VẬN MỆNH DO TA TỰ ĐOẠT LẤY
CHƯƠNG 13
Nhìn thấy ta, nàng sững người trước, sau đó bật cười.
“Muội hài lòng chưa?”
Ta đứng ở cửa.
“Nếu tỷ tỷ hỏi ta có hài lòng hay không, chi bằng hỏi chính mình có hối hận không.”
Nàng chậm rãi đứng dậy.
“Ta hối hận chuyện gì?”
“Ta chỉ muốn chọn con đường của mình.”
“Nếu không phải muội công khai tiếp chỉ, chuyện sao có thể thành ra thế này?”
Ta nhìn nàng.
“Con đường của tỷ vì sao nhất định phải giẫm lên Thẩm gia?”
“Tự do của tỷ vì sao phải dùng sự trong sạch của ta và di nương để trả giá?”
Sắc mặt nàng trắng bệch.
“Ta không định hại muội.”
Ta tiến lên một bước.
“Thư giả là ai viết?”
Nàng cắn môi.
“Ta chỉ viết vài tờ chữ mẫu.”
“Lưu ma ma do ai tìm?”
Nàng quay mặt đi.
“Ta không biết phủ Ninh Vương sẽ dùng bà ta như vậy.”
“Còn chiếc ấn có chữ Hành?”
Cuối cùng nàng im lặng.
Ta khẽ nói: “Tỷ tỷ, mỗi bước tỷ đều nói mình vô tội.”
“Nhưng mỗi bước đều có bóng dáng của tỷ.”
Nước mắt nàng rơi.
“Thẩm Vi Lan, rõ ràng muội đã thắng.”
“Thái tử bảo vệ muội, Hoàng hậu thừa nhận muội, ngay cả di vật của Tiên hoàng hậu cũng đứng về phía muội.”
“Vì sao muội vẫn không chịu tha cho ta?”
Ta nhìn nàng, bỗng cảm thấy nàng vừa đáng thương vừa đáng hận.
“Bởi vì điều tỷ muốn không phải được tha thứ.”
“Tỷ muốn tất cả mọi người quên sạch những chuyện tỷ từng làm.”
Nàng đột ngột ngẩng đầu.
Ngoài điện bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Phương ma ma xông vào, hạ giọng thật thấp.
“Điện hạ, cô nương.”
“Ninh Vương vào Thái Cực điện.”
“Hắn dâng lên một phong mật chiếu khác của Tiên hoàng hậu, nói Thái tử không phải con ruột của bệ hạ.”
12
Thái tử không phải con ruột của bệ hạ.
Mấy chữ này vừa thốt ra, thiên điện giống như bị sương lạnh đóng băng.
Thẩm Thanh Hành sững người trước, sau đó đáy mắt lại ánh lên một tia sáng.
Tia sáng ấy nhanh chóng bị nàng đè xuống.
Nhưng ta nhìn thấy rõ ràng.
Nàng vẫn đang chờ cơ hội lật ngược thế cờ.
Cho dù lần lật ngược này sẽ kéo cả triều cục xuống vực sâu.
Sắc mặt Tiêu Cảnh Hành không thay đổi.
Chàng chỉ xoay người đi ra ngoài.
Ta lập tức đi theo.
Ngoài cửa thiên điện, cung nhân Hoàng hậu phái tới đã chuẩn bị kiệu mềm.
Tiêu Cảnh Hành nhìn ta một cái.
“Ngươi ở lại Phượng Nghi cung.”
Ta lắc đầu.
“Vừa rồi điện hạ nói sẽ cùng xem.”
“Bây giờ cũng nên cùng đi.”
Giữa mày chàng khẽ động.
“Trong Thái Cực điện sẽ có những lời rất khó nghe.”
Ta nói: “Mưa trước cửa cung cũng rất lạnh.”
“Nhưng ta vẫn đứng vững.”
Cuối cùng chàng đưa tay, đỡ ta lên kiệu mềm.
“Vậy cùng đi.”
Trong Thái Cực điện đèn đuốc sáng trưng.
Hoàng đế ngồi trên cao, sắc mặt âm trầm đáng sợ.
