TRẢ LẠI TẤT CẢ CHO TÔI
CHƯƠNG 19
--
Hai tuần sau, sau khi đã nhìn rõ bộ mặt của Hứa Liên Thành, tôi gọi điện cho quản gia nhà cũ…nhờ ông ấy tới giúp đối chiếu lại danh sách hồi môn, kiểm tra từng món một.
Xem xem rốt cuộc bao nhiêu món trong hồi môn của tôi, đã bị Hứa Liên Thành âm thầm mang đi tặng người khác.
Đúng lúc tôi đang cùng quản gia đối chiếu hồi môn, Hứa Liên Thành quay về.
Nhìn thấy quản gia đang cầm đồ trang sức hồi môn của tôi, gương mặt điển trai của Hứa Liên Thành thoáng chốc hiện rõ vẻ chột dạ và bất an.
“Sao tự dưng lại lấy hết mấy món trang sức này ra vậy?”
"Không phải em từng nói mấy món trang sức đó nặng nề quá, chưa từng đeo hay sao?"
Chỉ vì tôi không đeo, nên anh lén lút đem tặng cho Lương Vãn Oanh à?
Để tránh rút dây động rừng, tôi giả vờ thản nhiên nói:
"Trang sức cũng cần được bảo dưỡng định kỳ. Tôi nhờ quản gia Chu mang đi làm sạch một chút."
"À mà, xe và biển số đã lấy lại chưa?"
Hứa Liên Thành sai quản gia Chu đi làm việc khác, rồi làm bộ thân mật nắm lấy tay tôi.
Tôi cảm thấy bẩn, liền giật tay ra.
Gương mặt Hứa Liên Thành thoáng âm trầm, dường như định nổi giận, nhưng có lẽ chợt nhớ ra điều gì đó, cố gắng đè nén cơn tức, hạ giọng xuống nói:
"Tâm Tâm, em sinh ra trong gia đình giàu có, em sẽ không hiểu được, để một người như anh và Vãn Oanh – những người từ vùng núi đi ra – có thể đứng vững ở thành phố lớn, là khó khăn đến thế nào."
"Thế này đi, lần cuối cùng! Chỉ cần em rút lại đơn tố cáo, chúng ta sẽ chuyển quyền sở hữu chiếc Maybach và biển số xe đó sang tên Vãn Oanh. Em cũng giúp cô ấy mua luôn căn hộ cao cấp hiện tại đi."
"Anh thề, từ nay về sau, nhất định giữ khoảng cách với cô ấy, được không?"
Tôi mỉm cười đầy châm biếm nhìn anh ta. Ngay lúc Hứa Liên Thành tưởng rằng tôi sẽ gật đầu đồng ý, tôi mở miệng:
"Tôi với Lương Vãn Oanh không họ hàng thân thích gì. Chỉ vì cô ta từng quen anh, tôi phải tặng cô ta căn hộ cao cấp giữa trung tâm thành phố giá hàng chục tỷ, còn có cả chiếc Maybach tiền tỷ?"
"Hứa Liên Thành, anh tưởng mình là hoa khôi trong thanh lâu chắc? Trước khi cưới anh, tôi còn phải bỏ tiền chuộc thân cho anh à?"
Gương mặt Hứa Liên Thành lập tức biến sắc:
"Em..."
"Tôi làm sao? Hứa Liên Thành, để tôi nhắc cho anh nhớ, giờ chuyện này đâu còn là chuyện của một biển số xe hay một chiếc Maybach nữa."
"Anh đoán xem, hôm nay quản gia Chu tới đây làm gì?"
"Toàn bộ danh sách của hồi môn của tôi, năm xưa đều do ông ấy đứng ra sắp xếp."
"Hứa Liên Thành, có cần tôi nhắc lại cho anh nhớ, suốt một năm từ lúc đính hôn tới giờ, anh đã lén lấy trộm bao nhiêu món hồi môn của tôi không?"
Hứa Liên Thành trợn mắt, sắc mặt trắng bệch, môi run rẩy cố gắng biện bạch:
"Tâm Tâm, em hiểu lầm rồi. Chúng ta là vợ chồng mà, của em chẳng phải cũng là của anh sao?"
