TÔI ĐỂ MẮT TỚI BẠN TRAI CŨ CỦA HOA KHÔI

CHƯƠNG 4



Tôi nhìn bọn họ.

Quản lý Trương nhíu mày.

“Đề xuất này là do Lâm Kiều đưa ra.”

Thẩm Minh Châu nói: “Cháu không hề phủ nhận công sức của bạn ấy. Chỉ là bạn ấy không giỏi giao tiếp đối ngoại, lỡ làm hỏng việc tốt thì sao?”

Ngụy Thừa nhìn tôi:

“Bạn Lâm, bạn có thể tham gia vào nhóm dự án của chúng tôi, phụ trách việc ghi chép sổ sách cơ bản.”

Ghi chép cơ bản.

Tức là công việc mệt mỏi nhất, mờ nhạt nhất, và cuối cùng sẽ chẳng có tên ai nhắc đến.

Những lời sáo rỗng này tôi nghe quá nhiều rồi.

Lục Cẩn Ngôn đặt cốc nước xuống.

“Cô ấy đưa ra đề xuất, tại sao lại phải để các cậu đứng mũi chịu sào?”

Ngụy Thừa mỉm cười:

“Cẩn Ngôn, cậu đừng đem chuyện tư thù cá nhân vào công việc chung.”

Thẩm Minh Châu khẽ thở dài:

“Lâm Kiều, mình biết cậu muốn chứng tỏ bản thân, nhưng dự án của trường không phải trò đùa. Nếu cậu thực sự muốn tốt cho các bạn sinh viên thì đừng tranh cái danh này.”

Cô ta nhấn mạnh chữ “tranh”.

Thầy Hậu cần có vẻ do dự.

Hội sinh viên đúng là dễ điều động nhân lực hơn thật.

Tôi nhìn tờ đơn xin trợ cấp tiền ăn trên bàn.

Nếu giao việc này ra, tôi vẫn sẽ nhận được một chút trợ cấp.

Nếu tranh giành, có thể tôi sẽ mất trắng.

Thẩm Minh Châu biết tôi thiếu tiền.

Cô ta cũng biết tôi sợ mất cơ hội nhất.

Cô ta hạ giọng:

“Mày cầm thẻ cơm còn chưa đủ sao? Cả dự án của tao mày cũng muốn cướp?”

Tôi ngẩng đầu lên:

“Đây là dự án của tôi.”

Cô ta bật cười:

“Mày có bằng chứng không?”

Tôi rút xấp giấy viết tay từ trong cặp ra.

Góc giấy đã bị sờn rách, trên đó còn lốm đốm vết dầu mỡ.

“Tôi có.”

Ngụy Thừa cầm lên lật xem vài trang:

“Giấy viết tay không chứng minh được thời gian.”

Lục Cẩn Ngôn nói: “Trong giờ học cả lớp đều nghe thấy rồi.”

Ngụy Thừa nhún vai:

“Thuyết trình trên lớp và phương án dự án là hai chuyện khác nhau.”

Có tiếng bước chân ngoài cửa.

Cố vấn học tập bước vào.

Cô nhìn tôi một cái, nét mặt hơi gượng gạo.

 

“Lâm Kiều, nội dung em trình bày sáng nay, cô đã gửi vào nhóm làm việc của khoa rồi. Khoa thấy rất khả thi, muốn để bạn Thẩm Minh Châu đại diện khoa đứng ra báo cáo.”

Tôi nghe thấy tiếng ghế của Lục Cẩn Ngôn cọ mạnh xuống sàn.

Thẩm Minh Châu cúi đầu chỉnh lại đuôi váy.

“Thưa cô, em sẽ chuẩn bị thật tốt.”

Tôi hỏi cố vấn: “Tại sao lại là cậu ấy?”

Cố vấn đáp: “Hình ảnh của Minh Châu tốt, khả năng diễn đạt lưu loát. Em chịu trách nhiệm tổng hợp tài liệu, cũng là cống hiến cho khoa mà.”

Cống hiến giống nhau sao?

Tôi viết phương án, Thẩm Minh Châu lên sân khấu tỏa sáng.

Giải pháp tôi nghĩ ra từ những cơn đói bụng, lại biến thành sự lương thiện và năng lực của cô ta.

Tôi nhìn chằm chằm vào tờ đơn xin trợ cấp.

Trên đó mục trợ cấp cho tình nguyện viên ghi rõ: mỗi ngày ba mươi tệ.

Tôi vươn tay lấy lại tờ đơn.

“Em không tổng hợp tài liệu.”

