TRƯỚC NGÀY TUNG TÚ CẦU, TA ĐÃ VẼ SẴN CHÂN DUNG KẺ SẼ C/ƯỚP NÓ

CHƯƠNG 14



Ta đưa tay vuốt ve gương mặt đủ màu sắc, lồi lõm của ả, cười tươi như hoa:

“Nương nương, ta từng nói đôi tay thánh thủ đan thanh này của ta có thể lột khỏi người ngươi một lớp da.”

“Ngươi xem, chẳng phải ta đã làm được sao?”

Hoa Ngọc Nghiên nhìn ta như nhìn ác quỷ.

Ả kinh hoàng đến toàn thân run rẩy.

Ta bóp cằm ả, qua lại thưởng thức những vết sơn sống trên da mặt.

Vết bớt kia tựa như núi non trong tranh thủy mặc.

Hai chữ “dâm tặc” sau khi bị ả dùng phương thuốc dân gian tẩy rửa đã biến thành hai con quỷ nhỏ dài ngoằng như đang nhảy múa.

Ta rất hài lòng:

“Gương mặt này của ngươi, sao lại không thể xem là một kiệt tác đan thanh của ta?”

24

Hoa Ngọc Nghiên hoàn toàn suy sụp.

Ả thậm chí há miệng muốn cắn chết ta, nhưng bị ngự tiền thị vệ giữ chặt đầu.

Ta ghé sát bên tai ả, âm u nói:

“Nương nương ngày ấy cướp tú cầu của ta, khiến ta không thể chiêu được lang quân như ý.”

“Vậy ta chỉ đành đến cướp nam nhân của ngươi.”

Ta sờ cái đầu trọc của ả, cười vừa từ bi vừa khoan dung:

“Quý phi, đến lượt ngươi đi làm ni cô rồi. Hãy ở trước Phật ngoan ngoãn nhận mệnh đi!”

Hoa Ngọc Nghiên bị đưa đến am ni cô, xuất gia làm ni cô, thậm chí không cần cạo đầu thêm lần nữa.

Tiểu Ninh vương còn muốn cầu tình thay ả.

Nhưng hắn quên mất, hiện giờ người hoàng đế coi trọng nhất chính là ta.

Ta chỉ cần thổi vài lời bên gối, nói rằng Tiểu Ninh vương dường như đặc biệt bảo vệ vị hoàng tẩu quý phi này.

Hoàng đế không vui, giáng Tiểu Ninh vương đến đất phong xa xôi khổ lạnh, không có chiếu chỉ không được hồi kinh.

Nghe nói sau khi quý phi đến am ni cô, Trương gia và Lâm gia từng bị ả đắc tội liền sai người đến “hầu hạ” vị sủng phi năm xưa thật chu đáo.

Kiếp trước, ta phải chịu đựng trong am ni cô suốt mười năm mới phát điên.

Đổi thành Hoa Ngọc Nghiên, chưa đầy nửa năm ả đã phát điên, thần trí không rõ, mặc người xâu xé.

Trong đó đương nhiên có công lao của Trương gia và Lâm gia.

Hai thế gia đại tộc mang hận ý ngập trời luôn có ngàn vạn thủ đoạn giày vò con người.

Không cần kể kỹ.

25

Thật ra trước khi ta chính thức nhập cung, Lục muội của toán hái hoa tặc từng yêu cầu ta thực hiện lời hứa, thả ả rời đi.

Ả muốn ta chuẩn bị một tòa đại trạch ở phương Nam, trong xe ngựa phải tự giác đặt một ngàn lượng vàng.

Ả thậm chí còn uy hiếp ta:

“Nếu ngươi không thể khiến ta hài lòng, ta sẽ kéo ngươi đồng quy vu tận!”

Trộm quả nhiên vẫn là trộm.

Ta hẹn gặp ả trong một ngõ nhỏ ở ngoại thành.

Nữ tặc đến nơi hẹn, chỉ nhìn thấy một ngàn lượng vàng, không thấy xe ngựa, lập tức sốt ruột:

“Xe ngựa đâu? Số vàng này… số vàng này là giả!”

Ả nhanh chóng phát hiện vàng chỉ là gạch được sơn một lớp màu vàng bên ngoài.

“Ngươi dám đùa giỡn ta!”

Ả nhận ra có điều bất thường, lập tức muốn chạy.

Nhưng ả phát hiện lối ra khỏi ngõ đã bị một đám người có vẻ mặt chết lặng, tang thương chặn kín.

Bởi vì toán hái hoa tặc ấy, những người này hoặc mất con gái, hoặc mất thê tử, hoặc mất muội muội.

Họ cầm đao kiếm, bao vây đường đi của nữ tặc.

Nữ tặc sợ hãi lùi lại.

Ta chặn kín đường lui của ả.

Ban đầu, ta từng hứa với toán hái hoa tặc rằng, chỉ cần chúng giúp ta vu oan Hoa Ngọc Nghiên, ta sẽ bảo toàn mạng sống cho Lục muội của chúng.

“Ta đã đồng ý với năm tên ác tặc ấy rằng ta sẽ tha cho ngươi.”

“Nhưng ta chưa từng nói oan hồn và người nhà của những nữ tử kia cũng sẽ tha cho ngươi!”

Ta xoay người rời đi, chỉ để lại sau lưng tiếng kêu thảm thiết của nữ tặc khi bị lột da róc xương.

Từ đó, không còn ai biết ngày ấy vì muốn đẩy Hoa Ngọc Nghiên vào đường chết, ta đã không tiếc cấu kết với trộm cướp.

Ta trong sạch trở thành Thần phi của Minh Tuyên đế.

Ba năm sau, ta sinh hạ hoàng tử, được sắc phong làm hoàng hậu.

Những bức đan thanh dưới ngòi bút của ta lưu danh sử sách, được người đời tôn sùng là thánh thủ họa tiên.

Mười năm khổ tu ở kiếp trước cuối cùng đã dát lên ta một lớp kim thân trong kiếp này!

(HOÀN)

Chương trước
Loading...