Ninh Vương quỳ giữa điện, trong tay nâng một chiếc hộp dài sơn vàng.
Trong hộp đặt một phong gọi là mật chiếu.
Mấy vị lão vương gia trong tông thất cũng bị gấp rút triệu vào cung, ai nấy sắc mặt nặng nề.
Khi chúng ta vào điện, Ninh Vương đang thấp giọng nói: “Hoàng huynh, thần đệ không muốn tin chuyện này.”
“Nhưng di vật của Tiên hoàng hậu liên tiếp xuất hiện, nếu không điều tra rõ ràng, e rằng khó an lòng tông thất.”
Hoàng đế nhìn Tiêu Cảnh Hành.
“Con tới rồi.”
Tiêu Cảnh Hành quỳ xuống hành lễ.
“Nhi thần có mặt.”
Ánh mắt Hoàng đế dừng trên người chàng, hồi lâu không rời đi.
Trong khoảnh khắc ấy, ta bỗng hiểu ra.
Phong mật chiếu này bất kể thật giả, người bị tổn thương không chỉ có Thái tử.
Mà còn có sự tin tưởng nhiều năm giữa một đế vương và nhi tử.
Điều Ninh Vương muốn không phải một đáp án.
Hắn muốn một vết nứt.
Chỉ cần vết nứt xuất hiện, Đông cung sẽ lung lay.
Hoàng hậu cũng tới.
Người không ngồi phượng liễn, chỉ được Phương ma ma dìu vào điện.
“Bệ hạ.”
“Thần thiếp xin kiểm tra chiếu thư ngay trước mặt mọi người.”
Ninh Vương ngước mắt.
“Hoàng hậu nương nương thật bình tĩnh.”
Hoàng hậu lạnh lùng nhìn hắn.
“Thái tử do bổn cung nuôi lớn, bổn cung đương nhiên bình tĩnh.”
“Ngược lại là Ninh Vương, hôm nay trước tiên dùng nữ nhi Thẩm gia làm đao, sau lại dùng Tiên hoàng hậu làm khiên.”
“Ngươi bất kính với người đã khuất như vậy, không sợ đêm nằm mơ thấy người sao?”
Sắc mặt Ninh Vương hơi cứng.
Hoàng đế giơ tay.
“Kiểm tra.”
Thái giám chưởng ấn nội đình, lão thần Tông Chính tự và cung phụng văn thư cùng tiến lên.
Mật chiếu dùng lụa cũ trong cung, dấu ấn cũng rất giống thật.
Cung phụng văn thư xem rất lâu, sắc mặt càng lúc càng nặng.
Khóe môi Ninh Vương dần xuất hiện nụ cười.
Lòng ta lại bình tĩnh lạ thường.
Bởi vì hắn quá nóng vội.
Một người ngay cả giấy cũ mực mới cũng dám mang vào Ngự thư phòng, chưa chắc không dám đánh cược thêm lần nữa.
Ta bỗng lên tiếng.
“Bệ hạ, thần nữ có một câu hỏi.”
Ninh Vương nhìn ta, ánh mắt âm lạnh.
“Thái Cực điện đang bàn huyết mạch tông thất, Thẩm nhị cô nương cũng dám xen lời?”
Tiêu Cảnh Hành thản nhiên nói: “Nàng là Thái tử phi tương lai của cô.”
“Đông cung bị bôi nhọ, nàng đương nhiên có thể hỏi.”
Hoàng đế nhìn ta một cái.
“Hỏi đi.”
Ta nhìn phong mật chiếu kia.
“Nếu chiếu này thật sự do Tiên hoàng hậu để lại trước lúc lâm chung, vì sao không giao cho bệ hạ, không giao cho Tông Chính tự, cũng không giao cho cung nhân đáng tin.”
“Mà nhiều năm sau lại rơi vào tay Ninh Vương?”
Ninh Vương nói: “Người cũ bên cạnh Tiên hoàng hậu nhiều lần truyền tay phó thác, hôm nay mới tới tay bổn vương.”
Ta lại hỏi: “Người cũ ấy là ai?”