"Những thứ đó là tài sản chung, anh chỉ đem cho Vãn Oanh mượn tạm. Em cũng biết trong ngành cô ấy làm, toàn người mắt cao hơn đầu, nếu không có vài món hàng hiệu thì làm sao đứng vững nổi."
"Nếu em không đồng ý, vậy anh sẽ đi lấy lại tất cả ngay bây giờ..."
"Muộn rồi!"
Tôi nhặt cặp nhẫn cưới kim cương giả rẻ tiền trên bàn trà, ném thẳng vào người anh ta.
"Không phải thích giải thích lắm sao? Hứa Liên Thành, vậy giải thích giùm tôi đi – tại sao cặp nhẫn cưới do tôi tự tay thiết kế lại xuất hiện trên tay Lương Vãn Oanh? Nói đi!"
Hứa Liên Thành bị tôi ném trúng, lùi lại mấy bước, sắc mặt trắng bệch, miệng lắp bắp biện hộ:
"Tâm Tâm, không như em nghĩ đâu. Vãn Oanh chưa từng đeo nhẫn đắt tiền như vậy, anh chỉ cho cô ấy mượn đeo chụp vài bức ảnh thôi. Anh định trước lễ cưới sẽ lấy về."
"Anh sợ em phát hiện sẽ nổi giận, nên mới lên mạng đặt tạm một cặp nhẫn giả về để thay vào..."
"Em đừng giận nữa, anh đi lấy lại nhẫn ngay đây..."
Anh ta xoay người định rời đi.
Tôi cất tiếng gọi anh ta lại:
"Hứa Liên Thành, tôi cho anh đúng một ngày. Giờ này ngày mai, tôi muốn toàn bộ hồi môn, xe và biển số xe, từng món một phải được mang trả về đây."
"Thiếu một món thôi, tôi sẽ báo cảnh sát ngay, đưa tiểu thanh mai của anh vào tù!"
"Anh biết hồi môn của tôi đáng giá thế nào mà. Tùy tiện lấy một món cũng đủ để Lương Vãn Oanh ngồi tù ba năm."
Hứa Liên Thành quay đầu lại nhìn tôi đầy căm phẫn, rồi quay mặt bước đi không ngoái đầu lại.
Tôi cứ nghĩ chỉ cần đòi lại hết hồi môn, kết thúc cuộc hôn nhân chóng vánh này, là mọi chuyện sẽ xong xuôi.
Nào ngờ hôm sau, Hứa Liên Thành trong bộ dạng thảm hại xuất hiện trước mặt tôi.
Lương Vãn Oanh bám chặt sau lưng anh ta, đôi mắt sưng đỏ vì khóc, nhìn tôi với ánh mắt đầy oán hận và thù ghét.
Tôi thản nhiên lên tiếng:
"Đồ đâu?"
Hứa Liên Thành há miệng, gương mặt xấu hổ cầu xin:
"Tâm Tâm, có thể cho bọn anh thêm chút thời gian được không?"
"Em cũng biết mà, Vãn Oanh mới vào làm, trong ngành cô ấy phải giao thiệp với mấy bà vợ nhà giàu, không tránh khỏi phải tặng quà đắt tiền..."
Tôi tức đến bật cười:
"Nghĩa là, Lương Vãn Oanh vì mở rộng quan hệ khách hàng, liền trộm hồi môn của tôi đem đi tặng người ta?"
Lương Vãn Oanh đỏ mặt đến tận mang tai, nhìn Hứa Liên Thành cầu xin:
"Liên Thành ca ca..."
Nhận được ánh mắt cầu cứu của tiểu thanh mai, Hứa Liên Thành lập tức mềm lòng, giọng nói với tôi cũng mang chút trách móc:
"Đường Tâm, sao em lại nói như vậy? Anh đã nói rồi, chỉ là mượn thôi. Anh sẽ tìm cách lấy lại."
Không ngờ anh ta lại nói vậy, mặt Lương Vãn Oanh trắng bệch, khó xử nhìn Hứa Liên Thành:
"Liên Thành ca ca... Đó đều là khách hàng tiềm năng em vất vả lắm mới có được."
