CÁI GIÁ CỦA MỘT TỜ GIẤY BÁO TRÚNG TUYỂN
CHƯƠNG 8
Chúng tôi đã ăn chung một mâm cơm suốt mười tám năm qua.
Năm mẹ mất, anh ta ôm đứa bé năm tuổi là tôi vào lòng, nói rằng — từ nay anh sẽ bảo vệ em.
Và cách anh ta bảo vệ tôi, là trốn sau cánh cửa nhìn vợ mình bán tôi đi.
"Trình Thâm, anh ngẩng đầu lên."
Anh ta chậm rãi ngẩng mặt lên, nước mắt nước mũi tèm lem cả khuôn mặt.
"Lúc anh quỳ ở đây, anh có từng nghĩ đến một việc không?"
"Việc gì…"
"Nếu tấm thẻ IC đó cũng bị Vạn Vân lục soát lấy mất, nếu tín hiệu định vị không được gửi đi, nếu bọn chúng kịp đưa tôi qua biên giới trước khi cửa khẩu bị phong tỏa—"
Tôi gằn từng chữ.
"Thì nơi anh đang quỳ bây giờ, không phải là phòng bệnh của bệnh viện đâu."
"Mà là nhà tang lễ."
Anh ta suy sụp hoàn toàn, bò nhoài trên mặt đất khóc rống lên như một đứa trẻ.
Nhưng tôi không hề có chút mủi lòng nào.
Người nên mủi lòng không phải là tôi.
"Về đi, Trình Thâm."
Tôi quay đầu đi, không nhìn anh ta nữa.
"Pháp luật xử lý thế nào thì cứ theo thế ấy. Tôi sẽ không nói giúp Vạn Vân nửa lời, cũng sẽ không nói giúp cho anh."
"Kể từ giây phút anh đứng im sau cánh cửa đó, anh đã không còn là anh trai tôi nữa rồi."
Điều tra viên bên ngoài nghe thấy động tĩnh liền đẩy cửa vào, xốc nách lôi anh ta ra ngoài.
Anh ta vừa bị lôi đi vừa ngoái đầu lại gào thét.
"Tiểu Chiêu! Tiểu Chiêu em không thể làm vậy! Anh là anh ruột của em! Trình Chiêu!"
Âm thanh xa dần, cuối cùng bị ngăn cách bởi cánh cửa chống cháy phía cuối hành lang.
Phòng bệnh lại chìm vào tĩnh lặng.
Nước muối sinh lý trong ống truyền nhỏ xuống từng giọt, từng giọt.
Tôi tựa lưng vào đầu giường, giơ tay sờ lên mặt mình.
Khô ráo.
Không có lấy một giọt nước mắt.
9
"Đồng chí Trình Chiêu, có một tình tiết cần cập nhật cho cô."
Vào ngày xuất viện, Thiệu Đĩnh đích thân đến đón tôi.
Một chiếc xe địa hình biển số quân đội đỗ ở cửa sau bệnh viện, không đèn báo cũng chẳng còi hụ, khiêm tốn y như một chuyến đi công tác bình thường.
Prev Next
Tôi lên xe, Thiệu Đĩnh ngồi ghế phụ, đưa cho tôi một túi hồ sơ xuống băng ghế sau.
"Vụ án của Vạn Vân đã chính thức bị Viện kiểm sát quân sự phê chuẩn lệnh bắt giữ. Có ba tội danh — Tội đánh cắp bí mật quân sự quốc gia, Tội tổ chức mua bán phụ nữ, và Tội gây nguy hại đến an ninh quân sự quốc gia."
"Ba tội." Tôi lẩm nhẩm lặp lại con số này.
"Đúng. Tội thứ ba là mới được bổ sung hôm kia."
Thiệu Đĩnh quay người lại nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm nghị.
"Bộ phận kỹ thuật đã truy dấu được người nhận thứ ba bức ảnh thỏa thuận bảo mật của Vạn Vân. Tài khoản mạng xã hội nước ngoài đó đăng ký tại bang Shan, Myanmar. Chủ tài khoản là một quản lý cấp trung của một khu công nghiệp lừa đảo xuyên quốc gia."
