TÔI KHÔNG CẦN GIA ĐÌNH NÀY NỮA RỒI
CHƯƠNG 15
Đứng trước cánh cửa bị tạt sơn đỏ, mùi hóa chất nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Tôi cắm chìa khóa, xoay nhẹ.
Cửa mở ra.
Bên trong… tan hoang.
Đồ đạc bị lật tung, quần áo, sách vở, giấy tờ vứt khắp nơi, như vừa bị cướp sạch.
Tim tôi lạnh dần.
Tôi bước vào phòng ngủ.
Ngăn kéo nơi tôi giấu cuốn sổ… bị cạy phá, trống trơn.
Cuốn sổ đó, vũ khí duy nhất của tôi… biến mất.
Tôi đứng giữa căn phòng hỗn độn.
Không giận.
Không sợ.
Chỉ còn lại… mệt mỏi và chán ghét đến tận xương.
Cái gọi là “gia đình” đó, giống như một vết thương đang mưng mủ, hết lần này đến lần khác muốn kéo tôi quay lại bùn lầy.
Đủ rồi.
Thật sự đủ rồi.
Tôi lấy điện thoại.
Mở một số đã lưu rất lâu, nhưng chưa từng nghĩ sẽ gọi.
Tôi bấm gọi.
Chuông reo ba lần.
Có người bắt máy.
“Alo, luật sư Lưu phải không?”
“Tôi là Hứa Thấm.”
“Tôi quyết định rồi.”
“Tôi sẽ kiện toàn bộ gia đình mình.”
20 Phán Xét
Luật sư Lưu là người tôi từng được giới thiệu khi đi tư vấn trước đó, một luật sư chuyên về gia đình nổi tiếng trong thành phố, nổi tiếng vì cách làm việc sắc bén và tư duy cực kỳ chặt chẽ.
Nghe xong toàn bộ câu chuyện của tôi, cùng tất cả bằng chứng tôi đưa ra — sao kê ngân hàng, ghi âm cuộc gọi, video camera trước công ty, biên bản công an — phía bên kia im lặng rất lâu.
“Hứa Thấm.”
Cuối cùng ông mở lời, giọng không giấu nổi sự hứng thú, giống như một thợ săn vừa nhìn thấy con mồi hoàn hảo.
“Vụ này, nếu làm chuẩn…”
“Sẽ trở thành một án lệ cực kỳ điển hình.”
“Tôi chỉ có một yêu cầu.”
Tôi nói.
“Tôi muốn họ…”
“Trả đủ.”
“Trả hết.”
“Cho tất cả những gì họ đã làm với tôi.”
“Bằng cái giá nặng nhất.”
“Tôi hiểu.”
Luật sư Lưu đáp.
“Cô không cần tiền.”
“Cô cần một bản án.”
Đúng.
Một bản án.
Một phiên xét xử… công khai.
Tôi muốn lột sạch tất cả những thứ họ giấu sau hai chữ “gia đình”.
Tự tư.
Tham lam.
Lạnh lẽo.
Độc ác.
Phơi ra hết dưới ánh sáng.
Một tháng sau đó.
Tôi rời khỏi căn phòng trọ.
Chuyển vào căn hộ dịch vụ.
Toàn bộ thời gian… dành cho công việc và thu thập chứng cứ.
Bước đầu tiên.
Là phá vỡ liên minh.
Quân bài đầu tiên… đánh vào Dương Lệ.
Một phong thư luật sư.
Gửi thẳng về nhà họ.
Nội dung rất đơn giản.
Yêu cầu Từ Dương trả lại bảy mươi vạn đã chuyển trái phép.
Nếu không… sẽ khởi kiện.
Với danh nghĩa đại diện cho Lưu Ngọc Trân.
Một nước đi.
Đủ để làm họ tự cắn nhau.
Dương Lệ sụp đổ.
Cầm thư.
Cãi nhau dữ dội với Từ Dương.
Khi biết hắn tái nghiện cờ bạc.
Nợ ba trăm nghìn.
Thậm chí kéo đám đòi nợ đến tìm tôi.
Giấc mộng của bà ta… vỡ vụn.
“Du học quý tộc”… chỉ là ảo tưởng.
Bao nhiêu năm đầu tư… thành con số không.
Bà ta lựa chọn.
Phản bội.
Dẫn theo Từ Tĩnh.
Tìm đến luật sư Lưu.
Tự nguyện làm nhân chứng.
Giao ra toàn bộ chứng từ chuyển khoản bảy mươi vạn.
Và… một thứ còn nguy hiểm hơn.
Một cây bút ghi âm.
Thứ bà ta âm thầm giữ để tự bảo vệ.
Trong đó có tất cả.
Lưu Ngọc Trân chửi rủa tôi.
Tính cách vắt kiệt từng đồng của tôi.
Từ Dương tính toán rút ruột gia đình.
Oán trách cha mẹ nhưng vẫn lợi dụng.
Thậm chí cả bà nội…
Khi còn tỉnh táo.
Ra lệnh rõ ràng.
Tiền… phải để lại cho cháu trai.
Không ai khác.
Bản ghi âm đó.
Chính là nhát chém cuối cùng.
Ngày mở phiên tòa.
Tôi ngồi ở nguyên đơn.
Bên bị cáo.
Một hàng người.
Từ Vệ Quốc.
Lưu Ngọc Trân.
Từ Dương.
Cả bà nội.
Không ai còn chút sức sống.
Luật sư Lưu đứng lên.
Giọng bình tĩnh.
Rõ ràng.
Đưa ra yêu cầu.
Thứ nhất.
Chấm dứt toàn bộ nghĩa vụ gia đình.
Tôi đưa ra bằng chứng.
Khi tôi bệnh nặng.
Họ từ chối trả tiền chữa trị.
Không làm tròn nghĩa vụ nuôi dưỡng.
Vậy tôi… không cần nghĩa vụ phụng dưỡng.
Thứ hai.
Yêu cầu Từ Dương bồi thường.
Cả tiền và tổn hại tinh thần.
Vì xúi giục đòi nợ.
Đe dọa cá nhân.
Phá hoại tài sản.
Cảnh sát và lời khai đầy đủ.
Thứ ba.
Yêu cầu Lưu Ngọc Trân hoàn trả toàn bộ tiền tôi đã đưa.
Hai trăm bốn mươi nghìn.
Trong năm năm.
Dưới danh nghĩa “sinh hoạt phí”.
Nhưng thực chất…
Là bị ép buộc.
Bản ghi âm của Dương Lệ.
Là bằng chứng then chốt.
Phiên tòa… gần như nghiền nát một phía.
Luật sư Lưu logic chặt.
Chứng cứ hoàn chỉnh.
Bên kia… không có luật sư.
Cũng không còn gì để nói.
Khi thẩm phán hỏi.
Từ Vệ Quốc cúi đầu.
“Tôi nhận.”
Từ Dương ngồi sụp.
Mặt trắng bệch.
Chỉ có Lưu Ngọc Trân… vẫn cố vùng vẫy lần cuối.
Bà ta chỉ thẳng vào tôi, gào lên điên dại, giọng lạc đi vì hoảng loạn.
“Thẩm phán! Ông không được tin nó! Nó là con tôi! Tôi nuôi nó hơn hai mươi năm!”
“Nó kiện tôi, là bất hiếu! Nó sẽ bị trời đánh!”
Chiếc búa gỗ gõ xuống.
Âm thanh khô lạnh vang lên.
Thẩm phán nhìn bà ta.
Ánh mắt không một chút cảm xúc.