VẬN MỆNH DO TA TỰ ĐOẠT LẤY
CHƯƠNG 11
10
Lời ngoài điện vừa dứt, ánh mắt tất cả mọi người trong Ngự thư phòng đều thay đổi.
Hoàng đế giơ tay.
“Truyền.”
Rất nhanh, một lão phụ tóc bạc được nội thị dìu vào.
Bà mặc áo xanh cũ, lưng còng, nhưng trong ngực lại ôm chặt một chiếc hộp gỗ tử đàn.
Thẩm Hoài Chương nhìn thấy bà, sắc mặt lập tức xám ngoét.
“Cố ma ma?”
Hạ thị cũng giống như bị kim châm, đột ngột lùi về sau.
Ta chưa từng gặp người này.
Nhưng khi nhìn thấy ta, nước mắt bà bỗng lăn xuống.
“Giống.”
“Nhị cô nương thật giống Lâm chủ tử.”
Bà quỳ dưới đất, dập đầu thật mạnh với Hoàng đế.
“Lão nô họ Cố, từng hầu hạ trong cung của Tiên hoàng hậu.”
“Lâm di nương tên thật là Lâm Vãn, vốn là nữ sử chưởng dược bên cạnh Tiên hoàng hậu.”
“Năm ấy Tiên hoàng hậu bệnh nặng, nghi có người động tay chân trong thuốc, Lâm nữ sử phụng mệnh âm thầm điều tra, tra được manh mối liên quan tới người cũ của phủ Ninh Vương.”
Sắc mặt Ninh Vương âm trầm.
“Một lão nô cũng dám vu cáo bổn vương?”
Cố ma ma không nhìn hắn.
Bà chỉ giơ hộp tử đàn qua đầu.
“Lão nô không dám nói suông.”
“Trong này có khuy ngọc hoa văn phượng do Tiên hoàng hậu để lại, còn có hồ sơ thuốc do chính tay Lâm nữ sử ghi chép.”
“Năm ấy Lâm nữ sử rời cung không phải vì có tư tình với phủ Ninh Vương.”
“Nàng phụng di mệnh của Tiên hoàng hậu, mang chứng vật tới trước mặt bệ hạ.”
Hoàng đế đột ngột đứng dậy.
Nội thị vội dâng hộp lên.
Hộp tử đàn mở ra, bên trong đặt một chiếc khuy ngọc khuyết mất nửa góc.
Mặt sau khuy ngọc khắc một chữ Phượng rất nhỏ.
Hoàng đế cầm khuy ngọc lên, đầu ngón tay lại khẽ run.
“Đây là vật năm ấy A Hành luôn mang theo bên mình.”
Trong điện không ai dám lên tiếng.
Lòng ta chấn động.
Khuê danh của Tiên hoàng hậu cũng có một chữ Hành.
Sắc mặt Thẩm Thanh Hành càng khó coi.
Trước kia nàng thích nhất nói tên mình có duyên với Tiên hoàng hậu.
Nay chữ duyên ấy giống như một cái tát vang dội giáng thẳng vào mặt nàng.
Cố ma ma lại nói: “Sau khi Lâm nữ sử đưa chứng vật ra khỏi cung, nàng bị người truy sát.”
“Khi ấy Thẩm đại nhân phụng chỉ tuần thành, đã cứu nàng.”
“Bệ hạ vì giữ kín manh mối, mới để Lâm nữ sử tạm ở Thẩm phủ với thân phận di nương.”
Ta chậm rãi nhìn Thẩm Hoài Chương.
“Phụ thân biết sao?”
Môi Thẩm Hoài Chương run rẩy.
“Ta…”
Hoàng đế lạnh giọng nói: “Hắn không nói được, trẫm nói thay hắn.”
“Thẩm Hoài Chương, năm ấy ngươi có công cứu Lâm Vãn, trẫm mới thăng ngươi vào kinh.”
