TRẢ LẠI TẤT CẢ CHO TÔI

CHƯƠNG 4



NGƯỜI THỨ BA HÓA RA LÀ TÔI

Sau khi cúp điện thoại, tôi không ngủ.

Tôi ngồi trong phòng tân hôn đến tận khi ngoài cửa sổ bắt đầu hửng sáng. Hoa hồng trắng cắm trong bình pha lê vẫn còn tươi, cánh hoa mềm mại phủ một lớp sương mỏng, nhìn qua giống hệt một giấc mộng chưa kịp tỉnh.

Điện thoại dự phòng đặt trên bàn thỉnh thoảng sáng lên.

Tống Thi Hà làm việc rất nhanh.

Chưa đến tám giờ sáng, cô ấy đã gửi cho tôi một tập tài liệu đầu tiên.

Tin nhắn đi kèm chỉ có một câu:

“Tâm Tâm, chuẩn bị tinh thần.”

Tôi nhìn bốn chữ ấy rất lâu.

Sau đó mới mở tập tài liệu ra.

Trang đầu tiên là một bức ảnh chụp trong một nhà hàng sân thượng.

Trong ảnh, Hứa Liên Thành mặc vest đen, quỳ một gối trước mặt Lương Vãn Oanh. Xung quanh là nến, hoa hồng đỏ, bóng bay màu trắng và những dải đèn nhỏ được trang trí thành hình trái tim.

Trên tay anh ta là một chiếc hộp nhung đỏ.

Chiếc hộp ấy tôi nhận ra.

Là hộp nhẫn cưới của tôi.

Tôi phóng to bức ảnh.

Chiếc nhẫn kim cương trên tay Lương Vãn Oanh lóe sáng dưới ánh đèn. Dù ảnh hơi mờ, tôi vẫn có thể nhìn thấy đường cắt đặc biệt trên thân nhẫn.

Đó là thiết kế của tôi.

Tôi từng nói với thợ chế tác, tôi không thích kiểu nhẫn quá phô trương, nhưng muốn ở bên trong có một đường cong rất nhỏ, giống như một dòng sông ôm lấy bờ.

Người thợ khi ấy còn cười nói:

“Đường tiểu thư, cô thật sự rất dụng tâm với hôn lễ này.”

Tôi cũng từng cười.

Bởi vì khi đó tôi nghĩ, người đàn ông tôi sắp gả nhất định xứng đáng với sự dụng tâm ấy.

Nhưng trong bức ảnh này, người được anh ta quỳ xuống cầu hôn lại không phải tôi.

Tôi kéo xuống trang tiếp theo.

Ngày tháng hiển thị rõ ràng.

Một tuần trước ngày Hứa Liên Thành cầu hôn tôi.

Tôi tưởng rằng trong tuần lễ ấy, anh ta bận chuẩn bị bất ngờ cho tôi, bận xin phép đơn vị, bận chọn địa điểm, bận tập nói lời cầu hôn.

Hóa ra không phải.

Anh ta bận dùng chiếc nhẫn của tôi để cầu hôn một người phụ nữ khác.

Bên dưới còn có đoạn ghi âm ngắn.

Tôi bấm mở.

Giọng Hứa Liên Thành vang lên trong tiếng gió đêm:

“Vãn Oanh, trước kia anh không có gì, không giữ được em. Bây giờ anh đã khác rồi. Anh sẽ cho em một mái nhà, sẽ không để em chịu khổ nữa.”

Ngay sau đó là tiếng khóc nghẹn ngào của Lương Vãn Oanh:

“Nhưng anh sắp cưới Đường Tâm rồi.”

Hứa Liên Thành im lặng vài giây, rồi thấp giọng nói:

“Đó là chuyện anh phải làm. Nhưng người trong lòng anh là ai, em còn không biết sao?”

Tôi ngồi yên trước bàn trang điểm.

Ngoài trời rõ ràng đã sáng, nhưng tôi lại cảm thấy căn phòng này lạnh đến mức giống như đang chìm dưới nước.

Thì ra ngay cả lời cầu hôn cũng có thể chia làm hai phần.

Một phần cho tình yêu.

Một phần cho lợi ích.

Lương Vãn Oanh nhận được phần tình yêu.

Còn tôi nhận được phần lợi ích.

Tài liệu tiếp tục kéo dài.

Ngày Hứa Liên Thành cầu hôn tôi, buổi sáng anh ta ở cùng Lương Vãn Oanh trong một khách sạn ven sông.

Camera hành lang ghi lại rất rõ.

Tám giờ mười phút sáng, hai người cùng đi ra khỏi phòng.

Lương Vãn Oanh khoác áo vest của anh ta, trên mặt còn mang theo nụ cười ngọt ngào. Hứa Liên Thành cúi đầu chỉnh khăn quàng cho cô ta, động tác dịu dàng đến mức giống như sợ làm đau một món đồ quý.

Mười giờ sáng, anh ta lái xe đưa cô ta tới công ty kiểm toán.

Mười một giờ rưỡi, anh ta còn gửi cho cô ta một bó hoa.

Tấm thiệp viết:

“Đợi anh thêm một chút.”

Buổi tối hôm đó, anh ta xuất hiện trước mặt tôi.

Trên quảng trường trung tâm thành phố, dưới ánh đèn và tiếng vỗ tay của bạn bè hai bên, anh ta quỳ xuống, cầm một chiếc nhẫn khác, nói với tôi:

“Tâm Tâm, gả cho anh nhé. Sau này, anh sẽ chỉ yêu một mình em.”

Khi ấy tôi cảm động đến đỏ mắt.

Tôi thật sự nghĩ mình là cô gái may mắn nhất thế giới.

Thì ra, buổi sáng anh ta vừa nói với người khác “đợi anh”, buổi tối đã nói với tôi “chỉ yêu một mình em”.

Tôi kéo xuống cuối tài liệu.

Ở đó có ảnh chụp lịch sử đặt phòng, hóa đơn nhà hàng, hóa đơn hoa tươi, thậm chí còn có lịch trình chuyến bay mà anh ta từng cùng Lương Vãn Oanh ra nước ngoài chụp ảnh đôi.

Tất cả mốc thời gian đều trùng khớp với những lần anh ta nói với tôi:

“Anh bận tăng ca.”

“Đơn vị có việc gấp.”

“Gần đây anh mệt quá, hôn lễ cứ để em quyết định là được.”

Tôi từng đau lòng vì anh ta vất vả.

Tôi còn dặn quản gia gửi canh bổ tới đơn vị cho anh ta.

Kết quả, bát canh tôi chuẩn bị có lẽ còn chưa tới tay anh ta, anh ta đã ngồi trong nhà hàng cao cấp, bóc tôm cho Lương Vãn Oanh.

Điện thoại lại rung lên.

Là tin nhắn của Tống Thi Hà.

Chương tiếp
Loading...