TRÁI TIM ANH RUNG ĐỘNG, CÒN TÔI THÌ BUÔNG TAY
CHƯƠNG 17
Phương Mẫn ở đầu dây bên kia sốt ruột: "Cậu không nói gì thì người ta sẽ tin cô ta mất!"
“Kẻ đã tin cô ta, dù tôi có nói gì họ cũng sẽ chẳng tin tôi. Người không tin cô ta, chỉ cần nhìn thấy bằng chứng sẽ tự biết phân định."
“Thế cậu cứ trơ mắt nhìn cô ta đặt điều thế à?"
“Phương Mẫn." Tôi ngắt lời, "Cậu đã bao giờ thấy người thắng kiện nào chạy lên mạng chửi lộn với kẻ thua cuộc chưa?"
Cô ấy nghẹn lời.
“Hãy để đạn bay thêm một lúc nữa."
Tôi dập máy.
Và thực sự, "viên đạn" cũng chẳng cần bay quá lâu. Ngay tối hôm đó, những người quay được video tại hội nghị ở thành phố B đã bắt đầu rải rác tung các đoạn clip lên mạng. Hình ảnh vô cùng sắc nét.
Mọi khoảnh khắc Chu Uyển Thanh bị vạch mặt trước đám đông, từng biểu cảm, từng câu nói, từng hành động của cô ta, đều được ghi lại một cách rõ ràng.
Cảnh Thư ký Hà giơ cao tập hồ sơ bằng chứng, cảnh Thẩm Mặc Ngôn gạt tay cô ta ra, cảnh cô ta đụng đổ ly rượu vang, suýt ngã nhào mà không một ai thèm đỡ.
Ngay lập tức, luồng dư luận dưới các video đảo chiều hoàn toàn chỉ sau một đêm.
“Đây là cái mà cô ta gọi là 'sự thật đó hả? Xem cái biểu cảm lúc bị vạch trần trong video đi, trông giống người vô tội ghê cơ.
“Bỏ tiền thuê người tung tin đồn, lảng vảng quanh trường mẫu giáo nhà người ta, chi cả 150 nghìn tệ thuê truyền thông bôi nhọ, thế mà dám mạnh miệng bảo ‘chưa từng làm tổn thương ai’?”
“Nực cười thật. Chị vợ cũ từ đầu đến cuối chỉ nói đúng vài câu, trong khi cô Chu này thì tự khóc lóc ầm ĩ rồi gọi bảo vệ, rốt cuộc ai mới là kẻ đang tự làm mình bẽ mặt?”
“Cái khoảnh khắc Thẩm Mặc Ngôn rút tay lại chí mạng thật sự. Ông nội này chắc giờ đang ruột gan đứt từng khúc vì hối hận rồi.”
Gió cũng đã đổi chiều ngay dưới chính bài viết “tâm thư” của Chu Uyển Thanh. Những kẻ lúc trước bênh vực cô ta giờ đang lẳng lặng xóa bình luận. Thay vào đó là hàng loạt lời mỉa mai và chất vấn.
“Mặt mũi để đâu vậy chị?”
“Video tung ra rành rành thế kia mà chị còn dám diễn à?”
“Sống trên đời chưa từng thấy ai diễn giỏi như chị luôn á.”
Nửa đêm hôm đó, tài khoản của cô ta đã chuyển sang chế độ “Chỉ mình tôi được xem”. Tức là cô ta đã khóa bình luận.
Nhưng đã quá muộn rồi. Ảnh chụp màn hình và các đoạn video đã lan truyền khắp các diễn đàn mạng tại thành phố B.
Mọi chuyện đã đi đến mức này, tưởng như Chu Uyển Thanh không còn đường nào để xoay chuyển nữa.
Nhưng cô ta lại làm một việc khiến tất cả mọi người đều bất ngờ.
Sáng hôm sau, cô ta xuất hiện dưới sảnh công ty tôi.
Không đi một mình.
Mà còn dẫn theo một người phụ nữ khoảng ngoài bốn mươi tuổi.
Thư ký Hà nhìn thấy qua camera an ninh rồi lập tức lên báo cáo.
“Sếp Lâm, Chu Uyển Thanh đang ở dưới sảnh.”
“Người đi cùng có vẻ là mẹ ruột của cô ta.”
Tôi đứng dậy.
“Họ muốn làm gì?”
“Bảo vệ nói mẹ của Chu Uyển Thanh cho biết dạo gần đây tinh thần cô ta không ổn định. Hôm nay đến đây là muốn trực tiếp xin lỗi chị.”
Tôi hơi nhíu mày.
“Cho họ lên đây.”
Năm phút sau.
Trong phòng họp.
Chu Uyển Thanh và mẹ cô ta ngồi đối diện tôi.
Trạng thái của Chu Uyển Thanh quả thực rất tệ.
Quầng mắt thâm đen.
Mái tóc buộc qua loa.
Quần áo cũng nhăn nhúm, không hề được chăm chút.
Hoàn toàn khác với hình ảnh lộng lẫy trong buổi tiệc từ thiện cách đây vài ngày.
Người phụ nữ ngồi cạnh cô ta chủ động lên tiếng trước.