TỪ THANH LÂU ĐẾN ĐÔNG CUNG, TA TỰ TAY LẬT ĐỔ TẤT CẢ
CHƯƠNG 6
07
Kế hoạch của Thái tử phi rất đơn giản.
Cho ta giả vờ bất cẩn, làm đổ thuốc của nàng.
Sau đó, nàng sẽ nổi trận lôi đình, nói muốn triệt để điều tra.
Còn ta, sẽ bị đánh vào lãnh cung, nhốt trong một gian phòng hẻo lánh.
Thực chất, cách vách gian phòng đó, chính là nơi ở của kẻ hạ độc.
Thái tử phi muốn ta âm thầm giám thị, tìm ra chứng cứ.
Kế hoạch được tiến hành vào ba ngày sau.
Hôm đó, ta bưng chén thuốc bước vào tẩm điện của Thái tử phi.
Lúc đi đến trước mặt nàng, ta cố tình trượt chân.
Xoảng.
Chén thuốc rơi xuống đất, vỡ nát tươm.
Thái tử phi biến sắc.
“Làm càn!”
“Ngươi hầu hạ kiểu gì vậy!”
Ta quỳ rạp dưới đất, run rẩy bần bật.
“Nương nương thứ tội…”
Thái tử phi đứng dậy, tát ta một cú nảy lửa.
“Người đâu!”
“Lôi thứ phế vật này xuống, nhốt vào sài phòng, không có lệnh của bổn cung, cấm được thả ra!”
Hai thái giám lao vào, xốc nách lôi ta đi.
Ta bị nhốt vào một sài phòng tồi tàn.
Căn phòng rất nhỏ, chất đầy củi khô, nồng nặc mùi ẩm mốc.
Nhưng ta không bận tâm.
Ta tiến đến góc tường, áp tai nghe ngóng.
Cách vách, có người đang nói chuyện.
“Bên nương nương sao rồi?”
“Vẫn ổn, thuốc vẫn uống đều, chắc sắp xong rồi.”
“Ừm, chuyện lần này thành công, chúng ta sẽ được tự do.”
Tim ta giật thót.
Quả nhiên là người cách vách hạ độc.
Ta nín thở, tiếp tục nghe.
“Cơ mà, ngươi nói xem cái ả tài nhân mới tới đó, liệu có vấn đề gì không?”
“Kẻ nào?”
“Cái ả đàn tì bà ấy, tên là gì… Thẩm Khuynh Tửu.”
“Nương nương hôm nay còn đặc biệt nhốt ả vào sài phòng.”
“Ngươi đa nghi quá rồi, một đứa tài nhân thôi, làm nên trò trống gì.”
“Mà ngươi dạo này cũng cẩn thận một chút, Thái tử điện hạ đang cho tra xét gắt gao, đừng để lộ sơ hở.”
“Biết rồi.”
Tiếng bước chân xa dần.
Ta thở phào.
Xem ra bọn chúng không nghi ngờ ta.
Tiếp theo, việc ta phải làm là tìm ra chứng cứ hạ độc của chúng.
Nửa đêm, ta lén cạy cửa sài phòng.
Ánh trăng mờ mờ, ta đi men theo bờ tường, mò đến dưới cửa sổ cách vách.
Cửa sổ hé mở một nửa.
Ta kiễng chân, nhìn lén vào trong.
Trong phòng thắp đuốc nến, một cung nữ đang dọn dẹp đồ đạc.
Ta thấy ả từ trong tủ lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ.
Ả mở nắp, trút ra một ít bột phấn, bọc lại cẩn thận.
Sau đó, ả giấu bình sứ trở lại tủ.
Ta thầm mừng rỡ.
Tìm thấy rồi.
Chính là chiếc bình sứ đó.
Nhưng ta không thể báo ngay cho Thái tử phi.
Bởi vì ta còn chưa biết, kẻ chủ mưu đứng sau ả là ai.
Ta phải đợi, đợi ả lộ ra nhiều kẽ hở hơn.
