TỪ CÔ DÂU BỊ BỎ RƠI ĐẾN BẢO MẪU NHÀ TÀI PHIỆT
CHƯƠNG 6
Một tai dài một tai ngắn.
Niệm Niệm cầm lấy, đặt cạnh con thỏ của mình.
“Ba thỏ và thỏ con.”
Rồi thằng bé lấy một tờ giấy từ tay tôi, dúi vào tay tôi.
“Dì cũng gấp một con đi.”
Tôi cũng gấp một con.
Niệm Niệm xếp cả ba con thỏ thành một hàng trên bệ cửa sổ.
“Gia đình thỏ.” Thằng bé nói.
Lục Cảnh Thâm liếc nhìn tôi.
Tôi không thể diễn tả được ánh mắt đó có ý nghĩa gì.
Nhưng khóe miệng anh khẽ nhúc nhích.
Không rõ ràng lắm, nhưng tôi hiểu.
Tối hôm đó, tôi dỗ Niệm Niệm ngủ xong bèn xuống lầu rót nước, bắt gặp Lục Cảnh Thâm ở đầu cầu thang.
Anh tựa người vào lan can, tay cầm điện thoại, không biết đang nghĩ gì.
“Niệm Niệm ngủ rồi à?” Anh hỏi.
“Ngủ rồi ạ. Hôm nay thằng bé cười rất nhiều lần.”
“Ừ.”
Im lặng một lát.
“Tô Vãn.”
“Dạ?”
“Kỳ thử việc của cô không cần mất một tháng nữa.”
Tôi tưởng anh định đuổi việc tôi, tim lập tức vọt lên tận họng.
“Từ ngày mai chuyển sang chính thức, lương tháng tăng lên sáu mươi vạn.”
Tôi đứng trên cầu thang, suýt chút nữa thì bước hụt.
“Lục tiên sinh —”
“Cô xứng đáng với cái giá đó.”
Nói xong anh đi thẳng lên lầu.
Tôi bám lấy lan can đứng lặng một hồi lâu.
Sáu mươi vạn.
Lương tháng sáu mươi vạn.
Viện phí phẫu thuật của mẹ tôi không cần phải lo nữa rồi.
Những ngày tiếp theo trôi qua rất nhanh.
Sự thay đổi của Niệm Niệm có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Thằng bé bắt đầu chủ động nói chuyện với quản gia.
Thằng bé bắt đầu chịu ra ngoài.
Thằng bé thậm chí bắt đầu gọi tôi là “dì Vãn Vãn” thay vì “dì”.
Ngày nào Lục Cảnh Thâm cũng hỏi quản gia tình hình của Niệm Niệm.
Quản gia nói dạo này số lần thằng bé cười ngày càng nhiều.
Có một hôm quản gia lén nói với tôi: “Cô Tô, tôi làm ở nhà họ Lục mười lăm năm rồi, chưa từng thấy Lục tiên sinh chăm về nhà sớm như vậy.”
“Chắc dạo này công việc không bận thôi ạ.”
Quản gia mỉm cười đầy ẩn ý.
Ngày thứ mười.
Sự cố ập đến.
Tôi đang đưa Niệm Niệm đi dạo trong vườn hoa của trang viên thì điện thoại nhận được một tin nhắn.
Là Tô Uyển Thanh gửi tới.
Một bức ảnh thiệp mời.
Trên đó viết: Chu Tử Hiên và Tô Uyển Thanh trân trọng kính mời bạn đến dự hôn lễ.
Phía sau còn kèm theo một câu: “Em gái, thiệp mời in xong cả rồi, trên đó có tên của em đấy nhé. Vị trí phù dâu chị vẫn giữ cho em.”
Tôi không đáp.
Mười phút sau, lại thêm một tin nhắn nữa.
“Đúng rồi, nghe nói em đang đi làm bảo mẫu cho người ta hả? Hahahaha, thạc sĩ Đại học Kinh Bắc đi làm bảo mẫu cho người khác, em đúng là làm rạng danh nhà họ Tô ta quá.”
Tôi vẫn không đáp.
“Không nói gì là đang chột dạ à? Bỏ đi, thấy em đáng thương lủi thủi một mình bên ngoài, ngày cưới nhớ đến nhé, chị sẽ bảo Tử Hiên gói cho em một phong bao lì xì.”
Tôi đút điện thoại vào túi.
“Dì Vãn Vãn.” Niệm Niệm kéo tay tôi.
“Sao thế con?”
“Đằng kia có hoa kìa.” Thằng bé chỉ vào một bụi hoa hồng nằm sâu trong vườn.
“Muốn qua xem không?”
Thằng bé gật đầu.
Tôi dắt thằng bé bước tới.
Cậu bé ngồi xổm trước bụi hồng, đưa tay định hái, rồi lại rụt về.
“Sẽ bị gai đâm.” Thằng bé nói.
“Đúng vậy. Những thứ đẹp đẽ đôi khi lại hay đâm người.”
Thằng bé ngẫm nghĩ một chút.
“Vậy thì cứ nhìn thôi. Không hái.”
Tôi bật cười.
“Con còn thông minh hơn rất nhiều người lớn đấy.”
Đúng lúc đó quản gia rảo bước đi tới, nét mặt có phần căng thẳng.
“Cô Tô, có người ở ngoài cổng trang viên muốn gặp cô.”
“Ai vậy?”
“Một người phụ nữ, nói là chị gái của cô.”
Nụ cười của tôi vụt tắt.
Tô Uyển Thanh đã tìm đến tận đây.
“Tôi ra ngoài một lát.” Tôi nói với quản gia, “Phiền ông trông chừng Niệm Niệm giúp tôi.”
Quản gia gật đầu.
Tôi bước ra cổng chính trang viên.
Tô Uyển Thanh tựa người vào chiếc Porsche màu trắng, mặc một bộ váy hàng hiệu, đeo kính râm, thấy tôi bước ra liền gỡ kính xuống.
“Em gái!” Cô ta tươi cười đi tới, “Chị tìm em khổ sở lắm đấy.”
“Sao chị tìm được đến đây?”
“Bố nói cho chị biết mà. Ông ấy bảo em đang làm bảo mẫu ở Sơn trang Ánh Hồ.”
Tô Kiến Quốc.
Đáng lẽ tôi chỉ nên báo địa chỉ cho mẹ biết thôi, không nên tiết lộ nửa lời cho ông ta.
“Chị đến đây làm gì?”
“Đến thăm em chứ sao.” Cô ta liếc nhìn cánh cổng lớn của trang viên, “Chỗ này cũng hoành tráng đấy, chủ của em là ai vậy? Ra tay cũng hào phóng ghê.”
“Không liên quan đến chị.”
“Đừng nói thế chứ. Em gái à, chị thật lòng muốn mời em làm phù dâu mà. Em thử nghĩ xem, em làm phù dâu, ngày cưới toàn là những người máu mặt ở Kinh Bắc đến dự, biết đâu lại giới thiệu cho em được một mối tốt? Chẳng phải hơn hẳn làm bảo mẫu ở đây sao?”
Nụ cười của cô ta rất ngọt ngào.
Ngọt đến buồn nôn.