“Trẫm giao nàng cho ngươi bảo vệ, không phải để ngươi ném nàng vào hậu trạch mặc người bắt nạt.”
Thẩm Hoài Chương phủ phục dưới đất.
“Thần có tội.”
Lòng ta giống như bị thứ gì đè nặng.
Hóa ra di nương không phải một thiếp thất không nơi nương tựa.
Bà từng điều tra vụ án thay Tiên hoàng hậu, từng được thiên tử phó thác, từng mang đầy bí mật bước vào Thẩm phủ.
Nhưng sau khi bà chết, của hồi môn bị cướp, con gái bị khinh mạn.
Mà Thẩm Hoài Chương rõ ràng biết tất cả.
Hạ thị bỗng hét lớn: “Bệ hạ, thần phụ không biết.”
“Lão gia chưa từng nói Lâm thị có lai lịch như vậy.”
Cố ma ma nhìn bà ta.
“Phu nhân không biết thân phận của Lâm chủ tử, nhưng lại biết trong tay người có di vật của Tiên hoàng hậu.”
“Mười hai năm trước, phu nhân từng sai người lục soát viện của Lâm chủ tử.”
“Không tìm được khuy ngọc liền đuổi lão nô khỏi phủ.”
Sắc máu trên mặt Hạ thị biến mất sạch sẽ.
Thẩm Thanh Hành thấp giọng gọi: “Mẫu thân?”
Hạ thị cuống quýt nắm lấy tay áo nàng.
“Thanh Hành, mẫu thân làm tất cả đều vì con.”
Một câu này còn đáng sợ hơn cả nhận tội.
Ánh mắt Hoàng đế chuyển sang Thẩm Thanh Hành.
“Vì nàng?”
Thân thể Thẩm Thanh Hành run lên, lập tức dập đầu.
“Bệ hạ, thần nữ không biết.”
“Thần nữ thật sự không biết.”
Cố ma ma bỗng lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy cũ.
“Có lẽ Thẩm đại cô nương không biết thân phận Lâm chủ tử.”
“Nhưng nàng biết cửa hàng phố Nam là Lâm chủ tử để lại cho nhị cô nương.”
“Bởi vì ba năm trước, chính tay nàng từng ký một tờ khế ước đổi chủ.”
Thị vệ Đông cung nhận giấy cũ, dâng lên ngự án.
Lão thái giám chỉ nhìn một cái đã nói: “Bên trên quả thực có tư ấn của Thẩm Thanh Hành.”
Thẩm Thanh Hành đột ngột ngẩng đầu.
“Là mẫu thân bảo ta ký.”
Ta nhìn nàng.
“Khi ký, tỷ tỷ không hỏi một câu đồ vật từ đâu tới sao?”
Nước mắt nàng rơi xuống.
“Ta tưởng chỉ là cửa hàng của công trung.”
Ta khẽ nói: “Hóa ra sự thanh cao của tỷ tỷ chỉ thanh cao đến mức không hỏi nguồn gốc.”
Ninh Vương bỗng bật cười.
“Hoàng huynh, nội trạch Thẩm gia dơ bẩn, thần đệ không muốn quản nhiều.”
“Nhưng Lâm thị đã liên quan tới vụ án cũ của Tiên hoàng hậu, chuyện Thẩm nhị cô nương vào Đông cung càng nên hoãn lại.”
Tiêu Cảnh Hành tiến lên một bước.
“Vương thúc nóng lòng hoãn hôn sự, là sợ sau khi nàng vào Đông cung, vụ án cũ sẽ được điều tra nhanh hơn sao?”
Ánh mắt Ninh Vương sắc lạnh.
Hoàng đế lại đập mạnh khuy ngọc xuống ngự án.
“Tra.”
“Tra từ hồ sơ thuốc của Tiên hoàng hậu.”
“Tra từ sổ sách cũ của Thẩm phủ.”
“Tra từng phong thư qua lại giữa phủ Ninh Vương và Thẩm Thanh Hành.”