TRÁI TIM ANH RUNG ĐỘNG, CÒN TÔI THÌ BUÔNG TAY
CHƯƠNG 21
“Đáng yêu quá!”
“Con bé xinh thật đấy.”
“Đôi mắt này giống...”
Người vừa nói bỗng khựng lại giữa chừng rồi vội vàng đổi lời.
“Giống cậu quá.”
“Đẹp cực luôn.”
Tất cả mọi người đều hiểu.
Noãn Noãn giống ai, ai cũng biết.
Chỉ là không một ai nhắc đến cái tên đó.
Bữa ăn diễn ra được một lúc, cuối cùng vẫn có người không nhịn được mà lên tiếng.
“Nhược Vãn.”
“Có một chuyện bọn tớ luôn muốn nói với cậu.”
“Hồi cậu ly hôn ấy.”
“Thật ra bọn tớ đều muốn khuyên cậu.”
“Nhưng cậu đi quá dứt khoát.”
“Bọn tớ còn chưa kịp nói gì thì cậu đã rời thành phố B rồi.”
Tôi gắp một miếng thức ăn vào bát.
“Có gì đâu mà khuyên.”
“Đến lúc nên đi thì phải đi thôi.”
“Nhưng bọn tớ vẫn thấy cậu thiệt thòi.”
“Ngày trước cậu giúp anh ta nhiều như vậy.”
“Cuối cùng lại để anh ta ra đi dễ dàng thế sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không thiệt.”
“Làm sao không thiệt được?”
“Anh ta đâu để lại cho cậu thứ gì.”
Tôi khẽ cười.
“Có chứ.”
“Anh ấy để lại cho tớ Noãn Noãn.”
Bàn ăn bỗng im lặng trong chốc lát.
Sau đó, Phương Mẫn là người đầu tiên nâng ly.
“Được rồi.”
“Đừng nói mấy chuyện này nữa.”
“Nào.”
“Cạn ly vì Nhược Vãn.”
“Cạn ly vì bảy năm qua của cậu ấy.”
Mọi người đồng loạt nâng ly.
“Cạn ly vì Nhược Vãn!”
Tôi mỉm cười chạm ly với từng người.
Trong ly của tôi chỉ là nước ép trái cây.
Nhưng cũng đủ để cảm nhận được sự ấm áp của những người bạn cũ.
Sau bữa ăn, mọi người lần lượt ra về.
Gió đêm đầu xuân mang theo chút se lạnh.
Phương Mẫn khoác tay tôi, vừa đi vừa trò chuyện.
“Vãn Vãn.”
“Sau này cậu sẽ thường xuyên về thành phố B chứ?”
“Có.”
“Chi nhánh đặt ở đây mà.”
“Mỗi tháng chắc tớ cũng phải ghé vài lần.”
Đôi mắt Phương Mẫn lập tức sáng lên.
“Vậy thì tốt quá.”
“Sau này bọn mình lại có thể gặp nhau thường xuyên rồi.”
Đi được vài bước, cô ấy bỗng hạ thấp giọng.
“À mà này.”
“Cậu có biết không?”
“Phòng khám của Thẩm Mặc Ngôn dạo này vắng lắm.”
“Gần như chẳng có mấy bệnh nhân.”
Tôi chỉ đáp:
“Ồ.”
Phương Mẫn quay sang nhìn tôi.
“Cậu thật sự không quan tâm chút nào sao?”
Tôi bật cười.
“Phương Mẫn.”
“Hôm nay cậu hỏi câu này lần thứ ba rồi đấy.”
Cô ấy lập tức bĩu môi.
“Được được được.”
“Không quan tâm thì thôi.”
“Dù sao bây giờ cậu cũng sống tốt hơn rất nhiều người rồi.”
Tôi ngẩng đầu nhìn con đường phía trước.
Những ngọn đèn vàng nối tiếp nhau kéo dài đến tận cuối phố.
“Phương Mẫn.”
“Hửm?”
Tôi khẽ mỉm cười.
“Cảm ơn cậu.”
“Cảm ơn tớ chuyện gì chứ?”
Tôi khẽ cười.
“Bảy năm qua, mỗi lần tớ bận đến quay cuồng, cậu đều bay sang giúp chăm Noãn Noãn.”
“Mỗi khi trên mạng xuất hiện những lời đồn đại hay công kích, người lo lắng nhất lại là cậu.”
“Có những lúc tớ nói mình ổn, dù biết rõ không phải vậy, cậu vẫn tôn trọng và không ép tớ phải kể.”
Bước chân Phương Mẫn chậm lại.
Cô ấy quay sang nhìn tôi rồi bật cười.
“Nói linh tinh gì thế.”
“Cậu là bạn thân nhất của tớ.”
“Tớ không giúp cậu thì giúp ai đây?”
Tôi siết nhẹ tay cô ấy.
“Đi thôi.”
“Để tớ đưa cậu về.”
“Được thôi.”
Hai người cùng bước tiếp dưới ánh đèn đường vàng nhạt.
Ngày Noãn Noãn tròn bảy tuổi, tôi tổ chức cho con một bữa tiệc sinh nhật nhỏ tại nhà mới ở thành phố A.
Là một ngôi nhà mới theo đúng nghĩa.
Một căn biệt thự có sân vườn nằm ở vùng ngoại ô yên tĩnh.
Trong sân, tôi cho người trồng một cây hoa mộc tê.
Đúng loại hoa mà Noãn Noãn thích nhất.
Ngoài ra còn nuôi thêm một chú vẹt nhỏ.
Noãn Noãn đặt tên cho nó là “Bánh Quy Nhỏ”.
Bữa tiệc sinh nhật không quá đông người.
Có gia đình Thư ký Hà.
Có Phương Mẫn.
Có vài đồng nghiệp thân thiết trong công ty.
Cùng ba người bạn thân ở trường của Noãn Noãn và phụ huynh của các bé.
Noãn Noãn đội chiếc mũ sinh nhật hình vương miện, đứng trước chiếc bánh kem lớn.
“Noãn Noãn, mau ước đi con!”
Phương Mẫn đứng bên cạnh sốt ruột thúc giục.
Noãn Noãn lập tức nhắm mắt lại.
Hai bàn tay nhỏ chắp trước ngực.
Gương mặt nghiêm túc như đang thực hiện một nghi thức vô cùng quan trọng.
Vài giây sau, con bé mở mắt.
“Mẹ ơi!”
“Con ước xong rồi ạ!”
Tôi mỉm cười hỏi:
“Con ước điều gì thế?”
Noãn Noãn lập tức lắc đầu.
“Không được nói đâu.”
“Nói ra sẽ không linh nữa.”