TÔI HỦY ỦY QUYỀN NGAY TẠI LỄ TRAO GIẢI

CHƯƠNG 10



Mẹ há miệng.

Bà không nhớ.

Thẩm Thính Tuyết không ăn được gì, sợ cái gì, mấy tuổi bị tim đập nhanh lần đầu, ngày nào phỏng vấn tiến sĩ, bà đều nhớ rõ mồn một.

Tôi ba năm ngủ lại phòng thí nghiệm, đau dạ dày đến mức ngồi xổm ngoài hành lang, bà chỉ nói: “Đừng có giả vờ đáng thương, Thính Tuyết còn vất vả hơn mày nhiều.”

Tôi đẩy chiếc cà mèn trả lại.

“Đem về đi.”

Nước mắt mẹ rơi lã chã: “Nam Chi, sao con lại trở nên như thế này? Bố mẹ nuôi con khôn lớn, con thật sự định lôi cả bố mẹ ruột ra tòa sao?”

“Không phải bố mẹ ruột.”

Mặt bà cứng đờ.

Tôi bình thản nói: “Con mới là con ruột của hai người, Thẩm Thính Tuyết là con nuôi. Hai người thiên vị đến mức quên luôn cả chuyện này rồi.”

Bố tôi tức giận: “Mày nhất định phải tranh giành mấy chuyện nhỏ nhặt này à?”

“Chuyện nhỏ?”

Tôi đặt một tập hồ sơ tài chính ra trước mặt ông ta.

“Công ty liên kết của nhà họ Thẩm nhận ba khoản phí tư vấn từ Quỹ Lục thị, tổng cộng bốn triệu tám trăm nghìn tệ. Ngày thứ hai sau khi nhận tiền, hồ sơ của Thẩm Thính Tuyết hoàn tất việc đổi tên. Ngày khoản tiền thứ ba đổ về, hai người bắt con ký tờ giấy xác nhận ủy quyền tạm thời.”

Sắc mặt bố tôi đại biến.

Mẹ tôi buột miệng nói theo bản năng: “Số tiền đó là để sau này lo chữa bệnh và cho Thính Tuyết học lên cao mà!”

Nói xong, chính bà cũng đứng hình.

Tôi nhìn bà.

“Cho nên, hai người đều biết.”

Bà hoảng hốt xua tay: “Không, ý mẹ không phải vậy. Nam Chi, con nghe mẹ giải thích, từ nhỏ Thính Tuyết đã không có cảm giác an toàn, bố mẹ chỉ muốn tạo cho nó thêm một chút bảo đảm thôi. Con giỏi giang như vậy, sau này con cái gì cũng sẽ có mà.”

Lại là câu nói này.

Sau này tôi cái gì cũng sẽ có.

Nên bây giờ có thể không cần chia cho tôi.

Tôi thu lại tập tài liệu trên bàn.

“Luật sư Triệu đã khởi kiện công ty liên kết của nhà họ Thẩm, đòi lại khoản lợi nhuận bất hợp pháp. Hai người có thể thuê luật sư.”

Mẹ tôi lao tới định nắm lấy tôi.

“Nam Chi, mẹ xin con! Thính Tuyết không thể mất tư cách tiến sĩ được, công ty của bố con cũng không thể bị điều tra. Chúng ta là người một nhà mà!”

Tôi lách người né tránh.

Bà chụp hụt, suýt ngã nhào.

Bố tôi đỡ lấy bà, cuối cùng cũng lộ ra vẻ hận thù.

“Biết mày máu lạnh thế này, năm xưa không nên đón mày về!”

Tôi mỉm cười.

 

“Tôi sinh ra ngay tại bệnh viện nhà họ Thẩm cơ mà. Người các người đón về, là Thẩm Thính Tuyết.”

Bố tôi nghẹn họng.

Tôi bước ra cửa, gọi bảo vệ.

“Từ nay về sau, người nhà họ Thẩm nếu không có lịch hẹn, tuyệt đối không được phép vào khu vực phòng thí nghiệm.”

Mẹ tôi khóc lóc gọi tên tôi.

Tôi không quay đầu lại.

Giây phút cánh cửa đóng sầm, hành lang lập tức chìm vào yên lặng.

Tôi cúi đầu nhìn vết hằn đỏ mờ mờ dưới lớp băng cá nhân trên cổ tay.

Vết thương này sẽ không lành ngay được.

Nhưng nó đã không còn là bằng chứng định tội mà họ trao cho tôi nữa.

Nó là bàn tay đã tự mình đóng sập cánh cửa lại.

Buổi điều trần của Thẩm Thính Tuyết diễn ra vào một tuần sau đó.

Địa điểm là phòng họp của Hội đồng Học thuật nhà trường.

Cô ta ngồi ở ghế bị chất vấn, mặc áo sơ mi trắng, buộc tóc thấp, trông gầy đi một vòng so với đêm trao giải.

Vừa thấy tôi, cô ta đã rơi nước mắt.

“Chị ơi, em biết lỗi rồi.”

Trong phòng có các ủy viên học thuật, tổ điều tra, luật sư và thư ký ghi chép.

Cô ta không dám kêu đau tim nữa.

Vì hồ sơ y tế đã chứng minh đêm đó cô ta không hề bị bệnh tim cấp tính.

Cô ta cũng không dám lôi cái cớ “chỉ là giữ hộ” ra nữa.

Vì hai bộ nhật ký trong máy tính của cô ta, dữ liệu xuất ra ổ cứng đám mây, cùng camera quay lại cảnh dùng thẻ của Lục Cảnh Hành đã tạo thành một chuỗi bằng chứng khép kín.

Cô ta chỉ còn cách thu mình lại thành một kẻ đáng thương bị xúi giục.

“Là do em quá muốn chứng tỏ bản thân. Ở nhà họ Thẩm em luôn sợ hãi, sợ chị không thích em, sợ bố mẹ gửi em đi. Anh Cảnh Hành bảo dự án cần được đóng gói lại, em cứ tưởng chỉ là thay đổi cách diễn đạt thôi, không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến thế.”

Luật sư của Lục Cảnh Hành lập tức phản bác: “Phản đối. Lời khai của cô Thẩm Thính Tuyết liên quan đến thân chủ của tôi, và không có bằng chứng nào cho thấy anh Lục Cảnh Hành xúi giục cô ấy làm giả hồ sơ thí nghiệm.”

Thẩm Thính Tuyết ngước lên nhìn.

Ánh mắt ấy sắc như dao.

Trước đây cô ta từng ỷ lại Lục Cảnh Hành bao nhiêu, thì bây giờ hận anh ta bấy nhiêu.

Ủy viên học thuật hỏi: “Cô có thừa nhận rằng, phần mô tả về mô hình thuật toán cốt lõi ban đầu trong hồ sơ đăng ký không khớp với ghi chép thí nghiệm gốc không?”

Thẩm Thính Tuyết cắn môi.

“Em thừa nhận cách mô tả đó không chặt chẽ.”

“Cô có thừa nhận rằng, cô đã sao chép dữ liệu huấn luyện mô hình của Thẩm Nam Chi khi chưa được sự cho phép không?”

“Em… em tưởng tài liệu của nhóm thì có thể dùng chung.”

“Cô có thừa nhận rằng, trong các báo cáo giai đoạn nghiên cứu sinh Tiến sĩ của mình, cô đã sử dụng dữ liệu chưa công bố của Thẩm Nam Chi không?”

Thẩm Thính Tuyết bắt đầu run lẩy bẩy.

Đây mới là điều cô ta sợ nhất.

Chương trước Chương tiếp
Loading...