BỐ MẸ TÔI NGỪNG TRẢ GÓP, NHÀ CHỒNG LIỀN LỘ MẶT

CHƯƠNG 10



Anh ta ngẩng đầu, nhìn tôi một cái.

“Em muốn làm gì?”

“Công bằng một chút. Cái gì của ai thì là của người đó. Như vậy bất luận sau này xảy ra chuyện gì, đều có nền tảng rõ ràng.”

Anh ta im lặng rất lâu.

Trong phòng chỉ có tiếng máy sưởi rất khẽ.

“Lâm Tuệ, cái sau này mà em nói là ý gì?”

Tôi đặt chén trà xuống.

“Thiệu Minh, anh thấy hai chúng ta vẫn còn trên cùng một con đường không?”

Anh ta không lập tức trả lời.

Sự dừng lại đó dài gấp ba lần tôi dự đoán.

Cuối cùng anh ta mở miệng, giọng hơi thấp.

“Anh không biết.”

Tôi gật đầu.

“Em cũng không biết.”

“Nhưng,” anh ta nói, “anh không muốn từ bỏ.”

“Em cũng chưa nói từ bỏ.”

“Vậy em muốn thế nào?”

Tôi ôm chén trà trong tay, nhìn anh ta một lúc.

“Em muốn một mối quan hệ mà hai người trong đó là hậu thuẫn của nhau, không phải quân bài của nhau.”

“Anh không coi em là quân bài.”

“Nhưng anh để mẹ anh lật điện thoại của em.”

Anh ta nhắm mắt một chút.

“Anh biết.”

“Biết rồi thì sao?”

Anh ta đặt tay lên bàn, lòng bàn tay ngửa lên.

Động tác đó hơi vụng về, nhưng nghiêm túc.

“Rồi anh muốn bắt đầu lại.”

Tôi nhìn đường chỉ tay nhàn nhạt trong lòng bàn tay anh ta.

Người này không xấu, nhưng cũng chưa đủ tốt.

Tôi chưa từng nhìn mọi chuyện thành trắng đen rạch ròi.

Chuyện hôn nhân không thể dùng đúng hoặc sai để chém một nhát là xong.

Nhưng có những tiền đề nhất định phải nói rõ trước.

“Thỏa thuận phải lập.”

“Được.”

“Bên mẹ anh, sau này tình hình tài chính nhà em, nếu không được em đồng ý, không ai được nói với bà.”

“Được.”

“Nếu lại xảy ra một lần chuyện điện thoại hoặc tương tự, em sẽ không ngồi xuống nói chuyện nữa.”

Anh ta nhìn tôi, gật đầu.

“Được.”

Cứ như vậy, trong phòng khách này, chúng tôi nói hết những gì có thể nói, đặt điều kiện lên bàn, giống hai người trưởng thành đàm phán, cũng giống hai người muốn làm tốt chuyện này, trong chút dư địa cuối cùng, bàn điều kiện, đòi tôn trọng, đòi ranh giới.

Tối hôm đó tôi gửi bản nháp thỏa thuận cho luật sư mình tìm.

Luật sư nói ngày mai đến ký.

Tôi trả lời “được”, đặt điện thoại xuống, đi rửa mặt.

Người trong gương già hơn ba năm trước một chút, nhưng cũng chắc chắn về chính mình hơn ba năm trước một chút.

Tôi đánh răng xong, tắt đèn.

Thỏa thuận được ký vào thứ sáu tuần đó, tại một phòng họp của văn phòng luật sư. Hai chúng tôi, mỗi người dẫn theo luật sư ủy quyền riêng, đưa quyền sở hữu tài sản và khung phân chia tài sản trong hôn nhân cơ bản thành văn bản.

 

Luật sư của Trần Thiệu Minh đưa ra vài chỗ sửa đổi, luật sư của tôi phản hồi ý kiến. Cuối cùng qua lại hai bản, hai bên đều công nhận, ký tên, công chứng.

Bước ra khỏi văn phòng luật sư, bên ngoài là buổi sáng mùa đông, nắng nhạt, gió không lớn.

Hai chúng tôi đứng song song ở ngã tư.

“Đói không?” Trần Thiệu Minh hỏi.

“Hơi đói.”

“Đi ăn mì?”

Chúng tôi đi qua hai con phố, tìm một quán mì, mỗi người gọi một bát.

Lúc ăn mì không nói nhiều, nhưng không phải kiểu im lặng ngột ngạt, mà là kiểu hai người đều không cần nói gì.

Bát được dọn đi, anh ta trả tiền, tôi không giành.

Đi ra ngoài, anh ta hỏi:

“Chiều có việc không?”

“Phải về công ty, có cuộc họp.”

“Tối anh nấu cơm.”

“Được.”

Cứ như vậy tách ra, ai đi nơi người đó cần đi.

Tôi ngồi trên tàu điện ngầm, xoay hôm nay trong đầu một lượt.

Không phải khoảnh khắc kịch tính gì lớn lao, nhưng một khối gì đó treo lơ lửng rất lâu cuối cùng đã rơi xuống đất.

Tôi nhớ lời bố nói: Đừng để cái nhà này biến thành chiến trường.

Chúng tôi không để nó biến thành chiến trường.

Nhưng tôi cũng không để mình biến thành chiến lợi phẩm.

Hai chuyện này, tôi đồng thời làm được.

Đến công ty, Tô Đình đang đợi tôi trong phòng họp, bên cạnh là hai quản lý sản phẩm mới, trên bàn đặt bản nháp kế hoạch quý sau.

Tôi ngồi xuống, treo áo khoác lên, mở cặp tài liệu.

“Bắt đầu từ trang một, ai trình bày?”

Mẹ chồng trở lại là sau Tết.

Sức khỏe bố chồng không tốt lắm, đi kiểm tra ở quê một lần, bác sĩ nói là vấn đề huyết áp, cần tái khám đều đặn. Họ quyết định ở lại quê, gần bệnh viện hơn.

Mẹ chồng gọi điện tới, nói tình hình này, rồi dừng một chút, nói một câu:

“Bên các con cứ tự sống đi.”

Tôi nói được.

Cúp điện thoại, tôi chuyển thông tin này cho Trần Thiệu Minh.

Anh ta sững lại một chút, gật đầu, không nói gì thêm.

Tết năm đó, chúng tôi về quê một chuyến, chúc Tết bố mẹ chồng, ở ba ngày.

Mẹ chồng gặp tôi, khách sáo hơn trước, cũng biết thu mình hơn trước.

Ba ngày đó, bà không một lần hỏi lương tôi, cũng không gọi Trang Tĩnh tới ăn cơm.

Có một buổi chiều, bà kéo tôi ngồi trong sân phơi nắng, đột nhiên nói:

“Tiểu Tuệ, cô lợi hại hơn tôi nghĩ nhiều.”

Tôi nhìn bà.

Bà đặt tay trên đùi, không nhìn tôi, mà nhìn cây hồng già trong sân.

“Hồi còn trẻ tôi cũng từng muốn ra ngoài xông pha, sau này gả cho bố nó thì không đi được nữa.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...