"Đồ em cũng tặng đi rồi, giờ mà đòi lại thì cả năm nay em khỏi làm được gì..."
Hứa Liên Thành gần đây bị chuyện này hành cho mệt mỏi, xin nghỉ làm liên tục, đã bị sếp phê bình. Với tiểu thanh mai trước nay nâng như trứng, giờ cũng chẳng còn kiên nhẫn như trước, gắt lên:
"Giờ phút này rồi mà em còn nghĩ tới doanh số với khách hàng?"
"Lương Vãn Oanh, em có biết mấy món trang sức em mượn từ anh trị giá bao nhiêu không?"
"Tùy tiện bán một món thôi cũng bằng cả năm tiền hoa hồng của em rồi đấy!"
Tôi bật cười khẩy:
"Hứa Liên Thành, anh nhầm rồi. Không phải cô ta không biết những món đó đáng giá bao nhiêu."
"Cô ta tùy tiện đem tặng người khác, chỉ vì những thứ đó, là anh từ chỗ tôi lấy được – không tốn một xu!"
Sắc mặt Hứa Liên Thành lập tức thay đổi, ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn chằm chằm Lương Vãn Oanh.
Bị anh ta nhìn chăm chú, mặt Lương Vãn Oanh trắng bệch, mắt vừa nhắm lại, lập tức ngất xỉu trước mặt anh ta.
Dù sao cũng là người trong lòng bao năm, thấy cô ta ngất xỉu, Hứa Liên Thành theo phản xạ nhào tới ôm chặt lấy.
"Đường Tâm, chuyện hồi môn anh sẽ nghĩ cách. Anh đảm bảo trả lại em không thiếu một món."
"Vãn Oanh chỉ là một cô gái ngây thơ, xem như anh cầu xin em, đừng làm khó cô ấy nữa, được không?"
Nói xong, anh ta bế Lương Vãn Oanh lên, tiện tay lấy chiếc chìa khóa xe treo ở lối ra.
Thì ra anh ta biết rõ, khu biệt thự không dễ bắt xe, không có xe thì ra ngoài cũng khó khăn.
Thấy anh ta cầm chìa khóa xe định đi, tôi tốt bụng nhắc:
"Anh cầm nhầm rồi, đó là chìa khóa của chiếc xe dùng biển số giả."
"Hứa Liên Thành, anh là đội trưởng đội giao thông, định lái một chiếc xe mang biển số giả ra ngoài đấy à?"
"Nhỡ bị đồng nghiệp bắt tại trận thì sao?"
Hứa Liên Thành tức giận ném mạnh chìa khóa lên bàn, bế người rời khỏi biệt thự.
Hai tiếng sau, tôi thấy Lương Vãn Oanh cập nhật bài viết mới trên mạng xã hội.
Trong ảnh, cô ta nằm trên giường bệnh, mặt tái nhợt.
Cạnh bên là Hứa Liên Thành trong đồng phục cảnh sát giao thông, đang tỉ mỉ bóc từng sợi trắng trên múi quýt cho cô ta.
Dòng caption đầy tự đắc:
"Dù bão tố có lớn đến đâu, đôi tay này cũng sẽ mãi nắm chặt lấy em."
Bình luận phía dưới toàn là: "Hết sức cảm động!", "Ở bên nhau đi!"
Tôi giận đến phát run, lập tức dùng tài khoản chính đăng ảnh cưới tôi và Hứa Liên Thành, rồi tag thẳng Lương Vãn Oanh:
"Chồng hợp pháp tôi vừa đăng ký kết hôn, sao lại thành người đàn ông của cô vậy?"
Sau đó, tôi tag luôn tài khoản chính thức của đội giao thông:
"Chào các anh lãnh đạo, tội danh 'kết hôn trùng lặp' không xử lý một chút sao?"
Một phút sau, Lương Vãn Oanh lập tức xóa bài đăng.
Nhưng đã muộn.
