TÔI TƯỞNG MÌNH Ở NHỜ, HÓA RA LÀ BỊ THỬ THÁCH

CHƯƠNG 17



Tôi bật cười.

Cô ấy không cười.

“Tôi nói thật đấy.”

“Tôi biết.”

Tối hôm đó bát là do cô ấy rửa.

Rửa xong cô ấy đi đến cửa phòng tôi, gõ hai cái.

“Làm sao?”

Cửa bị đẩy hé ra một khe nhỏ từ bên ngoài.

Cô ấy đưa vào một thứ.

Là một chiếc bùa bình an. Màu đỏ, rất cũ, sợi dây tua rua đã sờn.

“Mẹ để lại cho tôi.”

“Tôi không nhận cái này được.”

“Cho anh mượn dùng. Dùng xong thì trả lại tôi.”

Cô ấy nhét tấm bùa bình an vào tay tôi rồi đóng cửa lại.

Tôi cầm chặt chiếc túi gấm nhỏ, sờ thấy bên trong có vật gì đó cưng cứng.

Mở ra xem.

Một tờ giấy nhớ nhỏ xíu, được gấp đi gấp lại nhiều lần.

Bên trên là nét chữ của Tô Niệm—

“Ngày thứ 733, anh nói anh ở đây.”

“Tôi tin rồi.”

Ba tuần tiếp theo là một cuộc chiến ngầm.

Bề ngoài Chu Quốc Cường không ra tay thêm lần nào. Các nhà cung cấp thuộc nhóm Đỉnh Hằng không được gia hạn hợp đồng sau khi hết hạn, nên tự nhiên rút khỏi chuỗi cung ứng của Cẩm Huy.

Nhưng Tô Kiến Quốc hiểu mọi chuyện chưa kết thúc.

“Hắn đang đợi.” Tô Kiến Quốc đứng chắp tay sau lưng bên cửa sổ, “Đợi một cơ hội tốt hơn.”

Tôi cũng hiểu.

Dự án “Cẩm Huy • Vân Đình” ở khu Nam đã bước vào giai đoạn thi công kết cấu phần thân. Mười hai tòa chung cư đồng loạt khởi công, mỗi ngày trên công trường có hàng ngàn người làm việc.

Nếu muốn tạo ra sự cố chất lượng, thì đây là giai đoạn dễ dàng nhưng cũng tiềm ẩn rủi ro cao nhất.

Tôi tăng gấp đôi tần suất kiểm tra chất lượng ở tất cả các hạng mục cốt lõi. Phương Chí Thành đích thân túc trực ngoài công trường, mỗi ngày đi tuần tra ba bận.

Nhưng Chu Quốc Cường không tấn công vào chất lượng công trình.

Hắn chọn một con đường khác.

Sáng thứ Tư, tôi mở điện thoại, thấy thông báo đẩy từ diễn đàn bất động sản của thành phố—

“Bóc phốt: Dự án khu Nam của Bất động sản Cẩm Huy dính nghi án rút ruột công trình, định lượng thép thi công móng không đạt tiêu chuẩn?”

Trong bài viết đính kèm vài bức ảnh chụp công trường mờ mờ và một bản ảnh chụp màn hình giống như báo cáo kiểm định nội bộ.

Số liệu trên bản báo cáo là giả—nhưng đối với những người bình thường không am hiểu kỹ thuật, mấy tấm ảnh đó đủ để gây hoang mang dư luận.

Bài đăng đã được share hơn ngàn lần chỉ trong vòng hai tiếng.

Buổi trưa, có ba tờ báo địa phương gọi điện yêu cầu phỏng vấn.

Hai giờ chiều, cổ phiếu Cẩm Huy lao dốc không phanh, giảm bốn phần trăm chỉ trong nửa tiếng.

Tô Kiến Quốc triệu tập cuộc họp xử lý khủng hoảng truyền thông khẩn cấp.

“Phòng Truyền thông lập tức chuẩn bị bài đính chính, phòng Pháp chế liên hệ với diễn đàn yêu cầu gỡ bài, phòng Kiểm toán chuẩn bị số liệu kiểm định chất lượng thật để công bố.”

