TỶ TỶ KHÔNG MUỐN GẢ, MẪU THÂN LẠI NGHĨ ĐẾN TA

CHƯƠNG 4



Bà chỉ vào ta, hồi lâu không nói nên lời.

Trưởng tỷ chẳng biết đã đứng sau bình phong từ lúc nào, sắc mặt tái nhợt, trong mắt đẫm lệ.

Ta trông thấy nàng, nhưng không còn an ủi nữa.

Người trong căn phòng này trước kia giỏi nhất là khiến ta cảm thấy mình có lỗi.

Nay cuối cùng ta cũng tỉnh táo.

Sai trước nay không phải là ta không nhận.

Sai là bọn họ luôn coi ta như chiếc bát trống sau cùng.

Thứ gì nguội rồi, thừa rồi, đắng rồi, đều đổ về phía ta.

04

Đêm đó phụ thân hồi phủ, gọi ta đến thư phòng.

Mấy ngày nay ông vì việc điều nhiệm mà bận đến sứt đầu mẻ trán. Nghe nói ta liên tiếp đốt canh thiếp, chống đối mẫu thân, chọc tức Kỳ Thiếu Hành rời đi, sắc mặt còn trầm hơn bóng đêm ngoài cửa.

“Nguyễn Thính Lan, con muốn làm Nguyễn gia mất hết mặt mũi sao?”

Ta đứng trước bàn sách.

“Nếu phụ thân sợ mất mặt thì đừng lấy hôn sự của nữ nhi đi lấp lỗ hổng.”

Ông đập mạnh xuống bàn.

“Láo xược!”

Hai chữ này, ta đã nghe quá nhiều lần.

Trước kia còn sợ.

Nay chỉ thấy quen tai.

Phụ thân nhìn chằm chằm vào ta, bỗng cười lạnh.

“Con tưởng từ chối Kỳ gia rồi, về sau còn có thể có hôn sự tốt đẹp gì?”

“Con từ nhỏ thể nhược, lại không biết lấy lòng người khác như tỷ tỷ con. Nếu không có trong nhà thay con tính toán, con dựa vào đâu mà lập thân?”

Ta nhìn ông.

“Dựa vào Dược Tuyền trang ngoại tổ mẫu để lại cho ta.”

Sắc mặt phụ thân biến đổi.

Khi mẫu thân gả vào Nguyễn gia, ngoại tổ mẫu đã cho bà một trang viên suối thuốc làm của hồi môn, nằm ở Nam Sơn ngoài thành.

Nơi đó có suối nước nóng thiên nhiên, lại có một mảnh dược điền.

Trước lúc lâm chung, ngoại tổ mẫu để lại văn thư, nói trang viên ấy sau khi ta cập kê sẽ thuộc về ta.

Nhưng kiếp trước, mẫu thân nói thân thể ta yếu, không quản nổi trang viên, nên thay ta giữ.

Sau này ta gả vào Kỳ gia, trang viên ấy cũng được bà xem như của hồi môn thêm cho ta.

Trên danh nghĩa là của hồi môn của ta, trên thực tế vẫn luôn do Nguyễn gia quản.

Khi ta bệnh sắp chết, từng muốn đến Dược Tuyền trang dưỡng bệnh.

Quản sự lại đáp lời, nói trang viên đã sớm bị phu nhân cho trưởng tỷ mượn tránh nóng.

Lúc ấy ta nằm trên giường, bỗng nhớ tới ngoại tổ mẫu từng ôm ta mà nói:

“Thính Lan, nếu có một ngày trong nhà không ai thương con, con hãy đến Nam Sơn. Đó là đường lui ngoại tổ mẫu để lại cho con.”

Nhưng cả đời ta cũng không đi đến con đường lui ấy.

Sắc mặt phụ thân rất khó coi.

“Trang viên ấy vẫn luôn do mẫu thân con quản.”

“Trên văn thư viết tên con.”

“Nếu phụ thân không nhớ, có thể đến hỏi nhà ngoại.”

Trong thư phòng lặng đi.

Phụ thân hồi lâu không nói.

Bởi ông biết, nhà ngoại của ta tuy mấy năm gần đây không thường vào kinh, nhưng cũng không phải nơi Nguyễn gia có thể tùy tiện nuốt trọn của hồi môn.

Một lúc lâu sau, ông hạ thấp giọng:

“Một cô nương chưa gả như con đến trang viên ở, bên ngoài sẽ nói thế nào?”

Ta nói:

“Thân thể ta không tốt, đến Dược Tuyền trang dưỡng bệnh.”

“Lý do này mẫu thân trước đây đã dùng rất nhiều năm.”

“Bà luôn nói ta bệnh yếu.”

“Nay vừa khéo.”

Phụ thân bị ta chặn đến không còn lời nào để đáp.

Đêm ấy, Tiểu Mãn giúp ta thu dọn rương hòm.

Mẫu thân đứng ở cửa, nhìn ta từng món từng món đặt y phục và sách vở vào, thần sắc phức tạp.

“Thính Lan, trước đây nương đúng là thiên vị tỷ tỷ con hơn một chút.”

Tay ta vẫn không ngừng.

Bà nhẹ giọng nói:

“Nhưng sau khi tỷ tỷ con rơi xuống nước lúc nhỏ, đêm nào cũng gặp ác mộng. Nương đau lòng nó.”

Ta cười khẽ.

“Khi ấy con sốt, cũng gặp ác mộng.”

Mẫu thân sững lại.

“Chỉ là không ai hỏi.”

Vành mắt bà lập tức đỏ lên.

Ta tiếp tục thu dọn.

Không hề vì nước mắt của bà mà dừng lại.

Kiếp trước ta quá sợ mẫu thân thương tâm.

Bà vừa khóc, ta liền cảm thấy mình bất hiếu.

Nay ta biết, khi bà đau lòng trưởng tỷ, bà chưa từng sợ ta thương tâm. Ta cũng không cần lúc nào cũng thay bà ôm lấy nước mắt.

Sáng sớm hôm sau, ta đến Dược Tuyền trang ở Nam Sơn.

Tiểu Mãn đi cùng ta.

Khi xe ngựa rời khỏi Nguyễn phủ, ta không vén rèm quay đầu.

Nam Sơn cách kinh thành không xa, lại như một thế giới khác.

Dược Tuyền trang xây ở lưng chừng núi, lưng tựa rừng trúc, trong viện có vài hồ suối nóng, hơi trắng bốc lên quyện cùng hương dược thảo. Gió vừa thổi, ngay cả phế phủ cũng như ấm theo.

Quản sự trang viên họ Đào, là đệ đệ của Đào nương.

Thấy ta đến, vành mắt ông lập tức đỏ.

“Nhị cô nương, cuối cùng người cũng tới.”

Chương tiếp
Loading...