AI BẢO CHỈ CÓ CHÀNG BIẾT MỘNG DU
CHƯƠNG 5
Nhưng cuộc sống của Lục Tri Viễn lại ngày càng khốn khổ. Sau khi bị tổn thương tận gốc, tâm lý của hắn trở nên cực kỳ vặn vẹo. Hắn không dám ra ngoài gặp mặt đám hồ bằng cẩu hữu, sợ bị chế giễu là thái giám, đành cả ngày rúc trong phủ âm dương quái khí trút giận lên hạ nhân. Nhưng hắn tuyệt nhiên không dám đụng đến một sợi lông tơ của ta.
Một hôm, ta đang tắm nắng trong hoa viên. Lục Tri Viễn đẩy xe lăn tới, nhìn chòng chọc vào bụng ta, ánh mắt lạnh lẽo:
“Thẩm Thanh Ninh, ngươi đừng đắc ý vội. Trong bụng ngươi mang tạp chủng của ai, bản thân ngươi rõ nhất. Chờ đứa bé sinh ra, chỉ cần là con trai, ta sẽ lập tức hạ độc chết ngươi. Dù sao chỉ cần có người thừa kế, cái loại đãng phụ như ngươi chẳng còn tác dụng gì nữa!”
Có lẽ hắn đã kìm nén quá lâu nên cuối cùng không nhịn được mà buông lời độc ác. Ta bóc một quả nho trong vắt ném vào miệng, đến cái liếc mắt cũng không buồn nhìn hắn:
“Phu quân nói nhảm gì thế, đây chính là đích trưởng tử mà chàng cầu xin ta sinh ra mà. Nếu chàng có cốt khí thật, sao hồi đó không tông đầu vào tường thành tự tử quách đi cho xong, giữ trọn vẹn sự trong sạch trinh liệt của Thế tử Lục gia ấy?”
Lục Tri Viễn bị ta đâm trúng chỗ đau, giận run người. Hắn lao lên định bóp cổ ta.
Chưa kịp chạm vào một góc áo của ta, một viên đá xé gió bay tới, đánh trúng phóc vào xương bánh chè của hắn. Lục Tri Viễn hét thảm một tiếng quỳ sụp xuống đất, ôm đầu gối lăn lộn.
Bùi Tranh mặc kình trang màu huyền, đạp lên ngói lưu ly trên tường viện nhà ta, từ trên cao bễ nghễ nhìn xuống:
“Lục thế tử oai phong gớm, sao hả? Đến cả thai phụ mà cũng động thủ. Gia giáo của phủ Trưởng công chúa quả thực làm bổn tướng quân được mở rộng tầm mắt.”
Lục Tri Viễn ngẩng lên thấy khuôn mặt lạnh tanh của Bùi Tranh, dọa đến mức nuốt luôn tiếng hét vào họng.
Trưởng công chúa nghe tiếng chạy tới, thấy Bùi Tranh trên đầu tường rồi lại nhìn con trai quỳ dưới đất, hai mắt tối sầm. Bà ta không biết Bùi Tranh đã tường tận mưu đồ “cầu con”, chỉ nghĩ hắn đi ngang qua thấy chuyện bất bình nên ra tay. Bà vội vàng cười xòa giải thích:
“Bùi tướng quân bớt giận, nghịch tử này uống rượu say nên phát điên đấy. Thanh Ninh là công thần của phủ chúng ta, bổn cung tuyệt đối không để con bé chịu nửa điểm ủy khuất!”
Bùi Tranh nhảy từ trên tường xuống, đáp gọn gàng bên cạnh ghế của ta. Hắn cực kỳ tự nhiên cầm lấy quả nho trên bàn, những ngón tay thon dài bóc vỏ rồi đưa thẳng đến miệng ta:
“Đã là công thần thì phải có đãi ngộ của công thần. Ta quanh năm ở trong quân doanh, không quen nhìn nữ nhân chịu ấm ức. Từ nay về sau, mỗi ngày ta đều sẽ sang phủ Trưởng công chúa chỉ đạo hộ vệ luyện tập, nhân tiện thay Trưởng công chúa chiếu cố Thế tử phu nhân.”
Hắn nhấn cực mạnh vào hai chữ “chiếu cố”.
Trưởng công chúa toát mồ hôi lạnh, liên tục gật đầu: “Làm phiền Tướng quân rồi. Tướng quân chịu đến là vinh hạnh của phủ Trưởng công chúa!”
Lục Tri Viễn quỳ trên đất, trơ mắt nhìn nam nhân hoang dã vách bên ngang nhiên đút nho cho vợ mình ngay trước mặt mẹ ruột mình. Hắn tức đến mức trợn trắng mắt, lại ngất lịm đi.
7
Có sự “chiếu cố” danh chính ngôn thuận của Bùi Tranh, phủ Trưởng công chúa hoàn toàn trở thành thiên hạ của ta.
Bùi Tranh ngày ngày điểm danh đến phủ đúng giờ như điểm mão, mang tiếng là dạy hộ vệ luyện võ, nhưng thực chất là bám dính lấy chính viện của ta cả ngày. Mỗi lần Lục Tri Viễn bị tiểu tư đẩy xe đi ngang qua, đều thấy vị phu nhân trên danh nghĩa của mình đang nằm phởn phơ trên ghế bành, còn tên Trấn quốc Đại tướng quân tay nắm trọng binh thì đang ngồi chồm hổm bóp chân cho ả.
Tinh thần Lục Tri Viễn suy sụp thấy rõ, hắn cố gắng mách lẻo với mẹ:
“Nương, nương nhìn xem! Tên Bùi Tranh sắp cưỡi lên đầu nhi tử đến nơi rồi, còn ra cái thể thống gì nữa!”
Trưởng công chúa gõ mạnh một gậy vào lưng hắn: “Ngươi thì biết cái rắm! Bùi Tranh làm thế là nể mặt phủ Trưởng công chúa chúng ta. Ngài ấy quyền khuynh triều dã, đến Hoàng thượng còn phải nhường ba phần. Ngài ấy nguyện ý qua lại phủ chúng ta, đó là thể diện tày trời! Ngươi là một tên phế nhân, không giúp nhà kết giao quyền quý thì thôi, lẽ nào còn muốn đuổi vị đại thần này đi?”
Trưởng công chúa là một người sùng bái chủ nghĩa thực dụng cực độ. Thể diện và tước vị quan trọng hơn tất thảy. Lục Tri Viễn đằng nào cũng phế rồi, chi bằng nhân lúc ta đang mang thai, ôm chặt lấy cái đùi bự Bùi Tranh này.