Ba ngày tiếp theo, ta liên tục trốn trong sài phòng, bí mật theo dõi.
Cuối cùng, vào đêm ngày thứ ba, ta cũng đợi được.
Tên cung nữ kia lén lút chuồn khỏi phòng.
Ta rón rén bám theo.
Ả băng qua hành lang, tiến đến thiên điện của Đông Cung.
Cửa điện khép hờ.
Ta nấp sau cột trụ, nghe thấy âm thanh trò chuyện bên trong.
“Chuyện làm đến đâu rồi?”
Đó là giọng của một nam nhân, rất quen tai.
Tim ta lỡ một nhịp.
Là Thái tử điện hạ.
Cung nữ kia quỳ dưới đất, cung kính báo:
“Bẩm điện hạ, thuốc đã hạ được hai tháng rồi, nương nương chắc sắp…”
“Tốt.”
Giọng Thái tử lạnh nhạt.
“Đợi ả chết rồi, bản cung sẽ cưới tân phi.”
“Đến lúc đó, không thiếu chỗ tốt cho ngươi.”
Cung nữ dập đầu.
“Đa tạ điện hạ.”
Ta siết chặt nắm tay, toàn thân lạnh ngắt.
Hóa ra, người muốn hại Thái tử phi, chẳng phải ai khác.
Chính là trượng phu của nàng, Thái tử điện hạ.
Ta lặng lẽ rút lui.
Về đến sài phòng, ta ngồi bệt xuống đất, đầu óc rối bời.
Ta có nên nói với Thái tử phi không?
Nếu nói, nàng sẽ làm gì?
Nàng có tin ta không?
Hay nàng sẽ nghĩ ta đang châm ngòi ly gián?
Ta nghiến răng, hạ quyết tâm.
Ta phải nói cho nàng biết.
Bởi vì đó là con bài thương lượng duy nhất của ta.
Sáng hôm sau, Lý công công đến.
“Nương nương truyền ngươi.”
Ta đi theo lão đến tẩm điện.
Trong điện chỉ có một mình Thái tử phi.
Nàng nhìn ta.
“Tra ra chưa?”
Ta quỳ gối.
“Đã tra ra.”
Ta đem những gì mắt thấy tai nghe đêm qua, kể lại rành mạch không sót một chữ.
Thái tử phi nghe xong, sắc mặt trắng bệch.
Nàng ngồi bất động trên ghế như hóa đá.
Hồi lâu sau, nàng cười.
Cười bi thương, cười mỉa mai.
“Hóa ra là chàng…”
“Bổn cung cứ ngỡ, là phi tần nào ở hậu cung đang toan tính hại bổn cung.”
“Không ngờ, lại là chàng.”
Nàng ngẩng đầu, nhìn ta.
“Ngươi nói xem, bổn cung nên làm thế nào?”
Ta trầm mặc một lúc.
“Nương nương nên, tương kế tựu kế.”
Ánh mắt Thái tử phi lóe lên một tia sắc lạnh.
“Ngươi nói tiếp đi.”
Ta hít sâu một hơi.
“Nương nương có thể giả vờ như không biết, tiếp tục uống chén thuốc đó.”
“Nhưng âm thầm tìm thái y tĩnh dưỡng, bài trừ chất độc.”
“Sau đó, đợi lúc Thái tử điện hạ tưởng rằng nương nương sắp không xong rồi, đột nhiên lật ngửa bài.”
“Khi ấy, tang chứng vật chứng rành rành, Thái tử điện hạ có trăm miệng cũng không cãi nổi.”
Thái tử phi nhìn ta rất lâu.
Rồi nàng mỉm cười.
“Tương kế tựu kế, hay lắm.”
“Khuynh Tửu, ngươi còn thông minh hơn bổn cung tưởng tượng nhiều.”
Nàng đứng dậy.
“Cứ làm theo lời ngươi.”
“Bổn cung muốn xem thử, chàng ta còn có thể ngông cuồng đến bao giờ.”