Xà Linh Ba Nghìn Năm Chọn Tôi
Chương 16
“Ngươi chạm vào một sợi tóc của cô ấy.” Giọng Lệ Uyên bình tĩnh đến đáng sợ. “Ta không chỉ giết một vị thần đâu.”
“Ngươi đang đe dọa Thiên giới đấy à?”
“Không phải đe dọa. Là thông báo.”
Bàn tay cầm sợi xích vàng của Không Độ siết chặt lại. Hai người đối diện nhau. Một kẻ đứng dưới đất, một kẻ lơ lửng trên không trung.
Trong không khí lan tỏa một thứ áp lực không thể nhìn thấy bằng mắt thường, tựa như hai thế lực khổng lồ đang va chạm trong vô hình. Tôi đứng sau lưng Lệ Uyên, tim đập thình thịch như trống bỏi.
Đột nhiên… Không Độ hành động.
Sợi xích vàng trong tay lão vung ra, không nhắm vào Lệ Uyên. Mà nhắm vào tôi.
Lệ Uyên đưa tay phải ra đỡ, từ lòng bàn tay bắn ra một tia sáng vàng. Hai luồng sức mạnh va chạm giữa không trung. Sóng xung kích bùng nổ hất văng tất cả mọi người trong sân ngã nhào.
Tôi bị cánh tay Lệ Uyên ôm ngang eo, cả người áp sát vào lồng ngực anh. Lực ôm rất chặt. Ngực anh rất nóng. Giống như một ngọn núi lửa đang phun trào.
“Ôm chặt tôi.” Anh nói khẽ.
Giây tiếp theo, cơ thể anh lao vút lên không trung. Chúng tôi bay thẳng lên bầu trời hàng trăm mét.
Không Độ đuổi theo. Sợi xích vàng như một con rắn uốn lượn truy đuổi giữa không trung. Lệ Uyên vừa bay vừa dùng Long khí để cản phá, tia sáng vàng và bóng xám đan xen giữa các tầng mây.
“Ngươi không chạy thoát đâu.” Giọng Không Độ vọng lại từ tứ phía.
“Ta không bỏ chạy.” Lệ Uyên bỗng dừng lại.
Anh đặt tôi xuống một đám mây… đúng vậy, một đám mây đã được hóa thực thể.
“Đợi tôi ở đây.”
“Anh…”
Anh không cho tôi nói hết câu. Anh xoay người đối mặt với Không Độ, vạt áo bay phần phật trong gió.
Sau đó cơ thể anh bắt đầu biến đổi. Áo bào rách toạc, những lớp vảy vàng kim mọc ra từ dưới da, cơ thể kéo dài, phình to… Cự long vàng kim lại xuất hiện trên không trung.
Nhưng lần này khác biệt. Lần này cự long toàn thân tỏa ra ánh sáng rực rỡ như đang bốc cháy, sấm sét quấn quanh bốn móng vuốt, đuôi rồng khuấy động gió mây.
Nó quay đầu nhìn tôi.
“Đợi tôi trở về.”
Rồi nó lao về phía Không Độ.
Trận chiến đó kéo dài bao lâu, tôi không rõ. Tôi ngồi trên đám mây, nhìn hai luồng sáng đan xen chằng chịt trên bầu trời. Màu vàng và màu xám. Tiếng rồng gầm và tiếng tụng kinh. Sấm sét và bùa chú.
Cả bầu trời Lạc Thành đang rung chuyển.
Không biết đã trôi qua bao lâu, có thể là mười phút, cũng có thể là một tiếng. Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên.
Cự long vung đuôi quật trúng Không Độ. Bóng người mặc tăng y màu xám rơi rụng từ trên cao, đập thẳng xuống một đỉnh núi hoang vắng ngoại ô Lạc Thành, tạo ra một hố sâu có đường kính lên tới cả trăm mét.
Cự long lao xuống từ trên không, bốn móng vuốt bám chặt vào mép hố, cái đầu rồng cúi xuống, râu rồng gần như chạm vào Không Độ dưới đáy hố.
Không Độ nằm dưới đáy, tăng y rách bươm, toàn thân bê bết máu. Đôi mắt không có đồng tử của lão nhìn lên bầu trời, nhưng khóe miệng lại hơi cong lên.
“Ngươi quả thực… mạnh hơn ba ngàn năm trước.”
“Ta vẫn luôn không ngừng mạnh lên. Các ngươi tưởng phong ấn có thể nhốt được ta, nhưng mỗi một ngày bị phong ấn, ta đều tích lũy sức mạnh.”
“Vậy tại sao ngươi không tự mình thoát ra?”
Lệ Uyên im lặng một giây.
“Vì ba ngàn năm qua, ta không cảm thấy thế giới này xứng đáng để ta bước ra.”
“Vậy bây giờ thì sao?”
“Bây giờ đã có người cho ta thấy… nó xứng đáng.”
Không Độ nhìn anh, rất lâu sau, khẽ thở dài một tiếng.
“Thiên giới sẽ không buông tha cho ngươi đâu. Ta chỉ là đội tiên phong.”
“Cứ để chúng đến.”
“Ngươi định đối đầu với toàn bộ Thiên giới sao?”
“Từ lúc ta giết vị thần đầu tiên, ta đã trở thành kẻ thù của chúng rồi.”
Không Độ nhắm mắt lại. Cơ thể lão tan thành những điểm sáng màu xám, bay lơ lửng trong gió như tro tàn.
Trước khi hoàn toàn tan biến, giọng nói của lão vọng ra từ những điểm sáng:
“Lệ Uyên. Đối xử tốt với cô ấy. Ngươi có điểm yếu không phải là chuyện xấu… Nó khiến ngươi giống một… thực thể đang sống hơn.”
Những điểm sáng tan biến. Đáy hố trống rỗng.
Cự long rút đầu về. Nó ngửa cổ gầm vang, tiếng gầm rung chuyển mây trời. Rồi dần dần thu nhỏ lại, biến về hình người.
Lệ Uyên đứng bên miệng hố, quần áo hơi xộc xệch, trên mặt có một vết xước nông, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn. Anh búng tay một cái. Đám mây tôi đang đứng từ từ hạ xuống, đưa tôi đến ngay trước mặt anh.
Tôi vừa đặt chân xuống đất, suýt nữa không đứng vững. Anh vươn tay đỡ lấy tôi.
“Không sao chứ?”
“Anh mới là người có sao không?” Tôi nhìn vết xước trên mặt anh. “Anh bị thương rồi.”
“Vết thương nhỏ thôi.”
“Rách da mặt rồi.”
“Ngày mai sẽ khỏi.”
Tôi lấy một tờ khăn giấy từ trong túi áo ra, kiễng chân lau vệt máu trên mặt anh. Anh cúi đầu xuống cho vừa tầm với tôi.
Lau được hai cái, tôi chợt nhận ra… Khoảng cách giữa mặt anh và mặt tôi chỉ còn chừng mười centimet. Hơi thở của anh phả lên trán tôi, thoang thoảng mùi thanh lạnh, như mùi sương sớm giữa rừng thông mùa đông.
Tay tôi sững lại.
“Sao vậy?” Anh hỏi.
“Không có gì.” Tôi lùi lại một bước.
Anh nhìn tôi, khóe môi khẽ cong lên.
“Tô Niệm.”
“Hửm?”
“Cô đỏ mặt rồi kìa.”