BÍ MẬT CỦA MẸ
CHƯƠNG 17
Tôi không dám ngủ.
Tôi sợ chỉ cần nhắm mắt lại, ngay cả chút xúc cảm lạnh lẽo cuối cùng này cũng sẽ biến mất không tăm tích.
Chu Minh lái xe rất chậm, rất vững.
Anh bật lò sưởi trong xe ở mức tối đa.
Anh muốn dùng cách này để giữ lại chút hơi ấm cuối cùng còn vương vấn trên cơ thể mẹ.
Nhưng tôi biết, mọi thứ đều vô ích.
Sinh mệnh một khi đã vụt tắt, sẽ vĩnh viễn chẳng thể níu kéo.
An An ngồi trong ghế an toàn, ngủ rất say.
Con bé không hề hay biết rằng, trong giấc mơ ngọt ngào của mình, người bà ngoại mà con bé yêu thương nhất, đã mãi mãi rời xa.
Tôi nhìn khuôn mặt say ngủ của con gái, rồi lại quay sang ngắm khuôn mặt an tường của mẹ.
Sự sống và cái chết, ngay tại khoảnh khắc này, tạo thành một vòng tuần hoàn tàn khốc, nhưng lại vô cùng hài hòa.
Điện thoại trong túi tôi khẽ rung lên.
Là tin nhắn WeChat của Chu Minh.
Anh viết: “Anh đã liên hệ với nhà tang lễ thành phố rồi, họ sẽ đợi chúng ta ngay trước cổng khu chung cư.”
Anh viết: “Đừng sợ, có anh đây rồi.”
Nhìn những dòng chữ ấy, nước mắt tôi lại một lần nữa tuôn rơi ồ ạt.
Tôi quay đầu nhìn lại góc nghiêng đầy kiên định của anh khi đang vững vàng cầm vô lăng.
Người đàn ông này, trong khoảnh khắc tăm tối nhất, bất lực nhất của cuộc đời tôi, đã chống đỡ cả một bầu trời cho tôi.
Khi về đến trung tâm thành phố, trời đã rạng sáng.
Thành phố vươn mình tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài, trên đường phố đã bắt đầu lác đác xe cộ và người đi bộ.
Họ đang lao vào buổi sáng sớm của riêng mình, bắt đầu một ngày mới.
Không một ai biết rằng, giữa thành phố ồn ào này, có một chiếc xe RV cô độc đang chầm chậm lăn bánh, chở theo một trái tim vĩ đại vừa mới ngừng đập.
Chiếc xe dừng lại dưới chân khu chung cư quen thuộc.
Một chiếc xe tang màu đen, trang nghiêm đã chờ sẵn ở đó từ bao giờ.
Hai nhân viên mặc đồng phục bước xuống từ trên xe.
Vẻ mặt họ nghiêm trang, thao tác vô cùng chuyên nghiệp.
Khoảnh khắc họ mở cửa xe, dùng cáng khiêng thi thể mẹ tôi ra ngoài.
Tôi không tài nào kìm nén thêm được nữa, bật ra tiếng gào thét bi thương như một con thú bị thương bị dồn nén.
Tôi biết, lần này, bà thực sự, hoàn toàn rời xa tôi rồi.
Cái tổ ấm nhỏ bé, cũ kỹ nhưng luôn dang rộng vòng tay đón tôi về, không còn nữa.
Tôi đã trở thành một đứa trẻ mồ côi mẹ.
17
Tang lễ của mẹ được tổ chức rất đơn giản.
Tôi không thông báo cho bất kỳ họ hàng hay bạn bè nào.
Tôi không muốn ai nhìn thấy dáng vẻ cuối cùng của bà.
Và tôi cũng không muốn dùng sự ra đi của bà để đổi lấy những lời an ủi sáo rỗng hay những sự cảm thương rẻ tiền.
Đây là lời từ biệt cuối cùng của riêng gia đình chúng tôi.
Nhà quàn được đặt tại một phòng viếng nhỏ nhất của nhà tang lễ.
Chính giữa là di ảnh của mẹ.
Bức ảnh đó chính là tấm hình cuối cùng Chu Minh chụp cho gia đình chúng tôi ở bờ biển.
Anh đã dùng phần mềm chỉnh sửa ảnh, xóa đi bóng dáng của tôi và An An, chỉ để lại một mình mẹ.
Trong ảnh, bà mặc chiếc áo khoác màu đỏ ấy, đội bộ tóc giả đen nhánh ấy.
Phía sau bà là bãi cát vàng óng, nước biển xanh ngắt, và vầng dương tráng lệ đang dần chìm xuống.
Gương mặt bà nở một nụ cười an tường và mãn nguyện.
Bà trông thật đẹp, thật dịu dàng.
Cứ như thể đó không phải là một bức di ảnh, mà là một bức ảnh lưu niệm tuyệt đẹp từ một chuyến du lịch xa.
Dưới bức ảnh, hoa cúc trắng xếp đầy ắp.
Tôi và Chu Minh, mặc trang phục màu đen, bế An An đang mặc một chiếc váy nhỏ màu trắng, lặng lẽ đứng trước linh cữu.
An An còn quá nhỏ, con bé chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Con bé chỉ tò mò dùng đôi mắt to tròn, trong veo ngắm nhìn bà ngoại trong ảnh, miệng vẫn bi bô gọi.
Mỗi lần con bé cất tiếng gọi “Bà ngoại”, trái tim tôi lại như bị kim châm.
Tôi ngồi xổm xuống, ôm con vào lòng, chỉ vào bức ảnh, dùng một giọng điệu bình tĩnh đến mức xa lạ với chính mình mà nói với con.
“An An, con nhìn xem, bà ngoại đã đi đến một nơi rất xa để du lịch rồi.”
“Nơi đó có biển xanh, có bãi cát vàng, và có rất nhiều chim hải âu xinh đẹp.”
“Bà ngoại sẽ ở đó, hóa thành một vì sao sáng nhất, mỗi đêm trên bầu trời sẽ dõi theo An An nhỏ bé của chúng ta.”
An An có vẻ nửa hiểu nửa không, chớp chớp mắt, vươn bàn tay nhỏ xíu ra, sờ lên khuôn mặt lạnh lẽo của bà ngoại trên tấm ảnh.
Toàn bộ lễ viếng diễn ra chưa đầy nửa tiếng.
Không có nhạc đám ma, không có tiếng khóc lóc.
Chỉ có ba người chúng tôi, lặng lẽ ở bên bà, đi cùng bà nốt chặng đường cuối cùng trên cõi đời này.
Tôi và Chu Minh, lần lượt đứng trước di ảnh của mẹ, nói với bà rất nhiều, rất nhiều chuyện.
Những điều trước đây ngại ngùng không dám nói, những lời chưa kịp thốt ra, những tình yêu và sự hối hận chôn chặt tận đáy lòng, trong khoảnh khắc này, tất cả đều hóa thành những lời tâm tình không tiếng động.
Tôi nói với bà, tôi sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân, sẽ không liều mạng làm việc nữa.
Tôi nói với bà, tôi và Chu Minh sẽ sống thật tốt, sẽ vun vén cho gia đình này.