BIỂU CA TƯỞNG CHÚNG TA ĐỀU MUỐN GẢ CHO HẮN

CHƯƠNG 10



Ta vuốt ve bàn tay hắn, chợt nhớ ra một chuyện, bật cười nói:

“Đợi chúng ta thành thân rồi, ta sẽ phải gọi huynh là phu quân.”

“Ôn Lương Ngọc.”

“Phu quân.”

“Ôn Lương Ngọc.”

“Phu quân.”

“Ha ha, thật thú vị.”

Ôn Lương Ngọc bỗng lùi lại nửa bước.

Ta khó hiểu nhìn hắn:

“Sao vậy?”

Bàn tay hắn nóng lên thấy rõ.

Từ vành tai tới cổ đều đỏ bừng.

Yết hầu khẽ chuyển động.

Hắn nghẹn hồi lâu mới khàn giọng nói:

“Đừng…”

“Bây giờ đừng gọi như vậy.”

Ta nhớ tới trước đó không lâu di mẫu từng nói bóng gió với ta vài chuyện, bỗng nhiên hiểu ra.

Ta nhìn đôi chân đang giấu dưới áo choàng của Ôn Lương Ngọc, chợt nhớ tới một chuyện năm ngoái.

Khi ấy di mẫu bảo ta mang đồ cho Lý Hữu.

Vừa bước vào cửa đã bắt gặp Ôn Lương Ngọc mới tắm xong.

Trên người hắn chỉ mặc một chiếc quần lót mỏng.

Đôi chân ấy thực sự khiến ta kinh diễm rất lâu.

Ta tiến lại gần một bước, nhỏ giọng hỏi:

“Huynh có phải muốn động phòng với ta không?”

Sắc mặt Ôn Lương Ngọc lúc đỏ lúc trắng.

Hắn vội vàng đáp:

“Ta không…”

“Cũng không phải…”

“Có…”

“Nhưng tuyệt đối không phải ta có ý khinh bạc nàng.”

“Như Ý, nàng yên tâm, ta…”

Càng nói hắn càng cuống.

Đến mức lời nói cũng không còn rõ ràng.

Rõ ràng ở thư viện là người có tài biện luận, một mình đấu với cả đám nho sinh cũng không hề lép vế.

Vậy mà chuyện này lại nói không nên lời.

Ta nhìn quanh bốn phía như kẻ làm chuyện xấu rồi thì thầm:

“Ta cũng muốn.”

“Nhưng di mẫu nói rồi.”

“Nếu trước khi thành thân mà ta dám làm chuyện xằng bậy, người sẽ đ.á.n.h gãy chân ta.”

“Người còn cảnh cáo rằng có làm chuyện xằng bậy hay không, chỉ cần nhìn một cái là biết.”

“Huynh nói xem, làm sao nhìn ra được nhỉ?”

Hơi thở dồn dập của Ôn Lương Ngọc dần ổn định trở lại.

Lòng bàn tay hắn đều là mồ hôi.

Thấy hắn bình tĩnh hơn, ta có chút tiếc nuối:

“Ta còn rất muốn nhìn thử cơ.”

Ôn Lương Ngọc im lặng rất lâu.

Lâu đến mức ta tưởng hắn không định trả lời.

Cuối cùng hắn khó nhọc mở miệng:

“Ta…”

“Ta có một tiểu viện gần đây.”

“Nếu nàng…”

“Ta…”

Ta lập tức nói:

“Vậy còn chờ gì nữa?”

“Đi thôi!”

Đến giờ về phủ, ta đón Tống Tân Nguyệt rồi cùng trở về.

Trên đường đi, nàng có vẻ thất thần.

Ta đưa tay chọc nhẹ vào eo nàng.

Nàng lập tức hít vào một ngụm khí lạnh.

Tống Tân Nguyệt đưa tay xoa eo, nhìn ta như muốn nói lại thôi.

Nàng khẽ nói:

“Như Ý, ta…”

Nói được nửa câu, nàng lại nuốt xuống.

“Thôi bỏ đi. Vừa rồi ngươi định nói gì thế?”

Ta khoác vai nàng, nhớ lại chuyện vừa rồi rồi đáp:

“À, trước đây ta luôn cảm thấy Ôn Lương Ngọc hơi gầy yếu.”

“Ta còn lo sau này thành thân với hắn sẽ chẳng có gì thú vị.”

“Nhưng tối nay…”

Ta ngập ngừng một chút.

“Tóm lại là ta rất hài lòng.”

Vừa quay đầu lại, đã thấy Tống Tân Nguyệt đang kinh ngạc nhìn ta.

“Ngươi hiểu những chuyện đó sao?”

Ta ngạc nhiên nhìn nàng:

“Hả? Ngươi không hiểu à?”

“Ngươi là người học cầm kỳ thi hoạ đấy.”

“Chưa từng xem sách phong tình sao?”

Tống Tân Nguyệt thở phào một hơi.

“Được rồi, có xem.”

Hai chúng ta lập tức ghé đầu vào nhau thì thầm bàn tán.

Càng nói càng hăng.

Ta đưa tay sờ chiếc eo nhỏ của nàng, tặc lưỡi:

“Ta đã bảo rồi mà.”

“Đôi tay to như thế của Tiêu Hàn, chỉ cần dùng sức là có thể bóp gãy cái eo này của ngươi.”

“Ngươi còn không chịu tin.”

Tống Tân Nguyệt kéo kéo má ta.

“Ngươi đó, biết tiết chế một chút đi.”

“Vừa rồi nhìn thấy Ôn công t.ử chưa?”

“Ngươi c.ắ.n cổ người ta thành ra thế nào rồi.”

Ta thật sự oan uổng vô cùng!

Tới trạch viện của Ôn Lương Ngọc, ta vốn chỉ muốn xem chân hắn thôi.

Ai ngờ vừa quay đầu lại, trên người hắn chỉ còn lại mỗi chiếc áo choàng.

Lúc đó đầu óc ta mơ mơ hồ hồ.

Hắn tựa trên vai ta, thở gấp đến như vậy.

Ôi.

Chuyện này thật sự không biết phải giải thích thế nào.

Ta chỉ có thể gánh cái nồi đen này vậy.

Kỳ thi mùa xuân à.

Mau tới đi!

Ngày công bố bảng vàng.

Các gia đình quyền quý từ sớm đã bao trọn Xuân Phong Lâu.

Hầu gia và Hầu phu nhân của phủ Vĩnh An Hầu sốt ruột đi đi lại lại.

Có người không nhịn được lẩm bẩm:

“Với cái đức hạnh của Nhị công t.ử nhà họ, sao có thể thi đỗ được.”

Người bên cạnh lập tức nói:

“Ngươi ngốc à?”

“Nhà hắn còn có hai vị biểu cô nương kia cơ mà.”

Một người là đứng đầu võ viện, Tạ Như Ý, nữ nhi của cố Đại Lý Tự Thiếu khanh Tạ Trường Tiêu.

Nhắc tới vị Tạ đại nhân văn võ song toàn ấy, mọi người đều im lặng trong chốc lát.

Ai cũng biết cái c.h.ế.t của nàng là một điều đáng tiếc.

Chương trước Chương tiếp
Loading...