Xà Linh Ba Nghìn Năm Chọn Tôi

Chương 23



Phiến đá nát bấy dưới lòng bàn tay tôi. Sợi xích thứ bảy đứt phăng… Hiệu ứng domino bắt đầu.

Toàn bộ trận pháp rung chuyển dữ dội. Chín sợi xích trên không trung tế đàn quẫy đạp điên cuồng như những con rắn mất khống chế. Sắc mặt gã thi hành án tái mét, gã lao thẳng về phía tôi.

Tôi đứng dậy, Long khí dồn xuống hai chân… Lách mình né được cú ra đòn đầu tiên của gã. Khi gã vung nắm đấm thứ hai, tôi giơ tay lên đỡ đòn… Ánh sáng vàng chạm trán với pháp lực của gã, chấn động đến mức làm rung rinh cả không gian ngầm.

Gã mạnh hơn tôi. Nhưng gã cũng bị chấn lùi một bước.

Thế là đủ rồi. Thứ tôi cần, chỉ là thời gian.

Trên không trung, Lệ Uyên đã cảm nhận được sự biến đổi của trận pháp. Chín sợi xích đã mất đi một. Sức mạnh của tám sợi còn lại suy giảm đáng kể. Cự long vàng kim quẫy đạp điên cuồng trong lưới xích…

Móng vuốt rồng xé đứt ba sợi. Đuôi rồng quật đứt hai sợi. Long tức thiêu rụi hai sợi. Sợi cuối cùng… Cự long cúi đầu, dùng sừng đâm đứt phăng.

Chín sợi xích đứt lìa toàn bộ. Tấm lưới xích vàng tan rã thành vô vàn mảnh vụn vàng chói, rơi lả tả xuống bầu trời Lạc Thành tựa như những bông tuyết bằng vàng.

Chín kẻ thi hành án rơi rụng từ trên cao. Không Độ ngã nhào xuống sân, chiếc áo cà sa xám rách tả tơi, lộ ra cơ thể đầy rẫy vết thương.

Lão nằm ngửa giữa đống gạch vụn, đôi mắt vô hồn không đồng tử hướng nhìn cự long vàng kim đang lượn vòng trên trời.

Lệ Uyên biến lại hình người, từ trên cao giáng xuống, đáp ngay trước mặt lão.

“Không Độ.”

“Có.”

“Về nói với Thiên Đế… Chuyện ở nhân gian, từ nay về sau do ta quản. Lão không có quyền xen vào.”

Không Độ im lặng rất lâu.

“Ngươi có biết làm thế nghĩa là gì không? Ngươi đang tuyên chiến với Thiên giới đấy.”

“Không phải tuyên chiến. Là lập quy củ.”

“Quy củ gì?”

“Quy củ của nhân gian. Chuyện nhân gian giải quyết ở nhân gian. Thiên giới không được nhúng tay. Kẻ nào nhúng tay… ta đánh kẻ đó.”

Không Độ nhắm mắt lại.

“Tùy ngươi thôi.”

Cơ thể lão hóa thành những đốm sáng xám, từ từ tan biến. Tám tên thi hành án còn lại cũng lần lượt hóa thành ánh sáng biến mất.

Dưới tầng hầm, tôi bước lên cầu thang, toàn thân lấm lem bụi đất, tóc tai rũ rượi, nhưng may mắn là không bị thương.

Khoảnh khắc Lệ Uyên đứng trong sân nhìn thấy tôi bước ra… biểu cảm của anh, cả đời này tôi cũng không thể nào quên. Đó là biểu cảm của một sợi dây đàn bị kéo căng đến tột độ đột ngột được nới lỏng.

Anh bước tới, ôm chầm lấy tôi. Rất chặt.

Mặt tôi áp vào lồng ngực anh, có thể nghe thấy rõ nhịp tim của anh. Rất nhanh. Không hề giống nhịp tim của một Thần thú ba ngàn năm tuổi.

“Tôi không sao.” Giọng tôi ồm ồm rúc trong ngực anh.

Anh không buông tay.

“Lệ Uyên?”

“Để tôi ôm thêm một chút nữa.”

“Anh siết chặt quá, tôi không thở được…”

 

Anh nới lỏng ra một chút. Nhưng vẫn không buông. Bạch Trạch đứng từ xa, ngậm cây kẹo mút, nhìn hai chúng tôi với nụ cười “ta đã bảo rồi mà”.

Sau ngày Đông chí, Thiên giới không còn phái thêm bất kỳ ai đến nữa.

Mạng lưới tình báo của Bạch Trạch truyền tin về: Thiên Đế chọn cách giữ im lặng trước lời tuyên bố của Lệ Uyên. Không phải nhận thua. Mà là kiêng dè.

Một Ứng Long có khả năng đối đầu trực diện và đánh bại chín kẻ thi hành án, kết hợp với một con người dung hợp Long khí trong cơ thể, lại thêm một Bạch Trạch đã cắm rễ kinh doanh ở nhân gian suốt ba ngàn năm… Tổ hợp này, Thiên giới không muốn đụng vào. Ít nhất là ở thời điểm hiện tại.

Ngày lại ngày trôi qua.

Tài khoản video của tôi vượt mốc tám mươi triệu người theo dõi. Miếng Xà Cốt Ngọc cuối cùng cũng được chốt với giá một trăm tám mươi triệu  tại nhà đấu giá An Hòa. Người mua là một nhà sưu tầm ẩn danh ở nước ngoài… Mãi sau này tôi mới biết, đó là người do Bạch Trạch sắp xếp.

Tiền đã vào tài khoản. Một trăm tám mươi triệu. Tôi dán mắt vào dãy số trên app ngân hàng trọn vẹn mười phút. Rồi tôi làm một việc.

Tôi mua một căn hộ duplex ở trung tâm Lạc Thành. Ba trăm hai mươi mét vuông, hướng nam, tầm nhìn thoáng đãng, bao trọn cả đường chân trời của thành phố.

Lúc thi công, tôi đặc biệt nhờ người lắp đặt ngoài ban công một cái… đệm sưởi siêu to khổng lồ. Mặc dù Lệ Uyên đã không cần đến nó nữa. Nhưng tôi vẫn muốn làm vậy.

Ngày dọn vào nhà mới, Lệ Uyên đứng trước cửa sổ sát sàn, ngắm nhìn thành phố ngoài kia. Ánh hoàng hôn phủ lên sườn mặt anh một tầng sáng vàng ấm áp.

“Thấy sao?” Tôi hỏi.

“Tốt hơn cái bể kính nhiều.”

Tôi bật cười thành tiếng.

“Tốt hơn cái nơi anh đã sống suốt ba ngàn năm chứ?”

“Tốt hơn rất nhiều.”

Anh ngoảnh lại nhìn tôi.

“Quan trọng nhất là… người sống cùng không giống nhau.”

Tôi bước tới, đứng cạnh anh. Hai cái bóng in trên kính cửa sổ, đan lồng vào nhau.

“Lệ Uyên.”

“Hửm.”

“Anh có hối hận không? Rời bỏ Thiên giới, ở lại nhân gian.”

“Không hối hận.”

“Lỡ như có một ngày Thiên giới lại kéo đến thì sao?”

“Thì tôi lại đánh đuổi chúng về.”

“Lỡ anh đánh không lại thì sao?”

“Thì tôi sẽ đưa cô bỏ trốn.”

“Trốn đi đâu?”

“Trốn đến nơi chúng không tìm thấy.”

“Có nơi đó tồn tại sao?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...