BIỂU CA TƯỞNG CHÚNG TA ĐỀU MUỐN GẢ CHO HẮN
CHƯƠNG 11
Nếu còn sống, tương lai chắc chắn sẽ đứng hàng Cửu khanh.
Còn một người khác là đứng đầu văn viện, tên gọi Tống Tân Nguyệt.
Mẫu thân nàng khi còn sống là danh gia thư họa nổi tiếng khắp Giang Nam.
Đến nay tranh của bà vẫn là tác phẩm lưu truyền hậu thế.
Có người biết rõ tình hình, chua chát nói:
“Đúng là để phủ Vĩnh An Hầu nhặt được bảo bối.”
Người khác cũng thở dài:
“Đúng vậy.”
“Nghe nói Hầu phủ đang chuẩn bị hôn sự đấy.”
“Không biết Lý nhị công t.ử sẽ cưới ai đây.”
Lập tức có người sửa lại:
“Sai rồi.”
“Ngươi phải hỏi xem hai vị biểu cô nương này, ai muốn gả cho hắn mới đúng.”
Đúng lúc ấy, dưới lầu bỗng vang lên một trận huyên náo.
Hóa ra bảng vàng sắp được dán lên rồi.
Lý Hữu nhìn trái nhìn phải.
Hắn khó hiểu hỏi:
“Ôn Lương Ngọc, Tiêu Hàn, đây là bảng của nữ học.”
“Hai người đứng đây làm gì?”
“Chẳng lẽ vị hôn thê của các ngươi cũng thi nữ học sao?”
Ôn Lương Ngọc và Tiêu Hàn đều chẳng buồn để ý tới hắn.
Hai người căng thẳng vô cùng.
Bọn họ đang chờ một kết quả.
Bên phía khoa cử dành cho nam t.ử công bố bảng vàng trước.
Có người gõ chiêng đ.á.n.h trống.
Có người khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Có người ngửa mặt lên trời gào lớn.
“Đỗ rồi!”
“Phụ mẫu ơi! Cuối cùng con cũng đỗ rồi!”
“Cao xanh ơi! Vì sao lại trêu đùa ta như vậy!”
“A a a a!”
“Đệ đệ ta đỗ Văn Trạng nguyên rồi!”
“Ôn Lương Ngọc! Ôn Lương Ngọc đệ ở đâu!”
Người của Ôn gia cũng chạy tới.
“Ôn Lương Ngọc cái tên lòng dạ đen tối ấy.”
“Ở nhà đã là ma vương rồi, lòng dạ đen tối.”
“Miệng niệm Phật nhưng trong bụng toàn là d.a.o găm.”
“Bây giờ còn thi đỗ Trạng nguyên.”
“Ngày tháng sau này của chúng ta càng khó sống.”
Miệng thì oán trách như vậy nhưng trong lòng vui mừng cũng là thật.
Sợ hãi cũng là thật.
Bên phía khác lại vang lên tiếng reo hò.
“Tiêu Hàn đâu rồi?”
“Hắn đỗ Võ Trạng nguyên!”
“Tiểu t.ử này quả nhiên có bản lĩnh!”
“Không hổ là đứa trẻ ăn cơm trăm nhà mà lớn lên.”
“Mau đem tin vui truyền về biên quan!”
Bên kia đã loạn thành một nồi cháo.
Lý Hữu kiễng chân nhìn quanh.
Kết quả lại nhìn thấy phụ mẫu mình cũng đích thân tới.
Hắn lập tức rụt cổ lại.
“Phụ thân, mẫu thân! Chẳng lẽ con trượt rồi sao?”
Hai người đồng thanh đáp:
“Còn phải hỏi nữa à?”
Hầu phu nhân trực tiếp đẩy hắn sang một bên.
“Tránh ra!”
“Đừng cản trở!”
Đúng lúc ấy, bảng nữ học được dán lên.
Võ Trạng nguyên: Tạ Như Ý.
Văn Trạng nguyên: Tống Tân Nguyệt.
Hầu phu nhân che mặt bật khóc.
“Trường Tiêu!”
“Muội nhìn thấy chưa?”
“Con gái chúng ta thi đỗ rồi!”
Hầu gia cũng không chịu thua.
Ông gào lên:
“Biểu muội!”
“Muội nhìn thấy chưa?”
“Con gái chúng…”
Nói tới đây ông bỗng khựng lại.
“À không.”
“Con gái của muội thi đỗ rồi!”
Hai người lập tức trợn mắt nhìn nhau.
Trong lòng Hầu gia thầm nghĩ.
Lúc Tạ Trường Tiêu còn sống, phu nhân nhà mình hận không thể dính lấy nàng cả ngày.
Còn ông với vị biểu muội xa tới mức chẳng biết cách bao nhiêu đời kia thật ra đâu có bao nhiêu tình cảm.
Ông thương yêu Tân Nguyệt là thật.
Nhưng cũng có phần vì muốn tranh hơn thua với phu nhân mình một phen.
Ôn Lương Ngọc cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn lấy ra hai túi đầy vàng bạc vụn, đưa cho Tiêu Hàn một túi.
Rồi vừa phát tiền mừng cho mọi người vừa cười không khép miệng được:
“Cảm ơn, cảm ơn mọi người. Đồng hỷ, đồng hỷ.”
Tiêu Hàn cũng cười đến không khép miệng được.
Hắn khách khí nói:
“Mọi người cùng vui.”
Lý Hữu cầm một thỏi vàng nhỏ trong tay trái, một thỏi bạc nhỏ trong tay phải, càng nghĩ càng thấy có gì đó không đúng.
Đây là nơi dán bảng nữ học.
Mọi người rõ ràng đều đang chúc mừng Tạ Như Ý và Tống Tân Nguyệt cơ mà.
“Rốt cuộc hai người này đang cảm ơn qua lại cái gì vậy? Làm như bọn họ mới là người trong cuộc không bằng.”
Lý Hữu lớn tiếng gọi:
“Phụ thân, mẫu thân! Tạ Như Ý đâu rồi? Nha đầu hoang dã đó lại trốn đi đâu rồi?”
Ta và Tống Tân Nguyệt nhìn thấy có người bị chen lấn đến rơi cả giày, có người khóc đến mức lấy nước mũi quệt lên người khác, thậm chí còn có kẻ kích động quá mức mà nôn thẳng lên người bên cạnh.
Hai chúng ta vô cùng may mắn vì không xuống dưới chen chúc, chỉ ngồi trong phòng uống trà ăn điểm tâm.
Đúng lúc ấy, người trong cung tới.
Là Phúc công công, nội thị thân cận nhất bên cạnh Thánh Hậu.
Đội nghi trượng kéo tới cực kỳ long trọng.
Đám đông lập tức yên tĩnh.
Phúc công công cất giọng:
“Truyền nữ học Võ Trạng nguyên Tạ Như Ý, Văn Trạng nguyên Tống Tân Nguyệt.”
“Truyền tân khoa Văn Trạng nguyên Ôn Lương Ngọc, Võ Trạng nguyên Tiêu Hàn.”