Cư dân mạng đã nhanh tay chụp màn hình lại từ lâu, rồi tràn vào tài khoản của đội giao thông mắng xối xả: đồ sở khanh, tiểu tam trơ trẽn.
Hứa Liên Thành gọi điện như điên.
Vừa nhấc máy, đầu bên kia đã vang lên tiếng gào rú tuyệt vọng:
"Đường Tâm! Tại sao em lại nói mấy lời đó trong phần bình luận của Vãn Oanh?"
"Em cố tình muốn hủy hoại anh và cô ấy phải không?"
Tôi bật cười:
"Chính Lương Vãn Oanh không biết liêm sỉ, giật chồng người ta còn lên mạng khoe mẽ."
“Hứa Liên Thành, anh nghĩ cả thế giới này đều mù hết sao? Dù tôi không nói, anh tưởng cấp trên và đồng nghiệp của anh không nhận ra mặt anh à?”
Đầu dây bên kia đột nhiên vang lên tiếng bạt tai giòn tan.
Tiếp đó là tiếng khóc thê lương của Lương Vãn Oanh.
Hứa Liên Thành vì vấn đề tác phong cá nhân, bị đơn vị đình chỉ công tác để điều tra.
Tôi cũng cho luật sư gửi thư khởi kiện tới tận tay anh ta và Lương Vãn Oanh.
Ba mẹ Hứa – hai người quê mùa thật thà từ vùng núi xa xôi – lặn lội tìm đến nhà tôi, vừa gặp đã muốn quỳ xuống cầu xin tôi tha cho con trai họ một con đường sống.
Tôi thở dài, chỉ cho họ một con đường:
“Các bác có cầu xin tôi cũng vô ích, bây giờ là Lương Vãn Oanh không chịu giao trả lại số trang sức đã trộm.”
“Hứa Liên Thành là chủ mưu trong vụ trộm này. Nếu anh ta muốn được giảm án, cách duy nhất là hoàn trả toàn bộ số trang sức đã lấy.”
Ba mẹ Hứa rõ ràng đã biết sự tồn tại của Lương Vãn Oanh từ lâu.
Rời khỏi nhà tôi, họ chạy đến công ty của cô ta, dọa sẽ nhảy lầu.
Vì scandal đời tư làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh công ty, Lương Vãn Oanh bị sa thải ngay tại chỗ.
Hứa Liên Thành một mặt bị điều tra, một mặt lại phải thúc ép Lương Vãn Oanh đi đòi lại số trang sức đã đem tặng, quay như chong chóng.
Lần cuối cùng tôi gặp lại Hứa Liên Thành là tại cổng Cục Dân chính.
Tôi ra điều kiện: nếu anh ta chịu ly hôn, tôi sẽ viết giấy bãi nại.
Là người sai trong hôn nhân, Hứa Liên Thành phải ra đi tay trắng.
Ba mẹ Hứa không thể tin nổi con trai lại tay trắng ra khỏi cuộc hôn nhân này, họ túm chặt lấy tay anh ta, gào hỏi:
“Vậy căn nhà thì sao? Căn biệt thự hơn mười tỷ đó, không phải con cũng góp tiền mua à?”
“Còn chiếc xe lần trước lái về, cả trăm triệu, cũng đưa luôn cho vợ con à?”
Lương Vãn Oanh cũng gấp gáp truy hỏi:
“Liên Thành ca ca, anh nói căn biệt thự đó đứng tên cả hai người mà? Dù chia đôi, Đường Tâm cũng phải đưa anh năm trăm triệu chứ?”
Năm trăm triệu đó chứ ít gì! Có số tiền đó, dù cô ta có mất việc, về quê với Hứa Liên Thành, mua nhà kết hôn, cũng chẳng thiệt thòi.
Tôi cười như không cười nhìn anh ta:
“Hứa Liên Thành, anh nói hay để tôi nói?”
Hứa Liên Thành vừa thẹn vừa tức, hạ giọng giải thích:
“Căn nhà đó tôi không bỏ đồng nào, hai tỷ tiền đặt cọc là Đường Tâm đưa.”
“Còn chiếc Maybach đó cũng… cũng là ba mẹ Đường Tâm tặng tôi.”
