YẾN XUÂN CHƯA TÀN, TA ĐÃ TỪ HÔN VỚI THẾ TỬ
CHƯƠNG 9
“Thứ muội của ngươi trước giờ an phận thủ thường, vì sao đột nhiên ra tay với ngươi, ngươi chưa từng nghĩ sao?
“Ta nghe nói nàng ta và Tôn Phương Dung đi lại khá gần. Có lẽ là Tôn Phương Dung đã hứa hẹn gì đó với nàng ta, nên nàng ta mới dám ra tay với ngươi đấy.”
Giang Nghiên Nhu ngây người.
“Vì sao nàng ta lại đối xử với ta như vậy!
“Ta chỉ là Lương đệ, đâu có cản trở nàng ta!”
Ta không nhịn được cười lạnh.
“Ngươi không biết nàng ta hay ghen sao?
“Nàng ta ỷ mình có phủ Quốc công chống lưng, không cho phép bất kỳ nữ nhân nào đến gần Thái tử.
“Đáng tiếc, bây giờ dù nàng ta bị giáng làm thứ dân cũng sẽ không chết, chỉ bị giam trong lãnh cung mà thôi.
“Xem ra gương mặt của ngươi hỏng vô ích rồi.”
Trong mắt Giang Nghiên Nhu nhanh chóng lóe lên vài tia âm độc.
Tạ Liễm lại đột nhiên ôm lấy vai nàng ta, trịnh trọng nói với nàng ta:
“Nhu nhi, ta sắp đi rồi.
“Đời này e là khó còn gặp lại.
“Nàng có cơ hội thì đi tìm Trương Húc công công trong cung, ông ta là người của ta.
“Nếu nàng có chuyện gì muốn làm, cứ tìm ông ta.
“Xem như là… chuyện cuối cùng ta làm cho nàng.
“Ta đi đây, nàng phải bảo trọng.”
Giang Nghiên Nhu trợn to mắt nhìn hắn, khóc đến đứt ruột đứt gan.
Thấy bọn họ như vậy, ta suýt nữa không nhịn được mà khen một câu.
Bọn họ quả thật rất yêu nhau.
Nhưng kiếp trước, trong lúc yêu nhau, bọn họ không nên làm tổn thương ta và người nhà ta!
20
Quả nhiên không ngoài dự đoán của ta.
Sau lời chỉ điểm của ta, cộng thêm người mà Tạ Liễm giao cho, Giang Nghiên Nhu ra tay với Tôn Phương Dung.
Nửa tháng sau, truyền đến tin Tôn Phương Dung chết vì bệnh.
Khi nghe tin này, ta đang cắt tỉa hoa mẫu đơn.
Phủ Trấn Quốc công bị tịch thu chém đầu, cả nhà phủ Trung Nghĩa hầu bị lưu đày ba nghìn dặm, nay Tôn Phương Dung cũng chết.
Uất khí trong lòng ta cuối cùng tiêu tan hơn phân nửa.
Còn Giang Nghiên Nhu, gương mặt nàng ta đã bị hủy hoàn toàn, e rằng đời này khó gả đi được nữa.
Nghe nói đại tẩu Giang gia không phải người dễ sống chung. Nếu nàng ta cứ mãi không gả được mà ở trong phủ, cũng sẽ liên lụy việc nghị thân của các tỷ muội khác.
Những ngày tháng của nàng ta sẽ không dễ chịu.
Thêm vào đó, Tạ Liễm sống chết không rõ trên đường lưu đày. Đời này nàng ta chỉ có thể sống không bằng chết.
Trong lòng ta đang vui vẻ, Thúy Vân bỗng bước lên.
“Tiểu thư, Cố công tử gửi bái thiếp đến phủ, muốn bái kiến người.”
Ta đặt kéo xuống.
“Mời chàng đến hoa sảnh, lát nữa ta sẽ qua.”
Chàng giúp ta một việc lớn như vậy, ta quả thật nên cảm tạ đàng hoàng.
Có điều, cũng nhờ công lao tố cáo chuyện này, chàng được thăng từ tứ phẩm lên nhị phẩm, xem như cũng có hồi báo.
Nghĩ đến đây, ta không còn chút gánh nặng nào mà đi gặp chàng.
21
Cố Diễn Chi ngồi trong hoa sảnh uống trà. Thấy ta đến, chàng đặt chén trà xuống, hành lễ với ta.
“Thẩm tiểu thư.
“Mạo muội quấy rầy, mong nàng lượng thứ.”
Ta thong thả ngồi xuống, nở nụ cười dịu dàng.
