TÔI KHÔNG PHẢI CON RUỘT, VẬY THÌ TÔI ĐI

CHƯƠNG 11



Cửa xe mở ra, một người bước xuống.

Khoảng ngoài ba mươi, mặc áo sơ mi trắng, đeo kính.

Là người đã giúp tôi gọi xe cấp cứu bên đường ngày hôm đó.

Tôi dừng bước.

Anh ta cũng nhìn thấy tôi, gật đầu chào.

“Thẩm Thanh.”

“Anh là ai?”

Anh ta tháo kính xuống lau.

“Tôi họ Lục, Lục Thần. Lần trước lúc cô nhập viện, tôi có để lại số điện thoại ở quầy y tá.”

“Nhưng cô không hề gọi.”

“Tôi không quen biết anh.”

“Cô không quen tôi.” Anh ta đeo kính lại, “Nhưng tôi quen biết bà ngoại của cô.”

Hơi thở của tôi chợt nghẹn lại.

Bà ngoại.

Bà đã qua đời năm tôi sáu tuổi.

Ký ức của tôi về bà rất mơ hồ, chỉ nhớ mỗi lần đến thăm, bà đều mang cho tôi một hộp bánh pía trứng muối, rồi ôm tôi vào lòng, nói: “Thanh Thanh lớn rồi, Thanh Thanh của bà ngoại là thông minh nhất.”

Mẹ không thích bà ngoại đến thăm.

Mỗi lần bà ngoại đi khỏi, mẹ lại đập phá đồ đạc, chửi rủa những lời tôi nghe không hiểu.

Sau này bà ngoại không đến nữa.

Rồi sau này nữa, nghe nói bà đi rồi.

Không ai nói cho tôi biết bà được an táng ở đâu.

“Anh quen bà ngoại tôi?”

Lục Thần nhìn tôi.

“Bà ngoại cô tên là Phương Cẩm Hoa.”

“Đúng vậy.”

“Trước khi mất, bà có giao phó cho tôi một việc.”

“Nhưng tôi luôn không tìm được thời điểm thích hợp để nói với cô.”

“Hôm đó tình cờ nhìn thấy cô trên đường, tôi đã do dự rất lâu.”

“Nhưng bây giờ, tôi nghĩ đã đến lúc rồi.”

Anh ta lấy từ trong xe ra một phong bì giấy xi măng, đưa cho tôi.

“Bà ngoại để lại cho cô một số thứ.”

Tôi nhận lấy chiếc phong bì.

Đầu ngón tay dừng lại ở mép dán rất lâu mới xé ra.

Bên trong là một cuốn sổ đỏ chứng nhận quyền sở hữu nhà đất.

Và một cuốn sổ tiết kiệm.

Tên trên đó là của tôi.

Thẩm Thanh.

Chương 20

Tôi đứng dưới cột đèn đường, nhìn những thứ trong tay.

Trên sổ đỏ ghi rõ đó là một căn nhà ở khu dân cư Thanh Hà phía đông thành phố, diện tích sáu mươi tám mét vuông, đứng tên tôi.

Sổ tiết kiệm là một tài khoản gửi có kỳ hạn, số tiền khi đáo hạn ghi hai mươi mốt vạn (khoảng hơn 700 triệu VNĐ).

Không phải là một con số khổng lồ.

Nhưng đối với một cô gái mười chín tuổi đang phải ở trong trạm biến áp bỏ hoang, thì đây giống như một thế giới khác.

“Bà ngoại cô là một người nhìn xa trông rộng.” Lục Thần nói.

“Bà ấy đã sang tên những thứ này cho cô từ năm cô mới sáu tuổi.”

“Lúc đó cô còn nhỏ, bà sợ mẹ cô biết được sẽ bán mất căn nhà, nên đã giao toàn bộ giấy tờ thủ tục cho tôi.”

“Bà dặn, đợi đến khi cô đủ mười tám tuổi thì hãy đưa cho cô.”

“Năm ngoái tôi đã đi tìm cô, nhưng cô luôn ở trường, không hề rời khỏi nhà họ Thẩm.”

“Tôi không chắc liệu cô có cần những thứ này hay không.”

“Cho đến ngày nhìn thấy cô gục trên đường.”

Anh ta ngừng lại một lát.

“Bà ngoại có viết cho cô một bức thư.”

Anh ta lại lấy từ trong xe ra một chiếc phong bì nhỏ.

Phong bì đã ố vàng, ở góc có một nếp gấp.

Tôi mở ra.

Bức thư rất ngắn, nét chữ ngay ngắn gọn gàng, nhưng nét bút có phần run rẩy, là chữ viết tay của một người già.

 

“Thanh Thanh, cả đời bà ngoại không có tài cán gì, chỉ tích cóp được ngần này gia tài. Căn nhà tuy không lớn, nhưng nó là cái tổ của riêng con. Tiền tuy không nhiều, nhưng đủ cho con học xong đại học. Bà ngoại biết con chịu nhiều ấm ức trong cái nhà đó. Bà ngoại có lỗi với con, ra đi sớm quá, không thể chở che cho con. Nhưng bà tin, Thanh Thanh của bà nhất định sẽ sống thật tốt cuộc đời của mình. Bà ngoại mãi mãi yêu con.”

Phần cuối có ghi ngày tháng.

Đó là thời điểm hai tháng trước khi bà ngoại qua đời.

Tôi gấp bức thư lại, cất vào túi áo.

Không khóc.

Nhưng những ngón tay trong túi áo cứ miết chặt lấy mảnh giấy đó, không chịu buông ra.

Lục Thần móc chìa khóa xe từ trong túi ra.

“Chìa khóa nhà ở đây. Cô muốn chuyển đến lúc nào cũng được.”

“Còn một chuyện nữa.”

Anh ta ngập ngừng.

“Tài sản và những giấy tờ thủ tục lúc sinh thời của bà ngoại cô, là do tôi giúp bà xử lý.”

“Bởi vì năm xưa bà ấy không tin tưởng mẹ cô.”

“Nên mới phải nhờ người ngoài.”

“Nhưng người mà bà ấy tin tưởng nhất, luôn luôn chỉ có một mình cô.”

“Cô là đứa cháu ngoại duy nhất của bà.”

Tôi nhìn anh ta.

“Anh nói thế là có ý gì?”

“Ý của tôi là, sau khi mẹ cô lấy chồng vào nhà họ Thẩm, đã tuyệt giao với bà ngoại cô.”

“Nguyên nhân tuyệt giao là do mẹ cô muốn bà ngoại để lại toàn bộ tiền tiết kiệm cho bà ấy, nhưng bà ngoại không đồng ý.”

“Bà ngoại nói, số tiền này là để dành cho Thanh Thanh.”

“Từ đó trở đi, mẹ cô không bao giờ cho bà ngoại gặp cô nữa.”

Ánh đèn đường kéo dài cái bóng của chúng tôi.

Tiếng ve vẫn râm ran.

Nhưng tai tôi đã ù đi, chẳng còn nghe thấy gì nữa.

Chương 21

Ba ngày sau, người nhà họ Thẩm đến.

Không phải Thẩm Dao.

Là mẹ và bố.

Hội nghị thẩm định phương án ý tưởng của dự án quy hoạch đô thị được tổ chức tại Trung tâm Triển lãm Quy hoạch Thành phố.

Chương trước Chương tiếp
Loading...