“Chủ tịch, cháu có một điểm cần bổ sung.”

“Nói đi.”

“Tài khoản người đăng bài này là tài khoản mới lập, nhưng cháu đã tra IP nguồn—trùng với địa chỉ đăng ký kinh doanh của Vật liệu xây dựng Đỉnh Hằng ở cùng một khu vực.”

“Có bằng chứng không?”

“Chưa đủ chắc chắn, nhưng đủ để trình báo với Cục An ninh mạng. Cái format của ‘bản báo cáo kiểm định nội bộ’ dùng trong bài viết có ba điểm khác biệt mấu chốt so với báo cáo chất lượng thật của Cẩm Huy—Cháu có thể làm một bản phân tích so sánh gửi cho báo chí.”

“Làm ngay. Trong vòng một tiếng đồng hồ.”

Tôi dùng bốn mươi phút để hoàn thành bản báo cáo so sánh đó.

 

Khoanh chú thích từng điểm sai lệch giữa số liệu thực tế và số liệu làm giả.

Phòng Truyền thông đính kèm bản phân tích cùng với bài đính chính rồi tung ra ngoài.

Ngay trong buổi tối hôm đó, hai trong ba tờ báo đã gỡ bài và đăng thông cáo xin lỗi. Tờ báo thứ ba làm bài phỏng vấn chuyên sâu, tôi trực tiếp lên hình, dùng những thuật ngữ dân dã nhất để giải thích cặn kẽ lại một lượt những con số kia.

Ngày hôm sau giá cổ phiếu hồi lại ba phần trăm.

Nhưng mọi chuyện chưa dừng ở đó.

Đến thứ Sáu, một bài viết khác xuất hiện trên Weibo—

“Tố cáo đích danh: Ứng cử viên Phó Tổng giám đốc Bất động sản Cẩm Huy – Trần Viễn – có tranh chấp tài chính với bạn gái cũ, nghi ngờ che giấu nguồn gốc tài sản.”

Tôi nhìn bài viết trên Weibo, gân xanh trên trán giật giật hai cái.

Bài viết đính kèm lời “tự thuật” của Triệu Vi Vi—

“Tôi là bạn gái cũ của Trần Viễn. Trong thời gian yêu nhau, anh ta luôn giấu giếm tình hình tài chính của mình. Sau khi chia tay, anh ta đột nhiên dọn đến sống ở căn hộ cao cấp, đi xe Audi. Tôi có cơ sở để nghi ngờ nguồn gốc tài sản của anh ta không minh bạch.”

Triệu Vi Vi.

Tôi mở WeChat của cô ta ra.

Dòng tin nhắn cuối cùng là từ hai năm trước lúc chia tay—”Chúc anh hạnh phúc”.

Tôi gọi điện cho cô ta.

Ba tiếng chuông đổ thì có người bắt máy.

“Trần Viễn? Cuối cùng anh cũng gọi rồi à?”

“Cái bài trên Weibo là cô đăng à?”

“Đúng thì sao?”

“Triệu Vi Vi, cô tự biết rõ lý do chúng ta chia tay. Là cô cắm sừng tôi theo Lưu Hạo, chứ không phải tôi có vấn đề gì.”

“Thế anh giải thích thế nào về việc anh đột nhiên có nhà có xe? Lúc ở bên tôi anh nghèo rớt mùng tơi, vừa chia tay đã ở căn hộ chục triệu? Anh coi tôi là con ngốc chắc?”

“Chuyện này không liên quan đến cô.”

“Không liên quan? Anh có biết vì anh mà Lưu Hạo cảm thấy bị mất mặt không? Lúc anh lái con Audi khoe mẽ ở bãi đỗ xe, anh ấy về nhà cãi nhau với tôi cả một đêm!”

“Cho nên cô đăng bài là để xả giận cho Lưu Hạo.”

“Tôi đang bảo vệ công lý! Tiền của anh không rõ nguồn gốc—”

“Triệu Vi Vi, tôi nói lần cuối cùng. Bài đăng trên Weibo cô tự giác gỡ đi. Nếu không tôi sẽ ủy quyền cho luật sư làm việc theo pháp luật.”

“Anh uy hiếp tôi?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...