“Không tính là mạo muội. Chúng ta cũng xem như từng kề vai chiến đấu.
“Chỉ là không biết Cố công tử đến phủ có việc quan trọng gì?”
Ánh mắt chàng trầm lặng nhìn ta.
“Thẩm tiểu thư, không biết nàng đã có người trong lòng chưa?
“Cố mỗ vẫn chưa cưới thê. Giữa những khuê nữ khắp kinh thành, trong mắt ta, nàng là người đặc biệt nhất.
“Trước là yến xuân từ hôn, vạch trần chuyện thế tử hầu phủ và đích nữ Thượng thư phủ dan díu với nhau.
“Sau đó lại đưa cho ta nhiều tin tức như vậy, giúp ta thuận lợi tìm ra chứng cứ của bọn họ, một lưới bắt gọn.
“Nàng vì triều đình trừ sâu mọt, cũng vì những tướng sĩ đã khuất lấy lại sự an ủi và vinh quang thuộc về họ.
“Những lý do ấy đủ để ta nhìn nàng bằng con mắt khác. Thích nàng cũng trở thành chuyện đương nhiên.
“Cố mỗ không dám mạo muội cầu cưới, chỉ có thể đến hỏi ý nàng trước.
“Nếu Thẩm tiểu thư bằng lòng, ngày mai Cố mỗ sẽ bảo mẫu thân đến cửa cầu thân, nhất định dùng mười dặm hồng trang nghênh cưới nàng.
“Cố mỗ nguyện đời này chỉ có một mình nàng, vĩnh viễn không nạp thiếp.”
Ta lập tức ngẩng đầu nhìn chàng.
“Vĩnh viễn không nạp thiếp?
“Ta rất hiếm thấy ai làm được chuyện đó. Hiện tại chỉ có phụ thân ta làm được.
“Cố công tử, lời này không phải tùy tiện hứa là có thể làm được.
“Bây giờ ta vẫn chưa có ý định thành thân. Ta muốn ở lại biên quan cùng phụ thân và huynh trưởng.”
22
Cố Diễn Chi khó tin nhìn ta.
“Biên quan khổ cực như vậy, nàng là nữ tử mà không sợ sao?”
Ta nhìn khoảng trời bên ngoài điện, chậm rãi nói:
“Bởi vì bầu trời kinh thành này quá nhỏ, ta muốn đến biên quan nhìn xem.
“Phong cảnh biên quan có thể khiến lòng người rộng mở, không còn bị bó buộc trong mấy chuyện tình tình ái ái.
“Hơn nữa, ca ca, tẩu tẩu và chất nhi của ta cũng ở bên đó. Ta nhớ họ rồi.”
Chàng ngẩn ngơ nhìn ta rất lâu.
“Thẩm tiểu thư, nàng thật sự rất đặc biệt.
“Cố mỗ càng lúc càng chỉ muốn cưới nàng, phải làm sao đây?”
Ta nhấp một ngụm trà, cười khẽ.
“Đó là bài toán của Cố công tử, không phải của ta.
“Quý nữ khắp kinh thành, kiểu gì cũng có người thích hợp. Cố công tử nhất định có thể chọn được.”
Giọng chàng có chút u oán.
“Nếu có, Cố mỗ đã sớm thành thân rồi.
“Không sao. Thẩm tiểu thư đến biên quan, Cố mỗ sẽ đuổi theo đến biên quan.
“Thẩm tiểu thư chưa muốn thành thân, vậy ta sẽ chờ đến khi nàng muốn thành thân.”
Ta “phì” một tiếng bật cười.
“Cố công tử thật biết trêu người.”
Nhưng chàng thật sự làm được.
Ngày ta và phụ thân, mẫu thân rời kinh, chàng vậy mà một người một ngựa đi theo.
Chàng hành lễ với phụ thân ta.
“Thẩm tướng quân, sau này Cố mỗ xin nhờ ngài rồi.”
Phụ thân nhìn ta đầy ẩn ý, cười nói:
“Cố đại nhân nói đùa rồi.
“E rằng là nữ nhi của ta phải nhờ cậy ngươi mới đúng.”
Cố Diễn Chi đỏ mặt cúi đầu, sau đó ôm quyền cười nói:
“Cố mỗ nhất định không phụ sự phó thác của Thẩm tướng quân!”
Ta: “…”
Kinh thành dần xa phía sau. Nhìn con đường phía trước, tâm trạng ta bắt đầu vui vẻ.
Sông dài ôm bóng tà dương, trời đất mênh mang.
Biên quan, ta đến đây.
(HOÀN)