AI CŨNG TƯỞNG TA SẼ LÀ HOÀNG HẬU, NHƯNG TA CHỈ MUỐN GẢ RA KHỎI CUNG

CHƯƠNG 9



Ta lắc đầu.

“Không vất vả, hôm nay chàng cũng đẹp. Đẹp đến mức đầu ta choáng váng.”

Tiêu Mạc cười một tiếng.

Chàng ngồi bên cạnh ta, cách ta rất gần.

Ta không nhịn được, ghé qua hôn “chụt” một cái lên môi chàng.

Đây là thứ ta học lén được khi nhìn Hoàng thượng và phi tần hậu cung tản bộ trong Ngự hoa viên.

Ánh mắt Tiêu Mạc lập tức tối xuống, yết hầu khẽ lăn.

Ánh mắt ấy nhìn đến mức lòng ta hoang mang.

Ta đang định mở miệng nói gì đó.

“Ọc ọc…”

Bụng ta kêu.

Tiêu Mạc sững lại rồi bật cười.

“Đói rồi?”

Ta gật đầu:

“Ừm.”

Chàng dặn một tiếng.

Không lâu sau, mấy nha hoàn bưng khay nối đuôi nhau vào.

Ta ăn rất nhanh, hai má phồng lên.

Tiêu Mạc ngồi đối diện, không ngừng gắp thức ăn cho ta.

Đợi ta ăn xong miếng bánh quế hoa cuối cùng, thỏa mãn liếm khóe miệng, ngẩng đầu nhìn chàng.

Chàng đang nhìn miệng ta.

Không nhúc nhích.

Ta lại vươn lưỡi liếm khóe môi một cái.

“Sao vậy? Có dính gì à?”

Chàng không trả lời, nghiêng người tới, một tay giữ sau đầu ta, chặn miệng ta lại.

“Không có gì, ta lau giúp nàng.”

18

Đêm rất dài.

Ta cũng không biết vì sao, cả người cứ choáng váng, như đang nằm mơ.

Cả người giống như bay lên mây trắng, toàn thân trên dưới chẳng có chỗ nào chạm đất.

Mây lúc cao lúc thấp, lúc nhanh lúc chậm, xóc đến ta đầu óc quay cuồng, ngay cả mình là ai cũng sắp quên mất.

Ta nhớ tới những lời đồn trong cung trước đó, nói Tiêu Mạc không được nữa.

Ta nghĩ, ta phải kiểm tra một chút xem rốt cuộc chàng không được chỗ nào.

Nhưng cả người chàng đều lành lặn, tay là tay, chân là chân, chỗ nào cũng không hỏng.

Ngược lại, chàng kiểm tra ta suốt cả đêm.

Lúc trời sắp sáng, ta nằm bẹp trong chăn, ngay cả ngón tay cũng không nhấc lên nổi.

Tiêu Mạc nằm bên cạnh, kéo chăn lên che vai ta.

“A Mãn, còn ổn không?”

Ta nói không ra lời, chỉ có thể trừng mắt nhìn chàng.

Chàng cười, kéo ta vào lòng.

Ngày tháng sau khi thành thân vui hơn trong cung rất nhiều.

Ta có thể tùy ý ra ngoài.

Muốn đi dạo phố thì dạo phố, muốn đi xem hát thì xem hát, muốn đi du hồ thì du hồ.

Chợ thành nam ta đã dạo bảy tám lần, quán hoành thánh nhà nào ngon, kẹo hồ lô nhà nào ngọt nhất, ta nhắm mắt cũng tìm được.

 

Tiêu Mạc còn dẫn ta đi nghe hát một lần.

Người mặt hoa trên sân khấu ê a hát, ta nghe không hiểu lắm, nhưng rất náo nhiệt.

Điều duy nhất không tốt là Tiêu Mạc hình như trở nên rất bận.

Hoàng thượng luôn giao việc cho chàng.

Hôm nay tra án gì đó, ngày mai làm công vụ gì đó, ngày kia lại bị gọi vào cung nghị sự.

Sáng sớm ta còn chưa tỉnh chàng đã đi, có lúc bận đến chiều tối mới về.

Ta rất không thích.

Ta gả cho chàng là muốn ngày ngày ở bên chàng.

Không phải muốn một mình ăn bánh quế hoa, một mình cho cá ăn, một mình dạo chợ.

May mà tối nào chàng cũng về ngủ cùng ta.

Có lúc ta đã mơ mơ màng màng ngủ rồi, cảm giác chăn bên cạnh được vén lên, một thân thể mang theo hơi lạnh áp lại, nhẹ nhàng ôm ta vào lòng.

Ta nhắm mắt dụi vào ngực chàng, rồi lại ngủ tiếp.

Sáng hôm sau tỉnh lại, chàng vẫn còn ở đó.

Đang không chớp mắt nhìn ta.

Cười đến mức tim ta mềm nhũn.

19

Hôm đó ta vào cung thăm Thái hậu.

Người thấy ta, mắt sáng lên, ngay sau đó lại nghiêm mặt.

“Ồ, đây là tức phụ nhà ai mà vẫn chưa chững chạc thế này?”

Ta cười hì hì nhào qua, ôm cánh tay người:

“Nhà cô mẫu, nhà cô mẫu.”

Thái hậu bị ta lắc đến bật cười, đưa ngón tay chọc trán ta.

“Sống có tốt không?”

“Có vui không?”

“Rất tốt, rất vui! Tiêu Mạc nuôi cho con hai con chim biết nói, một con tên A Mạc, một con tên A Mãn. A Mạc biết nói A Mãn thật đẹp, A Mãn biết nói A Mạc thật thông minh.”

Thái hậu bị ta chọc cười.

Người kéo tay ta, đánh giá ta từ trên xuống dưới.

Ánh mắt từ mặt ta chậm rãi lướt xuống, bỗng khựng lại.

Tay người giơ lên, nhẹ nhàng vén cổ áo ta.

Nhìn cổ ta hồi lâu.

“A Mãn, cái này làm sao mà có?”

Ta nghĩ một lát, mặt lập tức nóng lên, nhưng miệng không chịu nhận.

“Con… con và Tiêu Mạc đánh nhau nên bị vậy.”

Mày Thái hậu nhíu càng chặt.

Ta vội vàng bồi thêm:

“Nhưng con lợi hại hơn, con cắn chàng mấy cái lận. Trên vai chàng bây giờ còn có dấu răng, con cắn sâu lắm, chàng kêu đau con cũng không nhả.”

Thái hậu vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc, sau đó không biết nghĩ đến gì, ý cười khiến nếp nhăn nơi khóe mắt đều giãn ra.

Người đưa tay khẽ vỗ đầu ta.

Chương trước Chương tiếp
Loading...