Cố vấn nhíu mày:

“Lâm Kiều, em đừng có cứng đầu.”

Tôi nhét xấp giấy viết tay lại vào cặp.

“Ai báo cáo, người đó tự tổng hợp.”

Nụ cười của Thẩm Minh Châu tắt ngấm:

“Mày muốn phá hỏng dự án thử nghiệm này sao?”

Tôi khoác cặp lên vai:

“Không phải tôi phá. Là cô chỉ muốn đứng dưới ánh đèn sân khấu, chứ không muốn ngồi xổm trước quầy đếm thức ăn thừa.”

***

Tối hôm đó, nhóm chat lớp nổ tung.

Cố vấn thông báo, dự án thử nghiệm ‘Bữa ăn bình dân’ sẽ do Thẩm Minh Châu dẫn dắt, bạn Lâm Kiều vì lý do cá nhân nên rút lui.

Bốn chữ “lý do cá nhân”, chẳng khác nào trút hết gánh tội lỗi lên đầu tôi.

Thẩm Minh Châu đăng một đoạn tin nhắn dài.

“Cảm ơn sự tin tưởng của thầy cô, mình sẽ hoàn thiện những ý tưởng ban đầu của bạn Lâm Kiều thật tốt. Mình cũng mong các bạn đừng hiểu lầm Lâm Kiều, có thể bạn ấy chỉ đang gặp áp lực quá lớn.”

Cô ta càng tỏ ra hiểu chuyện bao nhiêu, những bình luận chửi rủa tôi lại càng khó nghe bấy nhiêu.

Có người bảo tôi hẹp hòi.

Có người nói sinh viên nghèo đúng là không thể chịu đựng nổi khi thấy người khác hơn mình.

Hàn Tiếu nhắn tin riêng cho tôi:

“Lâm Kiều, hay là cậu cứ xin lỗi một câu đi. Dự án này nếu thành công thì cậu cũng được thơm lây mà.”

Tôi hỏi: “Tên tôi có được ghi trên đó không?”

Hàn Tiếu không trả lời.

Nửa tiếng sau, Lục Cẩn Ngôn gọi điện cho tôi.

Tôi đang đứng ở cửa sau nhà ăn, trên tay xách hai cái bánh bao dì bếp chừa lại cho tôi.

Anh hỏi: “Cậu đang ở đâu?”

“Nhà ăn.”

“Tôi đến tìm cậu.”

Lúc anh đến, tôi đang nhét bánh bao vào túi nilon.

Dì Trương trong quầy thở dài:

“Kiều Kiều, đừng buồn. Dì biết ý tưởng đó là do cháu nghĩ ra.”

Tôi mỉm cười:

“Biết cũng đâu mài ra ăn được hả dì.”

Lục Cẩn Ngôn cởi áo khoác ngoài khoác lên vai tôi.

“Tôi đi tìm cố vấn.”

Tôi ngăn lại: “Không cần đâu.”

“Bọn họ bắt nạt cậu.”

“Bọn họ đâu phải bắt nạt tôi lần đầu.”

Nói xong câu này, chính tôi lại là người câm lặng.

Lục Cẩn Ngôn cũng im lặng.

Tôi đưa cho anh một cái bánh bao.

“Ăn không?”

Anh nhận lấy, cắn một miếng.

Bánh bao hơi cứng, anh phải nhai rất mạnh.

“Không ngon.”

“Sáng mai hấp lại là mềm ngay.”

Anh nhìn tôi:

“Lâm Kiều, sao cậu lại giỏi chịu đựng như vậy?”

Tôi buộc chặt miệng túi lại:

“Không nhịn thì lấy đâu ra cơm mà ăn.”

Anh nhét lại cái bánh bao vào túi.

“Sau này có tôi rồi.”

Tôi ngước mắt nhìn anh.

Câu nói này của anh có vẻ rất nghiêm túc.

Nhưng tôi sợ nhất là sự nghiêm túc.

“Nghiêm túc” là thứ quá xa xỉ với người nghèo. Khi nó đến, nó giống như một bữa cơm nóng hổi, nhưng khi nó đi, nó lại biến thành một đống nợ nần.

Tôi hỏi: “Còn sau bảy ngày thì sao?”

Lục Cẩn Ngôn không trả lời ngay.

Tôi mỉm cười:

“Cậu xem, cậu cũng không biết.”

Điện thoại của anh reo lên.

Trên màn hình hiện tên Thẩm Minh Châu.

Anh bấm tắt.

Rất nhanh, cuộc gọi thứ hai lại đến.

Anh tiếp tục tắt.

Chương tiếp
Loading...