! Có người xấu! Mau tránh ra!”

Lời ta vừa dứt, mấy bóng đen từ sau hàng cột lao vút ra.

Bọn chúng dọa bầy vịt của ta chạy tứ tán, loạn hết cả đội hình.

Có một kẻ vác đao lao thẳng về phía phụ hoàng.

Đầu óc ta trống rỗng, liền ném luôn chiếc đùi gà đang cắn dở trên tay vào mặt kẻ thối hoắc kia.

Ngay giây phút hắn né tránh, phụ hoàng chớp thời cơ rút bội kiếm, kiếm quang lóe lên, vung đao dứt khoát, tên thích khách lập tức ngã gục.

Máu bắn đầy đất, nhuộm đỏ cả phiến đá xanh.

Nhìn thấy vũng máu đỏ tươi, ta sợ quá “oé” lên khóc nức nở ngay tại chỗ.

Phụ hoàng đưa tay che mắt ta lại, hơi ấm từ lòng bàn tay ngài bao trùm lấy mí mắt ta, che đi màu đỏ chói mắt.

“A Hà, đừng nhìn.”

Chỉ chốc lát sau, đám thích khách còn lại đã bị hộ vệ tóm gọn toàn bộ.

Cung đạo lộn xộn ngổn ngang, mùi máu tanh hòa lẫn với mùi thối trên người thích khách khiến người ta buồn nôn.

Ngài cúi người bế thốc ta vào lòng, bàn tay to lớn nhẹ nhàng vỗ về lưng ta.

“A Hà, không sao rồi, đừng sợ, có cha ở đây.”

Ta vùi đầu vào ngực ngài khóc rất lâu, bàn tay nhỏ bé vẫn túm chặt lấy long bào của ngài không buông, nước mắt nước mũi tèm lem đầy áo.

Khóc mãi khóc mãi, ta nhìn thấy trên tay ngài có máu.

Phụ hoàng bị thương rồi.

Chắc chắn là vì bảo vệ ta nên ngài mới bị chém trúng.

Trong lòng ta vừa áy náy vừa sợ hãi, sụt sùi nâng tay ngài lên, nhẹ nhàng thổi thổi vào vết thương giống hệt như nương vẫn dỗ ta lúc bình thường.

“Phù phù~ phù một cái là hết đau ngay.”

“Lúc A Hà bị thương, nương cũng thổi cho A Hà như vậy, thổi xong là không thấy đau nữa.”

Thị vệ bước đến bên cạnh, cúi người thì thầm vào tai ngài, ta chỉ loáng thoáng nghe được ba chữ “Nhị hoàng tử”.

Mùi đắng trên người ngài vừa mới nhạt đi, giờ lại từng chút từng chút nồng nặc trở lại.

Ta luống cuống cả tay chân, lập tức móc viên kẹo mạch nha giấu trong ngực ra, nhét hết viên này đến viên khác vào tay ngài.

“Cha ăn kẹo đi, ăn kẹo sẽ không đắng nữa. Ăn kẹo rồi, vết thương sẽ không đau.”

Phụ hoàng vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười:

“A Hà, đây không phải máu của cha.”

Ta ôm lấy tay ngài, nhỏ giọng hứa hẹn, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng nghiêm túc:

“Nương biết làm bánh hoa quế, vừa ngọt vừa dẻo, ăn ngon lắm. Ăn xong sẽ không đắng chút nào nữa. Hôm nào ta bảo nương làm thật nhiều thật nhiều, ta mang đến cho cha, để cha ngày nào cũng được ăn.”

Phụ hoàng vòng tay ôm ta chặt hơn.

Ngài ghé sát tai ta nói:

“Con cái của trẫm mỗi đứa một tâm tư, chỉ có A Hà là sợ trẫm đau.”

Ta giãy giụa chui ra khỏi vòng tay ngài.

“Cha, bầy vịt của ta!!!”

Đám cung nhân vội vã chạy đi tìm vịt giúp ta, tìm mất mấy canh giờ mới gom đủ mười sáu con vịt con.

**7**

Tối hôm đó, phụ hoàng thế mà lại tự mình đến tẩm cung của nương.

Ngài thật là nóng vội.

Ta còn chưa kịp nói chuyện làm bánh hoa quế với nương cơ mà.

Nhưng nương có vẻ rất vui.

Đích thân xuống bếp làm một bàn thức ăn.

Phụ hoàng ngồi ăn lặng lẽ, thế mà ăn sạch bong cả một bát cháo kê.

Hóa ra chuyện phụ hoàng thường ngày không thích ăn cơm chỉ là giả, đến chỗ nương cũng biến thành con mèo tham ăn.

Lúc ngài ra về, ta sực nhớ tới chuyện bánh hoa quế.

Ta cho mấy miếng bánh vân đào nương vừa làm xong vào hộp, nhét vào tay ngài:

“Cha, nương chưa kịp làm bánh hoa quế. Bánh vân đào này cũng ngọt lắm, cha cầm về ăn trước đi. Đợi ngày mai, ta nhất định sẽ bảo nương làm bánh hoa quế mềm nhất, thơm nhất cho cha.”

“Được, cha sẽ chờ bánh hoa quế của A Hà.”

Kể từ đó, số lần phụ hoàng đến viện của nương ngày một nhiều hơn.

Có lúc ngài vừa hạ triều đã tới, ngắm nhìn ta ngồi xổm trong viện cho gà ăn, chăn vịt.

Ngài thường chẳng nói câu nào, chỉ đứng lặng lẽ một bên nhìn ta.

Có lúc ngài mang theo một gói mứt ngọt ta thích, hay một xiên kẹo hồ lô, rồi nhìn ta nhai đến mức phồng cả hai má.

Có lúc ngài lại chơi trốn tìm với ta. Ngài to lớn như vậy, núp sau gốc cây kiểu gì cũng thò vạt áo ra ngoài, ta tìm một cái là ra ngay.

Ban đêm, ngài thường ngủ lại ở phòng nương.

Ta muốn ngủ cùng bọn họ nhưng ma ma không cho, cứ kéo ta về phòng riêng, bảo là họ đang bận tìm đệ đệ nhỏ cho ta.

Ta thường nghe thấy tiếng nương khẽ rên rỉ đầy nhẫn nhịn ở trong phòng.

Phụ hoàng cũng lên tiếng cổ vũ:

“Nương tử, ngoan, thêm một lần nữa.”

Chiếc giường cứ kêu cọt kẹt cọt kẹt.

Ma ma lại sai người đun nước, hết chậu này đến chậu khác bưng vào phòng.

Bọn họ chắc là đổ nhiều mồ hôi lắm, việc tìm đệ đệ nhỏ ắt hẳn là một công việc rất cực nhọc.

Ta nằm ườn trên giường, nghiêng đầu suy nghĩ.

Ta cũng đâu phải nhất định cần đệ đệ đâu.

Nương mỗi ngày còn phải làm bánh hoa quế nữa, mệt mỏi lắm rồi.

Ngày mai ta phải bảo phụ hoàng đến tìm đệ đệ cùng vị nương nương ở thiên điện thôi, nương ta cũng phải được nghỉ ngơi vài hôm chứ.

**8**

Hôm nay, ta ôm hộp bánh hoa quế vừa chưng xong, nhảy chân sáo chạy về phía ngự thư phòng.

Trong bụng đang nhẩm tính lát nữa phải bàn bạc chuyện tìm đệ đệ với ngài, bảo ngài đừng làm nương mệt mỏi nữa.

Nương đi lại phải đưa tay đỡ eo rồi kìa!

Chương trước Chương tiếp
Loading...