“Bịch” một tiếng, Lương Vãn Oanh thực sự tức đến mức ngất lịm.
Ba mẹ Hứa sững sờ mất một lúc, mới nhận ra rốt cuộc họ đã đánh mất những gì.
Nhưng đã muộn.
Rời khỏi Cục Dân chính, tôi không thèm nhìn Hứa Liên Thành lấy một cái, thẳng bước đến chiếc Porsche đã được gắn lại biển số hợp lệ.
Hứa Liên Thành mặt đầy hối hận chặn tôi lại:
“Đường Tâm, dù em tin hay không, anh thật lòng muốn cưới em, thật lòng muốn sống với em cả đời.”
“Chỉ là, so với em, Vãn Oanh không có gì cả, cô ấy đáng thương quá, anh không kiềm được muốn giúp đỡ cô ấy.”
Tôi nhún vai:
“Bây giờ chúng ta ly hôn rồi, anh có thể thoải mái đi cứu vớt tiểu thanh mai mà anh yêu thương.”
Tôi lái Porsche rời đi, trong gương chiếu hậu, tôi thấy Hứa Liên Thành đứng ngơ ngác, còn ba mẹ anh ta thì ôm đầu than khóc.
Tin tức về Hứa Liên Thành lần nữa xuất hiện trên bản tin điều tra nội bộ của đội giao thông.
Vì vấn đề đời tư cá nhân, cũng như hành vi làm biển số giả, làm giả giấy tờ cho người khác, anh ta bị khai trừ khỏi ngành.
Anh ta dắt ba mẹ đến xin ở nhờ tại căn hộ cao cấp của Lương Vãn Oanh.
Nào ngờ, tới nơi mới biết Lương Vãn Oanh đã sớm cho thuê lại căn hộ, xách theo toàn bộ quà tặng đắt đỏ anh ta tặng, bỏ đi không một lời từ biệt.
Nghe nói, Hứa Liên Thành phát điên.
Về quê, anh ta tìm đến nhà Lương Vãn Oanh, đập phá lung tung, còn bắt cóc em trai cô ta để uy hiếp nhà họ Lương giao người ra.
Vì thương con trai, nhà họ Lương đã lừa Lương Vãn Oanh – đang trốn nợ ở nơi khác – về quê.
Không ai biết đêm hôm đó đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ biết rằng, sau đêm đó, nhà họ Lương đã gả Lương Vãn Oanh cho Hứa Liên Thành.
Nhà họ Hứa tuyên bố ra ngoài rằng: vì Lương Vãn Oanh không giữ đạo làm vợ, sợ cô ta bỏ trốn theo nhân tình, nên đã dùng xích sắt khóa cô ta lại, nhốt trong nhà, không cho ra ngoài lần nào nữa.
Hứa Liên Thành bị xử lý kỷ luật, không thể thi lại công chức, cuối cùng về quê, xin làm bảo vệ cho một công ty quản lý tòa nhà ở huyện.
Còn tôi, đem toàn bộ số hồi môn lấy lại được bán đi, lập nên một quỹ từ thiện chuyên giúp phụ nữ nội trợ khởi kiện bảo vệ quyền lợi của họ.
Hai năm sau, trong một hoạt động thiện nguyện, tôi gặp được chân mệnh thiên tử của mình.
Hạ Hữu Thừa là nhị công tử nhà họ Hạ – một danh gia vọng tộc ở Thượng Hải. Vì có người anh tài giỏi gánh vác việc lớn, nên anh ấy giống tôi – nhàn hạ, phụ trách các hoạt động thiện nguyện của gia đình.
Ngày đại hôn, tôi và Hạ Hữu Thừa tuyên bố: sẽ quyên góp toàn bộ lễ vật hai họ nhận được vào tổ chức từ thiện.
Trong hôn lễ, để bày tỏ sự cảm ơn, tổ chức từ thiện còn đặc biệt quay một đoạn video chúc phúc.
Trong đám đông thoáng qua trên màn hình, tôi như nhìn thấy bóng dáng của Hứa Liên Thành...
HẾT