Lưng tôi tựa vào ghế, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
"Nói cách khác—"
"Bức ảnh chụp thỏa thuận bảo mật đó, đã rơi vào tay tầng lớp quản lý của chính cái khu lừa đảo mà cô suýt bị bán vào. Bất kể ý định ban đầu của Vạn Vân là khoe khoang hay vì mục đích gì khác, thì về mặt khách quan, cô ta đã chuyển giao thông tin bí mật quân sự quốc gia cho tổ chức tội phạm nước ngoài."
"Tính chất cực kỳ nghiêm trọng."
Xe lao lên đường cao tốc, đồi núi ngoài cửa sổ nối đuôi nhau lùi về phía sau.
"Còn Vạn Xảo thì sao?" Tôi hỏi.
"Tình hình của Vạn Xảo có hơi khác một chút." Thiệu Đĩnh lật sang trang tài liệu khác, "Với tư cách là người trực tiếp thực hiện hành vi mạo danh, hiện tại cô ta đang đối mặt với Tội mạo danh nhân sự diện bảo mật và Tội tàng trữ trái phép tài liệu bí mật quốc gia. Vì cô ta chưa đủ mười tám tuổi, nên mức án sẽ được cân nhắc, nhưng tính chất đặc thù của vụ án này — liên quan đến quân sự và bảo mật — quyết định việc không áp dụng các điều khoản bảo vệ người chưa thành niên thông thường."
"Tòa án binh sẽ xét xử theo thủ tục đặc biệt."
Tôi cúi đầu nhìn các tài liệu trong túi hồ sơ, tờ trên cùng là báo cáo tóm tắt tiến độ vụ án, chữ viết chi chít, chữ nào chữ nấy nặng trĩu.
"Sau khi bị khống chế, Vạn Xảo đã làm một chuyện." Thiệu Đĩnh đột nhiên lên tiếng.
"Chuyện gì?"
"Cô ta nhân lúc nhân viên an ninh không chú ý, dùng điện thoại dự phòng gọi cho Vạn Vân một cuộc. Cuộc gọi kéo dài 47 giây, toàn bộ nội dung đã bị chúng tôi nghe lén."
"Cô ta nói gì?"
Thiệu Đĩnh im lặng hai giây.
"Cô ta nói — 'Cô ơi, họ bảo cháu phạm tội làm lộ bí mật quân sự, cô mau nghĩ cách giúp cháu với. Cùng lắm thì cô cứ nói là Trình Chiêu tự nguyện nhường suất học cho cháu, chị ấy muốn đi làm kiếm tiền không muốn học nữa'."
Tôi không nhịn được bật cười một tiếng.
Đến nước này rồi, bọn họ vẫn còn cố bịa chuyện.
Vẫn còn dùng cái cách trẻ con nhất để cố lừa gạt qua ải.
Giống hệt như cái cách Vạn Vân nghĩ báo danh đại học với mở sạp bán hàng ngoài chợ là cùng một kiểu, Vạn Xảo cũng nghĩ cái cớ "chị ấy tự nguyện nhường" có thể qua mặt được các kiểm sát viên quân sự.
"Phản ứng của Vạn Vân sau khi nghe điện thoại thế nào?"
"Phản ứng của cô ta rất thú vị." Thiệu Đĩnh gập hồ sơ lại, "Cô ta không an ủi cháu gái, cũng không hề hoảng sợ. Cô ta nói — 'Đừng sợ, mày chưa đủ tuổi vị thành niên, cùng lắm nó nhốt mấy ngày giáo dục rồi thả thôi. Chuyện này tao thấy nhiều rồi, vài bữa là xong chuyện thôi'."
"Nói xong cô ta cúp máy, xóa luôn nhật ký cuộc gọi."
"Đương nhiên, chúng ta đều đã sao lưu lại hết."
Xe xuống đường cao tốc, rẽ vào một con quốc lộ.